Chương 2 - Khi Mẹ Gặp Lại Người Yêu Cũ
Tối hôm đó, Dĩ An về nhà với vẻ phấn khích không thôi.
“Mẹ ơi, chú Chu biết con không được ăn đậu phộng.”
“Chú Chu lấy cho con sticker khủng long.”
“Chú Chu nói con ghép hình rất giỏi.”
“Mẹ ơi, chú Chu có con không?”
Tôi đang thái rau, lưỡi dao trượt một cái, suýt nữa cứa vào tay.
“Sao con lại hỏi chuyện này?”
“Nếu chú ấy không có con, con có thể chia cho chú ấy một chút cơm mẹ nấu.”
Tôi dở khóc dở cười.
“Cơm cũng chia được à?”
“Được chứ ạ.” Dĩ An nằm bò bên cạnh bàn ăn, đung đưa chân. “Mẹ nấu cơm ngon lắm. Chú ấy ăn cơm một mình, có cô đơn không?”
Tôi quay lưng lại với con, khóe mắt bỗng nóng lên.
Trước đây Chu Nghiễn Lễ cũng từng nói y như vậy.
Anh nói:
“Lâm Vãn, mì cà chua trứng em nấu còn ngon hơn cả đầu bếp nhà anh.”
Khi đó tôi không tin.
Nhà họ Chu có thứ gì mà không có, sao lại hiếm lạ một bát mì.
Sau này tôi mới biết, có những người từ nhỏ sống trong nhung lụa, nhưng chưa chắc đã có ai thật lòng muốn nấu cho họ một bát mì nóng.
3
Những ngày sau đó, Chu Nghiễn Lễ xuất hiện quá thường xuyên.
Buổi sáng đưa trẻ đến trường, anh có mặt.
Buổi chiều đón trẻ, anh cũng có mặt.
Dĩ An ngã một cái, anh còn đến phòng y tế nhanh hơn cả giáo viên.
Dĩ An tham gia bài kiểm tra ngôn ngữ nhỏ, anh ngồi ở hàng cuối nghe hết.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, chặn anh lại ở bãi đỗ xe.
“Chu Nghiễn Lễ.”
Anh dừng bước.
Đây là lần đầu tiên sau khi gặp lại, tôi gọi tên anh.
Anh nhìn tôi, ánh mắt hơi dao động.
Tôi nói:
“Anh không cần đối tốt với Dĩ An như vậy.”
“Vì sao?”
“Thằng bé chỉ là học sinh của anh.”
“Rồi sao?”
Tôi bị hỏi đến nghẹn lời.
Anh tiến lên một bước, giọng hạ thấp:
“Lâm Vãn, rốt cuộc em đang sợ điều gì?”
Tôi lùi lại nửa bước.
“Tôi không sợ.”
Anh nhìn chằm chằm vào tôi.
“Từ lúc gặp tôi, em luôn muốn chạy trốn.”
Tim tôi như bị chọc trúng, giọng cũng lạnh xuống.
“Anh Chu, sáu năm trước chúng ta đã kết thúc rồi. Bây giờ anh làm như vậy sẽ khiến tôi rất khó xử.”
Ánh mắt anh trầm xuống.
“Khó xử?”
“Đúng.”
Tôi biết lời này tổn thương người khác.
Nhưng tôi buộc phải để anh tránh xa Dĩ An một chút.
Anh có thể hận tôi, có thể hiểu lầm tôi, có thể lạnh lùng nhìn sự chật vật của tôi.
Nhưng anh không thể đến gần Dĩ An.
Dĩ An còn quá nhỏ.
Thằng bé chưa biết thứ mình mong chờ, một khi mất đi, sẽ đau đến mức nào.
Chu Nghiễn Lễ im lặng rất lâu.
Cuối cùng anh hỏi:
“Chồng em sẽ để ý sao?”
Tôi nhắm mắt lại.
“Tôi không có chồng.”
Anh nói:
“Vậy bố của Dĩ An đâu?”
Tôi siết chặt nắm tay.
“Chết rồi.”
Khoảnh khắc lời đó thốt ra, không khí lặng đi.
Sắc mặt Chu Nghiễn Lễ từng chút một trắng bệch.
Tôi biết mình lại nói sai rồi.
Nhưng lời đã nói ra không thể thu lại.
Anh nhìn tôi rất lâu, khẽ nói:
“Lâm Vãn, em vẫn tàn nhẫn như vậy.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi.” Anh quay đầu đi. “Lời xin lỗi của em, tôi nghe đủ rồi.”
Sau hôm đó, Chu Nghiễn Lễ không còn xuất hiện ở cổng trường nữa.
Dĩ An rất hụt hẫng.
Ngày nào tan học cũng hỏi tôi:
“Mẹ ơi, chú Chu bận lắm ạ?”
Tôi đáp:
“Ừ.”
Thằng bé ôm cặp khủng long, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Nhưng chú ấy nói sẽ xem con ghép khủng long bạo chúa mà.”
Tôi xoa đầu con.
“Chú có việc riêng của chú.”
Dĩ An cúi đầu đá viên sỏi bên đường.
“Nhưng con không có bố, chú ấy cũng không có con. Chúng con vừa khéo có thể chơi cùng nhau mà.”
Tôi không nói nổi lời nào nữa.
4
Nửa tháng sau, trường mẫu giáo tổ chức ngày hội phụ huynh.
Thông báo viết rất rõ: nếu có thể, mong cả bố và mẹ cùng tham gia.
Tôi nhìn dòng chữ đó, trong lòng lộp bộp một tiếng.
Nhưng Dĩ An lại giả vờ như không thấy.
Thằng bé hiểu chuyện sớm hơn những đứa trẻ cùng tuổi.
Khi các bạn nhỏ khác hỏi vì sao bố nó không đến, nó sẽ cười tít mắt nói: