Chương 3 - Kẹo Hồ Lô và Nỗi Đau Của Công Tử
7
Ta đã ở lại trong Vương phủ.
Vương gia sắp xếp cho ta ở tại viện tử ngay sát cạnh ngài. Ngài sai người may sắm y phục, giày mới cùng đủ loại đồ dùng.
Đồ đạc nhiều đến mức ta chẳng biết phải báo đáp thế nào cho phải. Chỉ biết mỗi ngày thức dậy thật sớm, dùng bữa xong liền đun nước nóng mang tới viện của Vương gia chờ sẵn.
Ta quét dọn, trồng hoa, lại cho cá ăn… hễ thấy việc gì có thể làm là ta đều giành lấy.
Tuy ta nhỏ tuổi nhưng vốn khôn sớm. Ngày trước ở Hiến Châu, mẹ phải ra đồng kiếm tiền, những việc lặt vặt này ta đều tranh làm hết.
Nhưng Kim nãi nãi bảo nếu ta tranh làm mấy việc này thì các tỷ tỷ nô tỳ trong phủ sẽ bị đuổi đi mất. Thế nhưng, có một việc có thể giao cho ta, đó là đốc thúc Vương gia dùng thuốc.
Dược liệu để chế thuốc giải vẫn cần thêm thời gian mới vận chuyển về tới nơi. Đại phu đã điều chỉnh phương thuốc, kê cho ngài một thang thuốc còn đắng hơn trước.
Thuốc cũ Vương gia vốn đã không thích dùng, thang thuốc mới này ngài vừa thấy đã nhíu chặt đôi mày.
Tuế Sơn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như trước. Ta cứ ngỡ tính tình mình không hoạt bát nên chẳng được lòng Tuế Sơn.
Thế nhưng một ngày nọ, Vương gia đặt bát thuốc xuống, nhíu mày nhìn ta rồi lầm bẩm: “Cứ cảm thấy vẫn còn thiếu thứ gì đó?”
Hắn liền thốt ra: “Thiếu một chiếc khóa trường mệnh.”
Khóa trường mệnh, ta biết thứ đó.
Mẹ từng bảo nhiều nhà quyền quý khi trẻ nhỏ chào đời đều đúc một chiếc khóa như ý cho đứa trẻ đeo để cầu bình an, khỏe mạnh.
Đối diện với ánh mắt của ta, Tuế Sơn không tự nhiên mà ngoảnh mặt đi. Hắn bảo: “Khóa đó để thuộc hạ đi đúc cho.”
Vương gia lại lắc đầu suy nghĩ: “Để ta tự tay vẽ bản vẽ, hai ngày nữa mang tới Kim Lâu, sẵn tiện đưa A Diểu đi chọn vài thứ đồ chơi trẻ nhỏ yêu thích.”
Nói là làm, chiều ngày hôm sau, ta được đưa lên xe ngựa ra ngoài.
Kim Lâu không xa lại vô cùng rộng lớn. Sau khi xuống xe, Vương gia lên lầu bàn bạc chi tiết về khóa trường mệnh với chưởng quỹ.
Ngài dặn Tuế Sơn trông chừng ta, đưa ta đi chọn đồ trước. Ta chẳng dám chọn, nơi xa lạ lộng lẫy này khiến ta thấy vô cùng lúng túng.
Ngược lại là Tuế Sơn, hắn tự ý chọn một chiếc vòng tay vàng chạm hoa. Nhưng hắn vừa ngồi xuống định đeo vòng vào cổ tay ta thì một giọng nói bỗng vang lên từ phía sau.
“Cha, chiếc vòng tay kia đẹp quá, con muốn chiếc đó.”
Ta ngẩng đầu lên, liền thấy tiểu muội muội đã gặp ở hội hoa đăng hôm nọ đang nắm tay cha chỉ vào ta.
8
Kinh thành rộng lớn như vậy, ta không ngờ lại gặp lại cha ở Kim Lâu. Rõ ràng mới xa cách nửa tháng mà ta cảm thấy như đã trôi qua thật lâu thật lâu.
Thấy ta, cha cũng vô cùng kinh ngạc. Gương mặt ông thoáng hiện vẻ hoảng hốt, dường như sợ ta sẽ cất tiếng gọi người, liền kéo tiểu muội muội định rời đi.
“Yểu Yểu ngoan, chúng ta sang tiệm khác xem.”
Nhưng tiểu muội muội tên Yểu Yểu kia lại làm loạn không chịu: “Không mà, chiếc kia đẹp, con chỉ muốn chiếc kia thôi.”
