Chương 1 - Kẹo Hồ Lô và Nỗi Đau Của Công Tử
Có lẽ do ta tiếp cận quá đường đột. Vị công tử tuấn tú trợn tròn mắt, thoáng sững sờ.
Gió thổi qua người bỗng ho khan không dứt, khiến sắc mặt vốn đã xanh xao lại càng thêm trắng bệch.
Thấy vậy, nam tử áo đen sa sầm mặt. Theo bản năng đẩy ta một cái, vội vàng tiến lên vuốt lưng cho vị công tử áo trắng.
“Đứa nhỏ từ đâu tới vậy? Mau đi đi.”
“Vương gia, ngài có sao không?”
Hai ngày chưa có hạt cơm nào vào bụng, ta quá đói rồi.
Ta lảo đảo ngã xuống.
Xâu kẹo hồ lô nắm chặt trong tay suốt ba ngày cũng không giữ vững, “tõm” một tiếng rơi xuống vũng bùn.
Nhìn xâu kẹo hồ lô trong vũng nước bẩn, lớp giấy bọc đã bị thấm ướt. Ta cũng ngẩn người.
Hóa ra, bọn họ cũng không thích.
Vậy thì thôi vậy.
Nhặt xâu kẹo hồ lô bẩn lên, ta lủi thủi quay đầu bước đi.
Đằng sau bỗng nhiên truyền đến một tiếng: “Chờ chút.”
Ngoảnh lại đã thấy vị công tử tuấn tú đã dứt cơn ho đang chậm rãi bước tới. Người mặc một thân bạch y tuyệt mỹ, tay cầm một chiếc ô giấy dầu xinh đẹp.
Khi người ngồi xuống trước mặt ta, chiếc ô nghiêng sang che chắn cho ta khỏi những bông tuyết nhỏ đang lả tả rơi.
Người thật đẹp quá.
Nhưng hình như người bệnh rất nặng, chỉ mới đi vài bước mà đã mệt đến mức hồi lâu mới thở dốc đều lại được.
“Cô bé nhỏ, con… tên là gì?”
Ánh mắt người nhìn ta sao mà buồn bã thế, buồn đến mức ta quên bẵng lời mẹ dặn dò rằng không được bắt chuyện với người lạ.
“A Diểu.”
“Mấy tuổi rồi?”
“Sáu tuổi.”
Người lại sững sờ.
Rõ ràng đang cười, nhưng dường như sắp khóc. Giọng nói nhẹ bẫng không ngờ: “Trời lạnh thế này, sao con lại ở đây một mình? Cha mẹ con đâu?”
Ta vốn không muốn khóc, vốn có thể nhịn được.
Nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe của người, nghe lời quan tâm của người, nước mắt bỗng chốc không kìm được, từng hạt lớn rơi xuống.
“Mẹ chet rồi.”
“Cha… ông ấy không cần kẹo hồ lô, cũng không cần con.”
2
Cha không cần ta.
Chuyện này, từ đầu năm ta đã biết.
Năm ta hai tuổi, khi ông rời nhà lên kinh ứng thí đã nói đợi khi đỗ đạt, nhất định sẽ về đón ta và mẹ. Nhưng ba năm sau đó, bặt vô âm tín.
Các đại nương trong làng nói: “Châu lang nhà cô e là sớm đã làm quan ở kinh thành, cưới vợ khác rồi, đâu còn nhớ mẹ con cô nữa?”
Mẹ miệng nói không tin, nhưng thư vẫn từng phong từng phong gửi về kinh thành.
Đầu năm, cha cuối cùng cũng trở về. Ông cưỡi tuấn mã cao lớn, mặc y phục lộng lẫy.
Giống hệt như trong những câu chuyện mẹ kể.
Nhưng ông không phải về đón mẹ con ta, ông nổi trận lôi đình với mẹ.
Ông nói: “Vân nương, là ta phụ nàng.”
Ông nói: “Ký vào thư hòa ly đi, đừng làm ta khó xử.”
Những lời đó, ta nghe không hiểu.
Ta chỉ biết mẹ rất đau lòng, cũng nhận ra cha đã thay đổi. Ông không còn ôm ta vào lòng âu yếm như thuở nhỏ.
Thậm chí chưa ở lại được hai ngày, ông đã lại đi rồi. Không mang theo mẹ, cũng không mang theo ta.
