Chương 7 - Khi Mẹ Chồng Nghĩ Đến Tôi
“Chí Viễn, nghe mẹ nói.” Giọng bà dịu xuống, “Mẹ biết lần trước mẹ nói nặng lời một chút, nhưng chẳng phải lúc đó mẹ đang giận sao?
Con nói với nó cho khéo, bảo nó đừng chấp nhặt nữa.”
“Con… sẽ thử.”
Cúp máy.
Trần Chí Viễn nhìn tôi, rất lâu sau mới mở miệng:“Vãn Thu…”
“Em nghe hết rồi.” Tôi nói.
“Vậy… ý em là sao?”
“Ý em?” Tôi ngẩng đầu lên, “Anh là tới hỏi ý em, hay là mẹ anh bảo anh tới hỏi?”
Anh ta im lặng.
“Chí Viễn,” tôi đặt điện thoại xuống, “em hỏi anh một câu.”
“Em hỏi đi.”
“Nếu bây giờ em nói em không muốn, anh sẽ làm gì?”
Anh ta sững người.
“Ép em?” Hay là “tôn trọng em?”
Anh ta há miệng, nhưng không thốt ra được lời nào.
“Anh không cần trả lời.” Tôi đứng dậy, “Em biết đáp án rồi.”
Cuối tuần, chị dâu tới.
Không phải tới nhà tôi, mà là tới nhà mẹ chồng. Tôi vừa hay mang đồ qua đụng mặt chị ngay trước cửa.
Mắt chị đỏ hoe, như vừa khóc xong.
“Chị dâu?”
“Em dâu.” Thấy tôi, vẻ mặt chị có chút phức tạp, “Em cũng tới à?”
Tôi gật đầu.
Trong nhà, mẹ chồng thấy hai chúng tôi lần lượt bước vào, sắc mặt có phần khó đoán.
“Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ.” Chị dâu ngồi xuống sofa, giọng khàn khàn.
“Chuyện gì?”
“Công ty của Chí Cường… có thể sắp phá sản rồi.”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức trắng bệch:“Cái gì?”
“Bên nhà cung cấp đã kiện ra toà, họ muốn đóng băng tài sản. Ngân hàng cũng đang thúc ép, nói nếu không trả thì sẽ kiện.” Chị dâu bật khóc, “Mẹ ơi, giờ nhà con… ngay cả bản thân còn lo không xong.”
Mẹ chồng ngẩn ra rất lâu mới phản ứng được: “Vậy… vậy mẹ thì sao?”
Chị dâu không trả lời.
“Nhà anh cả, con nói gì đi chứ!” Giọng mẹ chồng cao vút, “Mẹ nuôi các con từng ấy năm, giờ các con đối xử với mẹ như vậy sao?”
“Mẹ, không phải tụi con không lo, mà là thực sự hết cách rồi…” Chị dâu nức nở, “Chí Cường nói, nhà có khi cũng không giữ nổi…”
“Nhà?” Mẹ chồng lập tức đứng bật dậy, “Căn nhà đó là mẹ giúp các con trả tiền đặt cọc!”
“Tiền đặt cọc… có lẽ cũng phải đem ra trả nợ rồi…”
Mẹ chồng đứng chết lặng tại chỗ, cả người khẽ run.
Tôi dựa vào khung cửa, nhìn cảnh tượng trước mắt.
Đây chính là kết quả của bao năm bà thiên vị. Bà đem tất cả tình thương và tiền bạc dồn hết cho con cả, nghĩ rằng về già sẽ được cậy nhờ. Kết quả thì sao?
Gió đổi chiều, tường đổ người đạp.
“Nhà đứa thứ hai.” Mẹ chồng đột nhiên quay sang nhìn tôi.
“Mẹ.” Tôi đáp lại một tiếng.
