Chương 8 - Khi Định Mệnh Gọi Tên
18
Tần Chiêu nhìn ta.
Trong mắt chàng là nỗi đau rõ rệt.
Khóe môi khẽ cong lên, hé ra nụ cười tự giễu, chàng chậm rãi nói: “Ta đã đoán trước sẽ nhận được câu trả lời này, chỉ là muốn để bản thân cạn sạch hy vọng mà thôi.”
Ta lạnh lùng như một khối đá vô tâm: “Vậy thì, chàng đã cạn lòng chưa?”
“Chưa từng.”
Chàng đột nhiên vươn tay, cố chấp nâng lấy khuôn mặt ta.
Rõ ràng chẳng còn bao nhiêu sức lực, vậy mà ta lại như trúng tà, không hề né tránh.
“Dù nàng vô tình, lời nào cũng như dao cắt tim, điều duy nhất trong đầu ta vẫn là phải làm sao để gạt bỏ ý định ban hôn của bệ hạ.”
“Ta hiểu rất rõ, nếu ta cưới công chúa, nàng vì tránh điều tiếng, chỉ sợ đến cả gặp ta một lần cũng không muốn nữa, đúng không?”
Ta vẫn luôn giấu kín lòng mình, sợ bị Tần Chiêu nhìn thấu sự hỗn loạn trong tim.
Ta đã làm rất tốt, thế nhưng chẳng hiểu vì sao, khi chàng nói ra câu ấy với giọng đắng chát, sự lạnh nhạt ta vất vả giữ gìn bỗng như bị ai đó mạnh tay bóp nát.
Nước mắt bất ngờ trào ra khỏi hốc mắt.
Mọi thứ đến quá đột ngột, cảm xúc vượt khỏi kiểm soát chỉ trong thoáng chốc.
Ta vội che giấu, bật thốt lên: “Tần Chiêu, chàng sẽ hại chết ta mất!”
Nói xong, ta vùng tay gạt chàng ra, dùng đến vài phần sức.
Nếu là thường ngày, chút lực đó chẳng thể khiến Tần Chiêu nhúc nhích, vậy mà giờ đây, tay chàng lại bị ta dễ dàng hất ra.
Lúc này ta mới nhận ra, môi chàng đã trắng bệch, hơi thở nặng nề.
Dù ánh mắt vẫn cố gắng nhìn ta chăm chú, nhưng thần sắc đã không còn tỉnh táo.
Chàng có vết thương, giờ e là đã kiệt sức.
“Tần Chiêu!” Ta hốt hoảng kêu lên, theo bản năng vươn tay đỡ lấy chàng.
Ánh mắt Tần Chiêu dừng lại nơi đôi tay ta đang mở rộng về phía chàng, rồi khẽ cười, ngã vào lòng ta.
Ta sức yếu, không đỡ nổi thân hình cao lớn ấy, may mà chàng vẫn còn chút ý thức, nghiêng người dựa vào ta, để ta dìu vào trong phòng.
Khi đã nằm xuống giường, chàng dường như hoàn toàn buông lỏng, bất tỉnh hẳn.
19
Lưng Tần Chiêu chi chít vết thương, máu thịt be bét.
Trông đáng sợ, nhưng thực chất chỉ là thương ngoài da, không chạm tới gân cốt.
Xem ra hoàng đế chỉ muốn răn đe, chứ không định lấy mạng chàng.
Người thi hành hình phạt rõ ràng đã nương tay.
Thế nhưng, Tần Chiêu vẫn mê man không tỉnh.
Tựa như chìm trong cơn ác mộng không lối thoát.
Dù những vết thương nát thịt không có dấu hiệu nhiễm trùng, dù cơn sốt cao trong đêm đã lui dần về bình thường khi trời sáng, chàng vẫn cứ mãi chìm trong cơn mê, run rẩy gọi tên ai đó không rõ ràng.
Ta canh bên giường, chẳng nghe rõ tiếng gọi yếu ớt mơ hồ kia là gì, chỉ thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm người chàng, lông mày nhíu chặt thành hình chữ xuyên, đôi môi mím thành một đường thẳng, thỉnh thoảng cảm xúc lên cao, răng nghiến chặt, đến mức mấy lần cắn rách cả môi.
Ta sợ chàng cắn trúng lưỡi, gọi chàng dậy, nhưng dù gọi thế nào, chàng cũng không tỉnh.
Chàng hôn mê suốt hai ngày hai đêm.
Ta ngày ngày đút thuốc, đút cháo, chăm sóc từng ly từng tí, giống hệt như lúc đầu tiên nhặt được chàng.
