Chương 2 - Kẹo Hồ Lô và Nỗi Đau Của Công Tử
4
Khi tỉnh lại, ta thấy mình đang nằm trong một căn phòng rộng rãi, lộng lẫy. Bên giường là một đại nương có gương mặt từ ái đang ngồi.
Ta không biết mình đang ở đâu nhưng vẫn nhớ rõ cảnh tượng trước khi ngất, liền giật mình ngồi bật dậy, miệng thốt lên: “Máu! Vị công tử tuấn tú!”
Nghe thấy động tĩnh, đại nương đặt kim chỉ xuống và quay lại bảo ta hãy yên tâm, Thụy Vương điện hạ vẫn bình an.
Bà cười híp mắt an ủi rồi bưng một bát cháo thịt nạc nóng hổi đến đút cho ta.
Bà giải thích rằng đại phu nói ta ngất đi là do lâu ngày không ăn uống cộng với kinh sợ quá độ, nên dặn khi tỉnh lại phải uống chút cháo để dưỡng dạ dày.
Ta ngẩn ngơ một lúc, rồi chợt nhận ra hai chữ “Thụy Vương” nghe rất quen thuộc.
Hồi ở Hiến Châu, hễ có đứa trẻ nào quấy khóc, các đại nương trong làng thường dọa rằng Thụy Vương Tiêu Diêm là Diêm Vương tái thế, mặt xanh nanh vàng, chuyên ăn thịt những đứa trẻ không nghe lời.
Ta cũng từng rất sợ, sợ đến mức đêm nào cũng phải ôm chặt mẹ mới ngủ yên.
Thế nhưng có gì đó không đúng, Thụy Vương rõ ràng rất tuấn tú. Người không chê ta bẩn, đưa ta về và còn cho ta cháo ăn.
Người rõ ràng không ăn thịt trẻ con, người là một người tốt.
5
Đại nương nói bà là nhũ mẫu của Thụy Vương điện hạ, họ Kim.
Dùng xong cháo, ta hỏi bà: “Con có thể đi thăm Thụy Vương gia không ạ?”
Được đồng ý, ta xuống giường xỏ giày. Ta gấp lại chăn màn, chỉnh đốn giường chiếu ngay ngắn, xác nhận căn phòng sạch sẽ tựa như chưa từng có người ở, lúc này mới bước tới thưa: “Đa tạ nãi nãi.”
Kim nãi nãi không đáp lời, ta chẳng dám ngẩng đầu nhìn biểu cảm của bà, cũng không dám lên tiếng thúc giục.
Một hồi lâu sau, bỗng nghe thấy trên đỉnh đầu một tiếng thở dài khẽ khàng: “Đứa nhỏ này…”
Bà nắm lấy tay ta dẫn ra ngoài cửa, băng qua những dãy hành lang dài, đi qua mấy khu vườn, cho tới khi vào một viện tử rộng rãi và lộng lẫy nhất mới dừng lại: “Vương gia ở nơi này.”
Vừa hay lúc đó Tuế Sơn bưng thuốc đi vào, khi đi ngang qua ta và Kim nãi nãi, hắn liếc nhìn ta một cái lạnh lùng, mặt không chút biểu cảm.
Chẳng mấy chốc, từ trong phòng truyền ra giọng nói khổ sở của hắn: “Vương gia, cầu xin ngài hãy uống thuốc đi.”
Giọng Vương gia nhàn nhạt: “Vô dụng thôi, đổ đi.”
Nghe lời khước từ ấy, Kim nãi nãi lắc đầu thở dài, Tuế Sơn cũng không dám phản kháng, bưng bát thuốc trở ra.
Nhưng khi nhìn thấy ta, bước chân hắn khựng lại, do dự trong thoáng chốc rồi như thể liều một phen, hắn ấn bát thuốc định bưng đi vào tay ta: “Con đi đi.”
Ta đi khuyên Vương gia uống thuốc sao?
Ta ngẩn người, rồi thầm nghĩ: Phải, nên đi. Vương gia đưa ta về lại cho ta cơm ăn, ngài tốt như thế, ta lý ra nên làm chút việc để báo ân.
Nghĩ rồi, ta bưng bát thuốc bước vào phòng. Trong phòng hương thơm ngào ngạt lại rất ấm áp, Vương gia nửa nằm trên giường, sắc mặt vẫn trắng bệch.
Nghe tiếng bước chân, ngài ngoảnh đầu lại, thấy là ta, đôi mày liền giãn ra: “Là con à?”
Ta bước tới gần, bưng cao bát thuốc: “Vương gia, mời ngài dùng thuốc.”
Ngài không nhận, lắc đầu khẽ bảo: “Vô dụng thôi.”
Ta thưa: “Có dụng mà, mẹ nói sinh bệnh uống thuốc sẽ khỏi.”
Chỉ là bệnh của mẹ quá nặng, thuốc lại quá đắt đỏ, lẽ nào Vương gia cũng bệnh nặng đến thế sao?
Nhưng ngài là Vương gia, chắc hẳn có thể dùng được thuốc tốt, nghĩ vậy ta lại cố chấp kiễng chân đưa bát thuốc tới gần hơn.
Nhưng ngài vẫn không nhận, nụ cười nơi khóe môi ngài y hệt như bát thuốc trong tay ta, nhìn thôi đã thấy đắng ngắt.
Ngài nói: “Ta không phải bệnh, mà là trúng độc.”
Ta chẳng hiểu: “Trúng độc sao?”
