Trên bàn ăn, mẹ chồng trước mặt hơn hai mươi người họ hàng đã đẩy một bản hợp đồng đến trước mặt tôi.
“Con ký tên đi, coi như giúp mẹ một việc.”
Tôi cúi đầu nhìn, đó là hợp đồng vay tiền thế chấp nhà, một triệu tệ.
Em chồng ngồi đối diện cười hì hì nhìn tôi, dì cả ở bên cạnh giục:
“Tân Nhiên, còn ngây ra làm gì, ký đi.”
Tôi nói chuyện này tôi phải về bàn lại với Trần Hạo.
Sắc mặt mẹ chồng trầm xuống:
“Chuyện của hai vợ chồng con mà con không tự quyết được à?”
Tối hôm đó, tôi không ký tên.
Mẹ chồng gửi một đoạn ghi âm ba phút trong nhóm gia đình, mắng tôi không hiểu chuyện, vong ân bội nghĩa, đồ mắt trắng.
Bảy mươi mấy tin nhắn trả lời, không một ai nói giúp tôi.
Một tháng sau, tan làm về đến nhà, trước cửa đứng ba người đàn ông đến thu nhà.
Tôi mở điện thoại tra thông tin đăng ký bất động sản, bên trên viết: Đã thế chấp, một triệu tệ.
Bình luận