Kể từ đó, mẹ sinh bệnh.
Bệnh của mẹ ngày một nặng thêm. Đại phu nói, bà không sống nổi qua mùa đông này. Thế là, bà chỉ đành đưa ta tới kinh thành.
Quãng đường từ Hiến Châu tới kinh thành xa xôi làm sao. Những ngày đi đường, mẹ ngày nào cũng đỏ hoe mắt dặn dò ta.
“Diểu muội, tới kinh thành gặp cha, con phải cười, biết chưa?”
“Nếu mẹ không còn nữa, con đừng khóc, con phải hiểu chuyện hơn, thật hiểu chuyện, cha mới giữ con lại.”
“Phải nhớ lời mẹ dạy, nghe lời cha, nói ít làm nhiều, rõ chưa?”
“Diểu muội, mẹ vô dụng, nhưng con phải sống… con nhất định phải sống tiếp…”
Ta đã ghi nhớ kỹ rồi.
Cho nên ngày đầu tiên tới kinh thành, cha lén lút tới vào đêm khuya.
Ta nghe thấy mẹ nói: “Ông chẳng phải muốn ta ký thư hòa ly sao? Ta ký, chỉ cần ông giữ lại Diểu muội, cho con bé một con đường sống, cho nó một miếng cơm ăn.”
Ta không khóc.
Cho nên khi phát hiện cơ thể mẹ lạnh ngắt, hiểu rằng sau này không bao giờ được gặp lại mẹ nữa, ta cũng cố gắng nhịn, chỉ lén lút lau nước mắt ở những chỗ cha không nhìn thấy.
Thậm chí tình cờ nghe thấy cha bàn tán về mình: “Đứa trẻ đó là ngôi sao chổi, khắc chet mẹ nó.”
Ta không dám phản kháng.
Kể cả sau khi ch/ôn c/ất mẹ, từ trên núi trở về, cha đưa ta ba đồng tiền, dặn ta nhất định phải tới phố Tây xa nhất để mua kẹo hồ lô. Ta cũng chẳng dám hỏi, vì sao nhất định phải đi xa đến thế?
Chỉ ngập ngừng: “Cha quên rồi sao? Con không thích ăn kẹo hồ lô mà.”
Ngày hôm đó, cha ngẩn người hồi lâu. Cuối cùng, ông vẫn xoa đầu ta, khẽ thở dài một tiếng.
“Đi mua đi, cha thích.”
3
Cơn gió mang theo những bông tuyết đầu mùa thổi đến khiến người ta lạnh buốt.
Ta lau nước mắt hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng kìm lại được. Trước mắt ta, hốc mắt của vị công tử tuấn tú vẫn đỏ hoe.
Sau khi nghe xong câu trả lời của ta, người dường như chìm đắm vào một ký ức đau buồn nào đó. Một lúc lâu sau, người mới lẩm bẩm tự hỏi làm sao lại có người cha nỡ bỏ rơi con mình.
Người vừa nói vừa xoa đầu ta, chẳng hề chê bẩn mà dùng tay phủi đi những vệt bùn trên người ta.
Người mỉm cười dịu dàng hỏi liệu ta có thể tặng xâu kẹo hồ lô đó cho người không.
Người cũng thích kẹo hồ lô sao? Nhưng mà xâu kẹo đã bẩn rồi, không thể ăn được nữa.
Ta cảm thấy tự trách, thầm nghĩ nếu lúc nãy mình đứng vững hơn hoặc cầm chắc hơn khi ngã thì kẹo đã không bị bẩn.
Nghĩ vậy, ta định giấu xâu kẹo bẩn ra sau lưng nhưng chưa kịp giấu đã bị người cầm lấy. Người bảo vẫn còn những viên sạch.
Khi người bóc lớp giấy bọc, nam tử áo đen đứng sau lo lắng gọi “Vương gia!” nhưng người chỉ đáp rằng không sao cả.
Thế nhưng, ngay khi vừa cắn một viên kẹo chưa bị bẩn vào miệng, sắc mặt người liền thay đổi và đột nhiên nôn ra một ngụm máu tươi.
Nam tử áo đen tên Tuế Sơn kinh hãi tiến lên đỡ lấy người. Ta sợ hãi đến ngây người trước sắc đỏ chói mắt, rồi trước mắt tối sầm lại, ta cũng ngất đi.