Ngài gật đầu: “Ừm, đã lâu rồi, phải có thuốc giải mới được, nhưng tìm chẳng thấy, những thứ thuốc này cũng chỉ để giảm đau mà thôi, vô dụng.”
Vậy là Vương gia cũng sẽ chết như mẹ sao?
Ta chán nản cúi đầu: “Ngài sẽ khỏi mà, nhất định sẽ khỏi.”
Đang lúc đau buồn, tay ta bỗng nhẹ bẫng, bát thuốc đột nhiên được nhận lấy, khi ngẩng đầu lên, Vương gia đã đặt bát thuốc trống không xuống.
Ngài dịu dàng xoa đầu ta, không nói lời nào, rõ ràng người trúng độc là ngài, vậy mà ngài lại như đang thầm lặng an ủi ta.
Đối diện với ánh mắt ôn hòa của ngài, chẳng hiểu sao ta lại muốn khóc, nhưng mẹ dặn rồi, kinh thành quy củ nhiều, phải nhẫn nhịn đừng để người ta thấy.
Vừa hay có vị đại phu mang hòm thuốc bước vào, thuần thục ngồi xuống bắt mạch cho Vương gia, ta mới có thể lui sang một bên, nép vào góc mà ngài không thấy để che giấu đôi mắt đỏ hoe.
Đang cố nhịn cơn cay mũi, vội vàng dụi mắt, bỗng nghe vị đại phu kinh ngạc thốt lên: “Lạ thật, sau khi Vương gia nôn ra ngụm máu ứ đó, mạch tượng thế mà bình ổn hơn nhiều.”
Ngoài cửa bỗng có tiếng bước chân dồn dập, Tuế Sơn cầm một phong thư hớn hở xông vào: “Vương gia! Nam Cương gửi thư tới, nói đã tìm thấy Ô Kim Thảo rồi! Độc của ngài có thể giải được rồi!”
6
Độc của Vương gia có thể giải được rồi sao?
Ta ngẩn ngơ, Kim nãi nãi xông vào kích động hỏi: “Mau đưa thư cho lão thân xem, việc này có thật không?”
Cho tới khi xác nhận tin tức không sai, bọn họ mừng rỡ tới phát khóc.
Ta mới muộn màng hiểu ra chuyện gì vừa xảy ra, thật tốt quá, bệnh của Vương gia có thể chữa khỏi, ngài sẽ không chết nữa, đây đúng là tin vui cực lớn.
Ta có chút vui mừng, còn Vương gia dường như cũng không dám tin, biểu cảm có phần ngẩn ngơ.
Kim nãi nãi kéo ta lại đẩy tới trước mặt ngài: “Vương gia, nghe nói ngài nhờ ăn một miếng kẹo hồ lô của đứa trẻ này mới nôn ra ngụm máu ứ đó. Hôm nay ngài lần đầu đưa con bé về phủ đã nhận được hai tin vui thế này, xem ra con bé thực sự là phúc tinh của Vương phủ chúng ta vậy.”
“Phúc tinh sao…”
Ánh mắt Vương gia chậm rãi rơi trên mặt ta, đôi mắt ngài bỗng đỏ hoe, lấp lánh tia nước: “Ừm, đúng là phúc tinh.”
Phúc tinh sao?
Ta chẳng dám lên tiếng nữa, cha nói ta là sao chổi, nhỡ đâu ta nói nhiều, bọn họ phát hiện ra sự thật thì sao?
Vương gia rất tốt, ta không muốn bị ngài ghét bỏ.
Nghĩ rồi, ta cúi gầm đầu, lẳng lặng lùi về phía sau. Nhưng vừa cử động đã nghe Vương gia gọi: “A Diểu, lại đây.”
Ta do dự một lát rồi ngoan ngoãn bước tới, nghe ngài hỏi: “Con có nơi nào để đi không?”
Ta có nơi nào để đi không sao? Mẹ chết rồi, cha lại chẳng cần ta.
Ta muốn về Hiến Châu, nhưng Hiến Châu xa xôi quá, mẹ đưa ta tới đây đã tiêu sạch tiền tích góp, mà cha chỉ đưa ta ba đồng tiền để mua kẹo hồ lô.
Ta còn nhỏ thế này, không có tiền thì chẳng thể về nổi Hiến Châu.
Nhưng ta nên biết điều, không muốn Vương gia và Kim nãi nãi nghĩ ta là kẻ lì lợm muốn ăn chực nằm chờ, thế nên ta nhỏ giọng thưa: “Con có thể về Hiến Châu được ạ.”
Nhưng Vương gia dường như nhìn thấu lời nói dối của ta, ngài không trách mắng, trái lại còn dịu dàng hỏi: “A Diểu có nguyện ý ở lại Vương phủ không?”
“Con xem, từ khi con tới, ta liên tiếp đón tin vui, nếu con ở lại, biết đâu ta sẽ sớm bình phục thôi.”
Ngài đưa bàn tay trắng trẻo thon dài về phía ta, ta bỗng chốc muốn khóc.
Ta hiểu mà, ngài nôn ra ngụm máu đó là vì cơ thể ngài đã chuyển biến tốt, Hiến Châu xa như thế, thư từ đi lại phải mất cả tháng trời, Nam Cương chắc chắn còn xa hơn.
Những tin vui này chẳng liên quan gì tới ta cả, Vương gia tìm những cái cớ này chỉ là muốn ta được ở lại mà không phải bận lòng thôi.
Nghĩ tới đây, nước mắt ta rốt cuộc không nhịn được nữa, lả chả rơi xuống, ta nắm lấy tay ngài thưa: “Nguyện ý, con nguyện ý ạ.”