Chương 15 - Khi Dòng Đời Rẽ Ngã
Chiếc xe rời khỏi sân bay, tiến vào đường cao tốc. Khung cảnh ngoài cửa sổ lao vút qua — những hàng cây trơ trụi, những tòa nhà xám ngoét, những tấm biển quảng cáo khổng lồ, in chi chít những dòng tiếng Anh mà tôi không hiểu.
A Thanh áp mặt vào cửa kính, tò mò quan sát mọi thứ.
“Mẹ ơi, trên biển báo kia viết gì thế?”
“Là quảng cáo. Bán ô tô.”
“Còn cái kia ạ?”
“Là nhà hàng. Bán hamburger.”
“Sau này chúng ta sẽ sống ở đây luôn sao?”
“Ừ. Tạm thời chúng ta sẽ sống ở đây. Khi nào mẹ tìm được nhà thuê, chúng ta sẽ chuyển đi.”
Thằng bé gật đầu, không hỏi thêm.
Giáo sư đã sắp xếp cho chúng tôi một chỗ ở tạm thời, nằm trong một tòa chung cư gần trường học. Căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, không lớn nhưng đồ đạc đầy đủ, trong bếp thậm chí còn có sẵn một túi bánh mì và một hộp sữa.
A Thanh vừa vào nhà, việc đầu tiên là bước tới cửa sổ, kéo rèm ra.
Ngoài cửa sổ là một con phố yên tĩnh, hai bên đường trồng những hàng cây trơ trụi, đèn đường đã bật sáng, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt.
“Mẹ ơi, ở đây không có nhà cao tầng.”
“Ừ. Chỗ này không phải trung tâm thành phố.”
“Con thích ở đây.” Thằng bé nói, “Rất yên tĩnh.”
“Con thích là tốt rồi.”
Tôi hâm nóng cho con một cốc sữa, nướng hai lát bánh mì, phết thêm chút mứt. Thằng bé ngồi bên bàn ăn, nhấm nháp từng miếng nhỏ, đôi mắt vẫn không ngừng hướng ra ngoài cửa sổ.
“Mẹ ơi, ngày mai chúng ta đi đâu?”
“Ngày mai mẹ phải đến phòng thí nghiệm báo danh. Con đi cùng mẹ nhé, được không?”
“Dạ được.”
“Bên đó có thể sẽ có rất nhiều người lạ, con có sợ không?”
Thằng bé lắc đầu: “Không sợ. Có mẹ ở đây thì con không sợ.”
Tôi mỉm cười, xoa đầu con.
Buổi tối, A Thanh tắm rửa xong, mặc bộ đồ ngủ mới tôi mua cho, nằm trên ghế sofa. Cánh tay vẫn đang bó bột, bác sĩ dặn phải đeo thêm hai tuần nữa mới được tháo.
“Mẹ ơi, mẹ ngủ giường đi. Con ngủ sofa.”
“Không được. Người con đang bị thương, không thể ngủ sofa. Mẹ ngủ sofa, con ngủ giường.”
“Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì cả. Nghe lời mẹ.”
Thằng bé miễn cưỡng gật đầu, ôm chăn ngoan ngoãn đi vào phòng ngủ.
Tôi nằm trên ghế sofa, đắp một chiếc chăn mỏng, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Trần nhà màu trắng, có một vết nứt kéo dài từ bên này sang bên kia, giống như một dòng sông cạn kiệt.
Tôi không ngủ được.
Lệch múi giờ là một phần nguyên nhân. Lý do lớn hơn, là những hình ảnh dai dẳng không chịu tan biến trong tâm trí.
Khuôn mặt của mẹ. Khuôn mặt của Trang Đàm Tự. Dáng vẻ máu me đầm đìa của A Thanh. Đám đông bu quanh ngoài hành lang. Gương mặt lạnh tanh sau quầy thu ngân. Ánh đèn cấp cứu xanh lè trong lối thoát hiểm.
Tất cả những hình ảnh đó như một cuốn phim tua đi tua lại không ngừng trong đầu tôi.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Không nghĩ nữa. Không nghĩ nữa.
Qua hết rồi.
Tôi cầm điện thoại lên xem, là tin nhắn của Trang Đàm Tự.
“Lan Lan, anh tra được hai người đã đi Bắc Kinh rồi. Rốt cuộc em muốn dắt A Thanh đi đâu?”
Tôi không trả lời.
Điện thoại lại rung lên.
“Lan Lan, anh xin em, cho anh biết hai người đang ở đâu. Anh sẽ qua tìm.”
“Anh biết em hận anh. Nhưng ít nhất em cũng phải cho anh biết A Thanh vẫn an toàn chứ.”
Tôi gõ vài chữ: “A Thanh rất an toàn. An toàn hơn lúc ở cạnh anh nhiều.”
Gửi xong, tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Đã xem. Đối phương đang nhập…
“Lan Lan, chuyện hôm đó anh thực sự không biết sẽ thành ra như vậy. Anh cứ tưởng hòa giải xong là chúng…”
“Anh tưởng cái gì?” Tôi gõ phím, ngón tay thoăn thoắt trên màn hình, “Anh tưởng dăm ba đứa học sinh cấp hai sẽ giữ chữ tín? Anh tưởng ký giấy thỏa thuận xong là chúng sẽ thực sự dừng tay? Trang Đàm Tự, rốt cuộc là anh ngây thơ hay là anh ngu ngốc?”
“Anh biết anh sai rồi. Nhưng em không thể đem A Thanh đi. Nó là con trai anh.”
“Nó là con trai anh, nhưng anh chưa từng xem nó như con trai mình.”
“Anh có!”
“Anh có cái gì? Ngày sinh nhật con anh cũng không nhớ. Con học lớp nào anh cũng không biết. Con dị ứng xoài không ăn được anh cũng chẳng hay. Anh có cái gì?”
Bên kia im lặng một hồi lâu.
Rồi gửi đến một tin nhắn.
“Lan Lan, Bắc Mạt sắp đi rồi.”
“Bố mẹ cô ấy tìm được quan hệ rồi, tháng sau sẽ đón cô ấy sang Canada. Sau này sẽ không tìm anh nữa.”
“Thế thì sao?”
“Thế nên em cho anh thêm một chút thời gian. Đợi cô ấy đi rồi, mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn này, đột nhiên thấy thật nực cười.
Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi.
Câu này anh ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Lần nào cũng là đợi. Đợi Lâm Bắc Mạt trả xong nợ, đợi Lâm Bắc Mạt lấy được visa, đợi bố mẹ Lâm Bắc Mạt đón cô ta đi, đợi Lâm Bắc Mạt không cần anh ta nữa.
Nhưng Lâm Bắc Mạt mãi mãi cần anh ta. Nợ của cô ta mãi mãi không trả xong, visa của cô ta mãi mãi không lấy được, bố mẹ cô ta mãi mãi vẫn đang “tìm quan hệ”.
Và anh ta thì cứ chờ đợi như thế. Đợi hết năm này qua năm khác, đợi suốt mười hai năm.
Đợi đến lúc con trai bị đánh gãy xương sườn, đợi đến lúc mẹ vợ chết trên bàn mổ, đợi đến lúc vợ mình dắt con tha hương cầu thực.
Anh ta vẫn đợi.