Từ nhỏ, tôi đã có thể nghe ra sơ hở trong lời nói của người khác.
Có những câu là được người ta lục tạm trong đầu ra để nói.
Có những câu lại là học thuộc từ trước.
Loại đầu tiên sẽ lộn xộn.
Loại sau thì trơn tru như đi theo một đường kẻ sẵn.
Hồi nhỏ, tôi từng nói chuyện này với người nhà.
Mẹ mắng tôi thần thần kinh kinh.
Anh trai nói tôi trời sinh đa nghi, sớm muộn gì cũng gây chuyện.
Chỉ có chị dâu cười rồi nói:
“Đôi tai này của em mà không đi phá án thì tiếc thật.”
Sau này, nhờ khả năng ấy, vụ án đầu tiên tôi phá được…
Là vụ án mạng của chị dâu tôi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận