Chương 3 - Kiếp Sau Ta Không Gả Cho Chàng
Nàng đi gặp, ta liền lén đi theo phía sau.
Đến tiền viện, còn chưa kịp hành lễ.
Bùi Kim Việt đã nắm lấy cổ tay tỷ tỷ cảnh cáo:
“Tiêu Tĩnh Dao! Nàng diễn đủ chưa?”
Tỷ tỷ dùng sức giãy khỏi tay chàng.
“Điện hạ, ngài nhận nhầm người rồi, thần nữ là Uyển Ninh.”
Chàng xưa nay đoan trang giữ lễ, biết tiến biết lui.
Giờ phút này sắc mặt hoàn toàn trầm xuống.
“Ngay cả giọng nói cũng học giống đến vậy, thật sự cho rằng ta không nhận ra nàng sao?”
Giọng tỷ tỷ trong trẻo hơn ta.
Ta giả làm tỷ tỷ, phải kẹp giọng lại.
Nhấc hơi nói chuyện mới có vài phần giống.
Kiếp trước trên giường, Bùi Kim Việt không cho ta phát ra tiếng.
Chàng thích đè ta ướt đẫm mồ hôi lên gối.
Để lại vài tiếng rên nghẹn bị ép kéo cao khi ta không chịu nổi.
Nhưng giờ phút này, có lẽ vì sốt đến hồ đồ.
Hoặc là thật sự tức đến狠.
Chàng không nhận ra người trước mắt chính là ý trung nhân.
“Đủ rồi!”
Chàng quát lên, ngón tay dùng sức lau về phía nốt ruồi đỏ chói mắt kia.
Trên gò má trắng nõn lập tức để lại một vệt đỏ.
Nhưng nốt ruồi đỏ ấy chẳng hề nhúc nhích.
Đồng tử chàng co mạnh.
“Nhất định là dùng loại thuốc nước gì…”
Chàng không tin, lại lần nữa giơ tay muốn lau đi nốt ruồi đỏ kia.
Ta nhìn không nổi nữa, lên tiếng cắt ngang.
“Thần nữ Tiêu Tĩnh Dao, bái kiến thái tử điện hạ.”
Sự xuất hiện của ta như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu chàng.
Lửa giận rút đi.
Thay vào đó là sự kinh ngạc khó tin.
Bùi Kim Việt lúc này mới phản ứng lại, chàng nhận nhầm người.
Lại còn nói lời ác ý với người trong lòng.
Trong khoảnh khắc giọng chàng khản đi, buông tay xin lỗi.
“Uyển Ninh, ta không cố ý quát nàng. Ta chỉ là, ta chỉ là…”
Chàng có chút luống cuống, vội vàng giải thích.
Nhưng tỷ tỷ né tránh, không cho chàng cơ hội.
Nàng hơi khuỵu gối, nhẹ giọng nói:
“Xá muội nghịch ngợm, nếu có chỗ nào đắc tội điện hạ, thần nữ thay muội ấy bồi tội với điện hạ tại đây.”
06
Ta nhếch miệng, đắc ý cười với Bùi Kim Việt.
Thật ra kiếp trước, ta cũng từng quá đáng như vậy.
Khi ấy đã thành hôn hơn một năm, chàng vẫn lạnh nhạt với ta.
Trong lòng ta không vui, bèn mời tỷ tỷ vào cung trò chuyện.
Sau đó lén đưa tỷ tỷ đi.
Đợi chàng vội vàng chạy tới, ta giả vờ mình không khỏe.
Đóng giả tỷ tỷ đi gặp chàng.
Nhìn dáng vẻ chàng cố giữ lễ, nhưng lại tham luyến.
Ta chuốc say chàng, đẩy chàng lên giường mềm bên cửa sổ.
Nhấc váy ngồi lên người chàng, nhìn chàng động tình.
Khi ấy ta mới biết, chuyện nam nữ hoan ái hóa ra cũng đẹp đẽ như vậy.
Chỉ là sau khi tỉnh rượu, chàng tức giận không nhẹ.
Không cho cung nhân cùng ta hồ nháo.
Cũng đổi hết những cung nữ thân cận bên cạnh ta đi.
Ta không phục, đi tìm chàng lý luận.
“Người cầu mà không được là chàng. Ta ấm ức bản thân giả làm người khác để thành toàn cho chàng, trái lại chàng còn muốn phạt ta?”
“Khi ấy chàng không đẩy ta ra, giờ chàng muốn phạt ta, thì phạt cả chính mình luôn đi!”
Bùi Kim Việt ngay cả mí mắt cũng không nâng.
Lạnh giọng sai cung nhân đưa ta về.
Sau đó ta nhìn thấy vết thương trên người chàng.
Mới biết chàng quả thật cũng phạt chính mình.
Chàng giận ta không giữ lễ, hồ nháo.
Càng sợ chính mình thật sự nhận nhầm người.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, ta mới hoàn toàn tỉnh táo.
Không yêu chính là không yêu.
Dù ta học dáng vẻ của tỷ tỷ.
Bắt chước ánh mắt, học giọng điệu của nàng.
Ngay cả nốt ruồi đỏ kia cũng mô phỏng giống như thật.
Ta rốt cuộc vẫn không phải người trong lòng chàng.
Chàng nhìn gương mặt này của ta.
Phản ứng đầu tiên hẳn là chán ghét.
Bởi vì sự tồn tại của ta luôn luôn nhắc nhở chàng.
Rằng chàng yêu mà không có được người trong lòng.
Về sau, mỗi khi chàng khiến ta không thoải mái.
Ta liền giả làm dáng vẻ tỷ tỷ đi lượn trước mặt chàng.
Ngày tháng lâu rồi, Bùi Kim Việt giận mãi cũng quen.
Cho đến có một lần, ta mang gương mặt này.
Lại đi gần gũi với một tiểu thị vệ mới vào cung.
Mới khiến chàng tức đến cực điểm.
Phạt ta cấm túc, đuổi người kia ra khỏi cung.
Sau khi hết cấm túc, ta nhận được thư từ ngoài cung.
Tiểu thị vệ muốn tòng quân, nhưng phụ thân hắn không đồng ý.
Nhờ người đưa hắn vào cung làm việc.
Giờ thì hay rồi, đắc tội thiên tử.
Trong cung hoàn toàn không còn hy vọng.
Phụ thân hắn đành đồng ý cho hắn tòng quân.
Hắn liền mang thư giới thiệu của ta đi biên quan.
07
Mấy ngày sau đó sóng yên gió lặng.
Bùi Kim Việt không còn đến phủ nữa.
Tỷ tỷ thở phào nhẹ nhõm.
Khi nàng đến thăm ta.
Ta vừa hay hoàn thành tập thoại bản cuối cùng.
Thuở nhỏ ta từng viết thoại bản một lần.
Khi ấy chữ viết vụng về nguệch ngoạc.
Đành cầu xin tỷ tỷ chép lại cho ngay ngắn.
Rồi giúp ta đem đến hiệu sách bán.
Không ngờ cuốn sách ấy rất được ưa chuộng.
Đến nay vẫn còn lưu truyền rộng rãi trong kinh.
Tỷ tỷ tiện tay lật xem.
“Lần này chắc không viết ta vào thoại bản nữa chứ?”
Ta ôm cánh tay nàng khẽ lay.
“Trước kia muội cũng đâu viết tỷ.”
Tỷ tỷ giả vờ giận, trừng ta một cái.
“Trong sách nói thần nữ dưới mắt có một nốt ruồi đỏ. Người quen biết, ai chẳng liên tưởng đến ta?”
Ta cười gượng.