Chương 2 - Khi Nữ Nhân Chọn Lựa
“Lạc Đường, Túy Xuân Phong còn phải kiếm cơm. Con cứ kén cá chọn canh như vậy, cũng đến lúc phải tiếp khách rồi.”
Ta gật đầu:
“Con biết rồi.”
Sau khi bà ta đi, cửa phòng đóng lại, trong phòng yên tĩnh đến lạ.
Ta mở chiếc tráp bên cạnh.
Bên trong có chút bạc vụn, vài món trang sức không thành bộ, cùng tiền thưởng ta lén tích góp bao năm nay.
Đếm một lần, lại đếm thêm một lần.
Vẫn còn thiếu hơn một nửa.
Muốn tự chuộc thân cho mình, thật khó biết bao.
Nhưng dù khó đến mấy, đời này, ta cũng không cần bất cứ ai chuộc thân cho ta.
Ta phải tự chuộc chính mình.
Nhưng bạc từ đâu mà có?
Ta dựa vào cột giường, tâm tư xoay chuyển mấy vòng.
05
Ngoài cửa sổ, tiếng đàn sáo lại vang lên, thấp thoáng có người đang hát khúc do ta dạy.
Nó bỗng khiến ta nhớ ra một chuyện.
Đời trước, những bài thơ của Bùi Huyền Cẩn đều là do ta phổ thành khúc rồi hát nổi lên.
Ta không hiểu Tứ thư Ngũ kinh, nhưng ta hiểu khúc nhạc.
Ta biết lời nào có thể hát vào lòng người, điệu nào có thể khiến người ta trằn trọc nhớ mãi không quên.
Những quý nhân dự tiệc nghe khúc vui vẻ, tiện tay thưởng bạc, còn nhiều hơn cả tiền quấn đầu một năm của ta.
Ta chậm rãi ngồi thẳng dậy.
Ngày hôm sau, ta đang phổ một khúc mới.
Dưới lầu bỗng truyền đến một trận huyên náo, như có người bị chặn ngoài cửa, ầm ĩ tranh cãi, xen lẫn tiếng quát mắng mất kiên nhẫn của đám quy nô.
Ta đẩy cửa sổ nhìn xuống.
Một người đang bị quy nô xô đẩy đuổi ra ngoài.
Người kia vừa lùi vừa khoa tay múa chân gì đó.
Trong lòng ta khẽ động, vẫy tay gọi quy nô ngoài cửa lên.
“Dưới kia xảy ra chuyện gì?”
Quy nô lau mồ hôi, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn:
“Không biết là tiểu tư nhà nào, đưa ra yêu cầu hoang đường, nói muốn tìm một cô nương biết tiếng Ngô nông về hát khúc thôi miên cho chủ tử hắn. Tiểu nhân thấy hắn đến để trêu đùa, đang định đuổi ra ngoài.”
Tiếng Ngô nông… khúc thôi miên.
Tim ta bỗng giật thót.
Một cảnh tượng đời trước chợt hiện lên.
Bình Dương vương mất thê tử từ sớm, dưới gối chỉ có một con trai.
Tiểu công tử ấy từ nhỏ mắc chứng lạ, đêm không thể ngủ, chỉ có tiểu điệu Ngô nông do vương phi ngân nga mới có thể dỗ cậu bé vào giấc.
Sau khi vương phi qua đời, không còn ai có thể dùng giọng điệu ấy hát ra khúc thôi miên kia nữa.
Tiểu công tử bị mất ngủ giày vò mấy năm, tính tình đại biến, trạng thái gần như điên cuồng.
Bình Dương vương tìm khắp thiên hạ, khó khăn lắm mới tìm được một phụ nhân biết hát tiếng Ngô nông, nhưng khi ấy tiểu công tử đã lớn, bỏ lỡ thời cơ, hiệu quả rất ít.
Ta nhớ đời trước khi nghe chuyện ấy, còn thầm thổn thức.
Chỉ là khi ấy, ta đã là thê tử của Bùi Huyền Cẩn, bị nhốt trong viện sâu nhà lớn, ngay cả cửa cũng rất ít khi ra, càng khỏi nói đến chuyện nhúng tay vào việc người khác.
Nhưng đời này đã khác.
Ta ôm đàn, đứng dậy.
“Ta đi thử. Vừa hay ta biết tiếng Ngô nông.”
Quy nô ngây ra:
“Cô nương, lỡ tên nhóc ấy đến để tiêu khiển thì sao?”
“Dù sao hắn cũng đã đưa bạc, không phải sao?”
Quy nô lập tức xoay người xuống lầu đáp lời.
06
Bình Dương vương phủ.
Tiểu tư dẫn đường đi rất nhanh, ta ôm đàn theo phía sau.
Mãi đến một viện nhỏ thanh tĩnh.
Cổng viện khép hờ.
Ta đang định bước vào, bỗng nghe thấy tiếng đàn.
Bước chân khựng lại.
Đó là một khúc quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Tiểu điệu Ngô nông, khúc hát ru mộng.
Khúc này, trên đời ngoài ta và vị tỷ tỷ đã hoàn lương từng dạy ta ra, lẽ ra không nên có người thứ ba biết.
Nhưng nó lại thật sự vang lên bên tai ta.
Đẩy cửa viện ra, ta nhìn thấy người ấy.
Bùi Huyền Cẩn mặc áo xanh ngồi ngay ngắn trong sân.
Trên gối đặt một cây đàn, ngón tay thon dài chậm rãi gảy dây, trong miệng khẽ ngân nga chính là khúc ấy.
Tiếng Ngô nông mềm mại, triền miên thê thiết.
Bước chân ta rối loạn trong nháy mắt, suýt nữa vấp phải bậc thềm.
Đến muộn rồi.
Nhưng…
Lúc này Bùi Huyền Cẩn không nên biết khúc này.
Đời trước vào thời điểm này, chàng căn bản không biết tiếng Ngô nông là gì.
Là sau khi ta đến biên cương, đêm ngủ không được, khẽ hát cho chàng nghe, chàng mới biết ta biết hát khúc này.
Khi ấy chàng còn nói, nghe không hiểu, nhưng rất hay.
Nhưng Bùi Huyền Cẩn trước mắt, hát chẳng sai khác ta nửa phần.
Bùi Huyền Cẩn hát xong âm cuối cùng, đầu ngón tay đè lên dây đàn, dư âm lượn lờ tan đi.
Chàng ngẩng đầu, vừa vặn đối diện ánh mắt ta, rồi lại bình thản dời mắt đi.
Lòng ta trầm xuống.
Mành cửa bên trong được vén lên, Bình Dương vương bước ra, giữa mày đầy vẻ mỏi mệt.
“Khúc của Bùi công tử, ban đầu có tác dụng. Lân nhi nghe vài câu thì cũng yên tĩnh lại. Nhưng về sau lại không được nữa.”
Ông lắc đầu.
“Lân nhi vẫn không ngủ. Đã hai đêm không chợp mắt rồi. Hôm kia nhờ thuốc an thần đại phu kê mới ngủ được, nhưng thuốc ấy…”
“Thuốc có ba phần độc, nay cũng dần không còn tác dụng.”
Ta nghe đến đây, trong lòng đã có tính toán.
Bệnh của tiểu công tử không nằm ở tai, mà nằm ở tâm.
Người ngoài gảy khúc, có hay đến đâu cũng chỉ là người ngoài, không vào được lòng cậu bé.