Đến ngày thứ ba, Tần Chiêu tỉnh lại.
Vừa cảm giác được chàng mở mắt, ta lập tức nhìn về phía chàng.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, ta biết ngay – có điều gì đó không bình thường.
Tần Chiêu tựa như vẫn chưa thoát khỏi cơn mộng, đầu tiên là ngây ngốc nhìn ta, rồi ánh mắt mờ mịt ấy từng chút từng chút trở nên có hồn.
Giống như cuối cùng chàng cũng trở lại thực tại nhưng ánh nhìn dành cho ta lại xa xôi, như giữa đôi ta có núi cao sông rộng, cách nhau cả nghìn năm.
“Chàng sao vậy?” Ta dè dặt hỏi.
Nghe tiếng ta, người chàng khẽ run lên.
Chàng không trả lời, chỉ chống tay ngồi dậy.
Ta sợ chàng động tới vết thương, vội đưa tay đỡ.
Nhưng khi ngón tay ta vừa chạm vào thân thể chàng, cả người chàng lại lần nữa rúng động, ánh mắt lập tức dừng lại trên người ta.
Ta chợt phát hiện – chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mắt chàng đã đỏ ngầu tơ máu.
Hàng ngàn cảm xúc phức tạp cuồn cuộn trong đáy mắt, bị chàng gắng sức kiềm chế.
Bề ngoài ánh mắt yên tĩnh như nước, nhưng sâu bên trong là sóng ngầm mãnh liệt, khiến cả con người chàng mang theo vẻ tĩnh lặng điên dại đầy ghê gớm.
Chàng cứ thế nhìn ta chằm chằm, khẽ gọi: “A Lương.”
Tựa như một tiếng sấm nổ vang trong đầu.
Tiếng nổ chói tai khiến ta choáng váng, đầu óc trống rỗng.
Chàng gọi ta là A Lương.
Không phải Lạc cô nương.
Không phải Lạc lang trung.
Mà là… A Lương.
20
Cuối cùng ta cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra… sững sờ ngồi phịch xuống mép giường.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh.
Thời gian như bị kéo dài, từng làn gió cũng chậm rãi trôi qua.
Không ai lên tiếng.
Tần Chiêu đã dời mắt đi.
Chàng nhìn chằm chằm vào tấm chăn, ánh nhìn đờ đẫn, bất động, như đang nghĩ gì đó, lại như chẳng nghĩ gì cả – chỉ đơn giản là thất thần.
Ta cũng không nhìn chàng, chỉ cúi đầu nhìn mũi giày, chẳng biết trong lòng là cảm xúc gì.
Một lúc thì như có ai nhúng tim vào nước đắng, một lúc lại cảm thấy ông trời thật khôi hài, như cố ý đùa cợt con người.
Không rõ đã bao lâu trôi qua.
Có lẽ chỉ là một thoáng, hoặc cũng có thể đã rất lâu, chỉ là chẳng ai để tâm đến thời gian.
Tần Chiêu từ giường bệnh đứng dậy.
Thương thế chưa lành, nhưng chàng vẫn chỉnh lại y phục, đi tới mở cửa phòng.
Chàng không quay đầu, chỉ nói: “Ta đi đây.”
Ta ngẩng lên nhìn bóng lưng chàng: “Ừm.”
Nghe được câu trả lời của ta, chàng không dừng bước, rảo chân rời đi.
Ta lặng lẽ tiễn chàng bằng ánh mắt, dõi theo đến khi bóng dáng ấy khuất hẳn khỏi tầm nhìn.
Ta biết, chàng sẽ không quay lại nữa.
Cử động đôi tay đôi chân cứng đờ, ta bắt đầu dọn lại chiếc giường trống vắng, xếp gọn y thư bên gối đưa về lại giá sách, rồi quay nhìn bát thuốc đã cạn, bỗng thấy tim đau nhói.
Bàn tay ta vô thức đặt lên bụng dưới.
Đứa bé ở kiếp trước chưa kịp chào đời kia, như đang nhẹ nhàng đạp ta một cái.
Ta biết, đó chỉ là ảo giác.
Bụng ta, không có đứa trẻ nào cả.
Chỉ là ta lại nhớ đến chuyện cũ.
Người vốn nên nằm lại trong quá khứ ấy, giờ đây giống như ta – cũng sống lại.
Và thế là, những hồi ức tưởng đã chết ấy, cũng sống dậy, đâm ta một nhát thật sâu.