“Con thấy rồi đấy.” Giọng bà mang theo chút cầu xin, “Nhà anh cả giờ thật sự hết cách rồi. Sau này… sau này chỉ còn biết dựa vào vợ chồng con thôi.”
Tôi không trả lời.
“Mẹ biết trước đây mẹ sai.” Bà bước lên một bước, “Nhưng con là vợ của Chí Viễn, mẹ là mẹ của nó. Con không thể mặc kệ mẹ được.”
Tôi nhìn bà.
Tám năm rồi.
Lần đầu tiên, bà nói chuyện với tôi bằng giọng điệu như vậy.
“Mẹ,” tôi mở miệng, “mẹ còn nhớ ba năm trước, khi con vay tiền mở tiệm, mẹ đã nói gì không?”
Bà ngẩn ra.
“Mẹ nói, ‘làm ăn mười phần thì chín phần lỗ, mẹ không làm kẻ ngốc’.”
Sắc mặt bà thay đổi.
“Năm đó mẹ không muốn làm kẻ ngốc,” tôi nói tiếp, “giờ đến lượt con, con cũng không muốn.”
Tôi quay người, bước ra khỏi cửa.
Sau lưng vang lên tiếng mẹ chồng gào khóc:
“Lâm Vãn Thu! Con không thể đối xử với mẹ như vậy! Mẹ là mẹ chồng con!”
Tôi không quay đầu lại.
Lúc cửa thang máy khép lại, lòng tôi rất bình tĩnh.
Tôi không phải đang trả thù.
Tôi chỉ đang nói với bà rằng, có những món nợ, tự mình gây ra thì phải tự mình trả.
10.
Chuyện nhà anh cả nhanh chóng lan khắp họ hàng.
Công ty phá sản, nhà bị phong tỏa, nợ nần chồng chất.
Chị dâu ngày nào cũng khóc, anh cả đi khắp nơi vay tiền nhưng chẳng ai dám cho.
“Ai bảo anh ta ngày xưa tham vọng quá lớn,” đám họ hàng bàn tán, “vay nhiều tiền làm dự án, giờ thì thấy rồi đấy.”
Chuyện dưỡng già của mẹ chồng cũng bị đưa ra bàn bạc.
Tối thứ Tư, ba tôi đến nhà.
Trước đó ông đã gọi báo, nói có chuyện muốn gặp trực tiếp. Tôi tưởng có việc gì lớn, ai ngờ sau khi vào nhà, ông ngồi ở sofa cả chục phút mà không nói lời nào.
“Ba, có gì ba cứ nói thẳng.”
Ông nhìn tôi, thở dài: “Con gái, ba nghe nói chuyện mẹ chồng con rồi.”
“Vâng.”
“Giờ bà ấy định để con dưỡng già phải không?”
Tôi gật đầu.
“Con tính sao?”
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Con không muốn.”
“Không muốn là đúng.” Ba tôi đứng lên, đi đến bên cửa sổ, “Vãn Thu, có chuyện ba giấu con bao năm nay.”
“Chuyện gì vậy ba?”
“Năm con cưới, mẹ chồng con nói với người ta rằng căn nhà này là do nhà họ Trần mua.”
“Con biết.”
“Nhưng con không biết là,” ông quay lại, nhìn tôi, “bà ta còn nói tiền đặt cọc là do bà gom góp từng đồng mới có được.”
Tôi sững sờ.
“Ba mươi vạn tiền đặt cọc, bà ta nói là do bà ta bán đồ đạc gom được.” Giọng ba tôi bình thản, nhưng mắt ông ánh lên lửa giận, “Lúc đó ba định nói cho ra nhẽ, nhưng mẹ con can, sợ ảnh hưởng vợ chồng con.”
“Ba…”
“Ba nhịn tám năm rồi.” Ông rút trong túi ra một tờ giấy, “Đây là giấy chuyển khoản năm đó. Ba chuyển ba mươi vạn cho con, rồi con chuyển cho bên chủ đầu tư.”