Chương 3 - Khi Nữ Nhân Chọn Lựa
Chỉ có sự dịu dàng thấm ra từ tận xương tủy kia, mới có thể khiến cậu bé cảm thấy mẫu thân vẫn còn bên cạnh.
Khúc của Bùi Huyền Cẩn dù chuẩn đến đâu, cũng thiếu mất phần ấy.
Thiếu sự mềm mại giấu trong giọng nói của một người mẹ khi dỗ con.
Ta đang định mở miệng, Bùi Huyền Cẩn đã thu đàn lại.
Chàng đứng dậy, hành lễ với Bình Dương vương:
“Vương gia, tiểu công tử là thiên hoàng quý trụ, tai mắt nên được hun đúc bởi thanh nhã chính đạo. Đưa người chốn phong trần vào phủ, ngày ngày ở bên cạnh, e rằng sẽ tổn hại thanh danh cao quý của công tử.”
“Kẻ không biết chuyện, cũng sẽ nghi ngờ tấm thâm tình của vương gia đối với vương phi. Đến lúc lời đồn truyền ra ngoài, tổn hại không chỉ là thanh danh trong sạch của tiểu công tử, mà còn là thể diện của vương gia.”
Bình Dương vương im lặng.
07
Bùi Huyền Cẩn lại nói:
“Hôm nay cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Tại hạ sẽ chuyên cần luyện tập. Tiểu công tử dần quen với tiếng đàn và khúc điệu của tại hạ, tự nhiên sẽ chậm rãi an giấc. Chẳng qua là vấn đề thời gian.”
Bình Dương vương nhìn ta một cái.
“Là bổn vương sơ suất, nóng lòng loạn chạy tìm thầy thuốc.”
Ông quay sang Bùi Huyền Cẩn, giọng đổi hướng:
“Bùi công tử không chỉ văn tài xuất chúng, ngay cả đàn cũng gảy không tệ. Quả là toàn tài.”
Bùi Huyền Cẩn hơi cúi đầu, không kiêu không nịnh:
“Vương gia quá khen.”
Ta đứng tại chỗ, ôm đàn, đáy lòng lạnh buốt.
Chàng trở về từ khi nào?
Đời trước sau khi trở lại kinh thành, chàng chê khúc của ta không lên được mặt bàn, chê tiếng Ngô nông của ta mang theo mùi son phấn thanh l /âu.
Chàng dặn ta sau này tuyệt đối không được hát nữa.
Nay chàng cướp hát trước ta, chẳng qua vì khúc này có thể giúp chàng bám lên Bình Dương vương.
Hóa ra trời cao không chỉ thương xót một mình ta.
Cũng để Bùi Huyền Cẩn chiếm được tiên cơ.
Ta cụp mắt, ôm chặt cây đàn trong lòng.
Thôi vậy.
Chàng muốn nương nhờ quyền quý, chắc hẳn đã tính trước trong lòng.
Đời trước chàng có thể từ một tiểu binh biên cương sau khi gãy cổ tay mà bò lên đến Đại đô thống. Đời này tứ chi lành lặn, lại nắm tiên cơ, e rằng càng muốn thẳng bước mây xanh.
Ta hà tất tự chuốc mất mặt?
“Vương gia.”
Ta hơi khuỵu gối:
“Đã vậy, dân nữ xin cáo lui.”
Ta xoay người, vừa định bước đi.
Bên trong bỗng truyền ra một tiếng khóc thét sắc nhọn.
Tiếng tiểu tư hoảng hốt vọng ra:
“Tiểu công tử! Tiểu công tử đừng đập nữa!”
Sắc mặt Bình Dương vương đột ngột biến đổi, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi.
Bước chân ta dừng lại.
Ta nghĩ đến số bạc chuộc thân vẫn còn thiếu hơn một nửa kia.
“Vương gia, hay là… để dân nữ thử một lần.”
Bùi Huyền Cẩn lạnh giọng quát:
“Vương gia, thứ âm thanh dâm mỹ bực này e sẽ quấy nhiễu tai thanh sạch của tiểu công tử. Xin vương gia thận trọng.”
Bình Dương vương đứng ở giữa, mày nhíu thành một nút thắt.
Bên trong lại truyền đến một tiếng khóc thét.
Ông nhắm mắt, chỉ về phía ta.
“Ngươi thử đi.”
Ta không nhìn sắc mặt xanh mét của Bùi Huyền Cẩn, ôm đàn đi thẳng đến dưới hiên, ngồi xuống đất.
Đàn đặt trên gối, đầu ngón tay đặt lên dây, hít sâu một hơi.
Tiểu điệu Ngô nông từ dây đàn chảy ra.
“A Nhu ngoan ngoãn, a mẫu ở đây.
Trăng sáng sáng, soi sân đường.”
…
08
Tiếng khóc trong phòng, từng chút từng chút hạ xuống.
Không bao lâu sau, một tiểu tư từ bên trong chạy vội ra, vui mừng nói:
“Vương gia! Tiểu công tử… tiểu công tử lại ngủ rồi!”
Bình Dương vương ngẩn ra.
Ta không dừng lại.
Hát xong một khúc, ta thu tay.
Ông gật đầu với ta, vẫy tay với quản gia.
Quản gia bưng một chiếc khay bước lên.
Một khay đầy bạc thỏi!
Ánh mắt ta rơi xuống đống bạc ấy, trong lòng nhanh chóng tính toán.
Đủ rồi.
Cộng thêm số ta đã tích góp trước đó, bạc chuộc thân của ta, đủ rồi.
Tay vừa vươn ra…
“Vương gia.”
Giọng Bùi Huyền Cẩn từ bên cạnh truyền tới.
“Nhiều quá. Không ổn.”
Bình Dương vương nghiêng đầu nhìn chàng.
“Vương gia, lòng người không đủ, rắn nuốt voi. Ngài một lần cho nàng ta nhiều như vậy, nàng ta chỉ là một… thân phận thấp kém, một khi nuôi lớn lòng tham, ngày sau dùng tiểu công tử để bắt chẹt, đòi hỏi nhiều hơn, khi ấy vương gia cho hay không cho?”
Từng chữ từng câu.
Ôn văn nho nhã, chữ chữ đâm tim.
Tay ta cứng đờ giữa không trung.
Ta quỳ xuống.
“Vương gia, dân nữ không dám.”
Ta không dám ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Bình Dương vương.
Một người cha vì nhi tử, thứ gì cũng nỡ cho.
Nhưng một vương gia nơi triều đường, sợ nhất chính là bị người nắm lấy điểm yếu.
Bùi Huyền Cẩn quá rõ phải đâm vào chỗ đau của người khác thế nào.
Im lặng.
Đầu gối ta bắt đầu đau, hơi lạnh từ phiến đá men theo xương bò lên.
“Thôi vậy.”
Cuối cùng ông cũng mở miệng.
“Rút xuống đi.”
Quản gia bưng khay lùi lại một bước.
“Trả tiền theo từng lần. Ngươi cứ yên tâm hát cho bổn vương, đừng sinh tâm tư khác.”
Trả tiền theo từng lần…
Tự do gần ngay trước mắt, lại xa thêm một bước.
“Vâng.”
Dẫu trong lòng không cam, ta cũng phải đáp lời.
Bình Dương vương xoay người vào trong.
Quản gia và đám tiểu tư cũng tản đi.
09
Trong sân chỉ còn lại ta và Bùi Huyền Cẩn.