Con bé vùng khỏi tay cha xông tới, hung hăng nắm lấy tay ta giật chiếc vòng xuống. Tuế Sơn theo bản năng đẩy con bé ra.
Lúc lùi lại con bé vẫn không buông tay, chiếc vòng tuy không tuột nhưng cổ tay ta đã bị hằn lên một vết đỏ chói đau đớn. Ta đau tới mức nhíu chặt mày.
Mà Yểu Yểu đã rúc vào lòng cha khóc rống lên: “Cha, bọn họ bắt nạt con, cướp vòng tay của con, còn đẩy con nữa, người thay con dạy dỗ bọn họ đi!”
Có lẽ do xót con, cha quả thực lạnh lùng nhìn sang. Ông không hỏi những ngày qua ta ở đâu, có nơi ăn chốn ở hay không, có bị đói khát hay không.
Ông chỉ đường đột đưa tay về phía ta: “Đưa đây.”
Chiếc vòng bằng vàng ròng vô cùng quý giá, ta vốn cũng chẳng muốn lấy. Nhưng nhìn ánh mắt xa lạ cùng lời nói lạnh lùng của cha, lòng ta bỗng dâng lên một nỗi tủi thân vô hạn.
“Không đưa.”
Tuế Sơn thuận thế chắn trước người ta, trầm giọng hỏi: “Vị đại nhân này, phàm việc gì cũng có trước có sau, vòng đã đeo vào tay chúng ta rồi, lẽ nào ngài định cướp đoạt sao?”
Cha dường như lúc này mới chú ý tới Tuế Sơn, nhưng ông chẳng quan tâm tại sao hắn lại bảo vệ ta, chỉ lạnh lùng hỏi: “Ngươi là ai? Ta quen biết đứa trẻ này, không cần ngươi tới giáo huấn ta.”
Dứt lời, như để chứng minh, người lại nhìn về phía ta: “A Diểu, đưa vòng đây.”
Trong ký ức của ta, đây là lần thứ ba cha gọi tên ta.
Lần đầu là đầu năm khi người về Hiến Châu, sau khi cãi vã với mẹ xong định rời đi, ta kéo vạt áo người hỏi: “Cha, người đi đâu thế?”
Ngày đó, ông lạnh lùng gạt tay ta ra, rút vạt áo rồi bảo: “A Diểu, con cứ coi như không có người cha này đi.”
Lần thứ hai là sau khi chôn cất mẹ, ông đưa ta ba đồng tiền rồi hỏi: “A Diểu, có thích ăn kẹo hồ lô không? Đi phố Tây mua đi, tiệm ở đó ngọt lắm.”
Và đây là lần thứ ba.
Nhưng cả ba lần ấy, chẳng có lấy một lần chứa đựng chút tình thâm.
“Không đưa!” Ta buồn bã lắc đầu, thầm nghĩ một cách bướng bỉnh: “Cha đã bỏ rơi con, con mới không thèm nghe lời, nhất định không nhường vòng cho tiểu muội muội.”
Nhưng cha thật hung dữ, thấy ta lùi bước, ông đặt đứa nhỏ đang khóc xuống rồi lạnh mặt tiến lên định kéo ta.
“A Diểu, lại đây, chúng ta nói chuyện.”
Không nói, ta nhất định không nói!
Ta vừa tủi thân vừa sợ hãi, vừa định quay người bỏ chạy thì cơ thể bỗng được bế bổng lên.
Là Vương gia xuống rồi.
Ngài bế ta lên, lạnh lùng nhìn cha phía đối diện. Chỉ một ánh nhìn đã khiến sắc mặt cha biến đổi kinh hoàng, “uỵch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.
Tiếng khóc của tiểu muội muội cũng im bặt ngay tức khắc, sợ hãi rúc vào lòng cha.
Mấy ngày ở Vương phủ, Vương gia lúc nào cũng mỉm cười. Lúc này ngài lạnh mặt lại, thực sự có chút giống vị “yêu quái” chuyên ăn thịt trẻ con trong lời kể của các đại nương.
Thế nhưng ta chẳng thấy sợ hãi hay đáng sợ chút nào. Được ngài vỗ nhẹ lưng an ủi, ta thấy lòng an tâm vô cùng.
Thế nhưng Vương gia dường như thực sự tức giận, giọng ngài lạnh buốt: “Chu thiếu khanh mới nhậm chức ở Đại Lý Tự? Vì cớ gì lại bắt nạt con gái ta?”
“Xem ngươi kìa, dọa con bé khóc rồi.”