Chương 9 - Khi Dòng Đời Rẽ Ngã

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cả đời bà chưa từng được sống một ngày tử tế. Hồi trẻ gả cho bố tôi, ông ta là một kẻ nát rượu, cứ say xỉn là đánh người. Bà dẫn tôi ly hôn, một mình làm hai công việc để nuôi tôi ăn học, tằn tiện chắt bóp, đến một bộ quần áo mới cũng không nỡ mua. Về sau tôi đỗ đại học, bà vui sướng bật khóc, nói rằng Lan Lan có tiền đồ rồi, đời mẹ thế là mãn nguyện.

Sau đó nữa tôi gả cho Trang Đàm Tự, bà vét sạch tiền tiết kiệm để giúp chúng tôi gom đủ tiền đặt cọc nhà. Trang Đàm Tự quỳ trước mặt bà khóc lóc, thề thốt mẹ cứ yên tâm, đời này con nhất định sẽ đối xử tốt với Lan Lan, nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ.

Bà tin lời anh ta.

Bà tin tất cả.

Bà tin Trang Đàm Tự sẽ đối tốt với tôi, tin anh ta sẽ làm một người chồng tốt, một người bố tốt, một người con rể tốt. Bà thế chấp căn nhà của mình giúp chúng tôi trả nợ vay, lấy lương hưu của mình ra đóng học phí cho A Thanh, giao thẻ bảo hiểm y tế của mình cho anh ta giữ, bảo rằng người trẻ các con bận rộn, chuyện của mẹ các con đừng bận tâm.

Bà không bận tâm.

Bà chẳng bận tâm chuyện gì cả.

Bà nằm ngoan ngoãn trên giường bệnh, đợi phẫu thuật, đợi được sống thêm mười mấy hai mươi năm nữa, đợi nhìn tôi ra nước ngoài, đợi tôi đưa bà đi mở mang tầm mắt.

Và rồi bà chết.

Vì tám ngàn tệ tiền tạm ứng phẫu thuật.

Vì người con rể của bà, cầm tiền cứu mạng của bà, đi trả nợ cho một người phụ nữ khác.

Tôi khóc đến nôn khan, dịch chua trong dạ dày trào ngược, thiêu đốt thực quản đau rát. Tôi lấy tay bưng miệng, móng tay bấm sâu vào thịt trên má, vị máu tanh lan tỏa trong khoang miệng.

Không được. Tôi không thể gục ngã.

Tôi còn A Thanh. Thằng bé vẫn đang đợi tôi trong phòng bệnh. Nó chỉ còn mỗi mình tôi thôi.

Tôi hít sâu, một ngụm, hai ngụm, ba ngụm. Không khí tràn vào cuống họng, buốt giá, như nuốt trọn một tảng băng.

Đợi nhịp thở bình ổn trở lại, tôi lấy điện thoại ra, mở danh bạ, tìm số điện thoại của giáo sư hướng dẫn.

Bốn giờ sáng. Bên đó có lẽ là buổi sáng.

Điện thoại đổ chuông ba hồi thì được nhấc máy.

“Nguyễn? Bên em chắc đang là đêm khuya, có chuyện gì xảy ra sao?”

Giọng giáo sư mang theo sự quan tâm, tiếng Trung của thầy nói không được chuẩn lắm, nhưng từng chữ đều rất nghiêm túc.

“Thưa giáo sư, em muốn sang đó sớm hơn dự định. Sớm nhất là khi nào có thể khởi hành ạ?”

“Sớm nhất? Để thầy xem… Visa của em đã xong xuôi rồi, vé máy bay có thể đổi ngày. Nhanh nhất thì ngày kia có một chuyến bay.”

“Vậy ngày kia đi ạ.”

Đầu dây bên kia im lặng một lát: “Nguyễn, em ổn chứ? Giọng em nghe không bình thường.”

“Em không sao.” Tôi đáp, “Chỉ là… mọi chuyện bên này, em đã giải quyết xong xuôi cả rồi.”

“Được. Vậy thầy đổi vé cho em. Đến bên này, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.”

Cúp máy, tôi tựa lưng vào tường, chằm chằm nhìn ánh đèn báo sự cố trên trần nhà.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.

Sẽ ổn thôi.

Nhất định sẽ ổn.

Sáng hôm sau, tôi làm thủ tục xuất viện cho A Thanh. Bác sĩ nói vết thương của thằng bé cần tĩnh dưỡng, không khuyến khích đi lại đường dài, đề nghị nên quan sát thêm ít nhất ba ngày.

Tôi bảo không cần đâu, chúng tôi có việc gấp phải đi.

Bác sĩ nhìn tôi một cái, không hỏi nhiều thêm, chỉ viết một dòng lên bệnh án, rồi đưa tờ giấy cho tôi.

Tôi đưa A Thanh về lại ngôi nhà đó — nơi mà tôi đã không còn cảm thấy là nhà nữa.

Khoảnh khắc mở cửa, một mùi hương ngột ngạt quen thuộc phả vào mặt. Là mùi thuốc lá của Trang Đàm Tự, quyện lẫn mùi thức ăn thừa từ đêm qua mùi nước giặt, xen lẫn một thứ mùi khí tức khó tả thuộc về căn nhà này.

Trước đây tôi nghĩ đó là mùi của gia đình.

Giờ tôi chỉ thấy buồn nôn.

A Thanh thay giày, lẳng lặng đi vào phòng mình, đóng chặt cửa lại.

Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn quanh nơi tôi đã sống suốt mười hai năm qua.

Bộ sofa này là mua lúc tôi mang thai, Trang Đàm Tự nói phải mua loại mềm, ngồi mới thoải mái. Bàn trà là mua lúc mới cưới, hàng Ikea, lúc tự lắp ráp anh ta vặn ốc xước cả tay rộp bọng nước, tôi vừa cười vừa dán urgo cho anh ta. Trên tủ tivi vẫn còn đặt bức ảnh gia đình ba người chụp chung năm A Thanh ba tuổi, thằng bé ngồi vắt vẻo trên vai Trang Đàm Tự, cười nhe hai chiếc răng sún.

Tôi bước lại gần, cầm bức ảnh đó lên, nhìn rất lâu.

Sau đó tôi úp ngược nó xuống.

Tôi không muốn nhìn thấy khuôn mặt đó thêm một giây phút nào nữa.

Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Hộ chiếu. Căn cước công dân. Giấy khai sinh của A Thanh. Sổ tiêm chủng của chúng tôi. Bằng cấp học vị. Thẻ ngân hàng — chiếc thẻ đã bị Trang Đàm Tự lấy mất, bên trong là tiền phẫu thuật của mẹ tôi, lúc này chắc đã lọt vào tay chủ nợ của Lâm Bắc Mạt.

Tôi chợt nhớ ra, mình còn một chiếc thẻ nữa. Là thẻ lương hưu của mẹ, bà giao cho tôi giữ trước khi nhập viện để rút tiền đóng viện phí. Tôi chưa từng động đến, bởi vì Trang Đàm Tự bảo anh ta sẽ lo liệu, bảo tôi đừng bận tâm.

Tôi lật tìm chiếc thẻ đó ra, mặt thẻ vẫn còn dòng chữ mẹ viết, bằng bút bi, xiêu vẹo: “Mật khẩu là sinh nhật Lan Lan.”

Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, khóe mắt lại cay cay.

Tôi mở ứng dụng ngân hàng, kiểm tra số dư.

Mười hai ngàn ba trăm bốn mươi tệ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)