Chương 11 - Hôn Thư Để Lại Nỗi Đau

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đúng lúc này, từ cổng viện vang lên giọng nói run lẩy bẩy của Tần Yên.

“Lục Từ, chàng nói không muốn cưới ta?”

Nàng ta đứng đó, khoác chiếc áo choàng màu đỏ ối, sắc mặt trắng như tờ giấy.

Lục Từ lập tức ngoảnh lại.

Nước mắt Tần Yên lăn dài, nhưng nàng ta không khóc thành tiếng như mọi khi. Nàng chỉ ngơ ngẩn nhìn hắn. Lần đầu tiên, nàng ta cũng nếm được mùi vị của việc bị coi như một lối thoát dự phòng.

Ta im lặng đóng sập cửa. Chốt cửa sập xuống, phát ra một tiếng đanh gọn.

Mớ sổ nợ rối ren của bọn họ, để tự họ giải quyết với nhau đi.

17

Cuối cùng, hôn sự của hai nhà Lục – Tần không thể hủy bỏ.

Tần Yên ngã bệnh một trận thập tử nhất sinh. Nàng nằm liệt giường sốt cao không lùi, miệng lẩm nhẩm gọi tên Lục Từ không dứt. Mẫu thân lo lắng đến đỏ ngầu cả mắt, quay ngoắt lại trách tội ta.

“Nếu không phải ngày đó con chọc tức nó, sao nó lại ốm đau tới mức này?”

Ta đang đứng dưới mái hiên tỉa cành mai. Tiếng kéo “tách” một tiếng, cành cây khô gãy lìa rơi xuống tuyết. Đóa mai đỏ thắm vương trên nền tuyết trắng xóa.

Ta ngước mắt nhìn mẫu thân.

“Nàng ta nghe thấy Lục Từ không muốn cưới mình mới đổ bệnh. Nương không đi trách Lục Từ, lại đổ lỗi cho con?”

Mẫu thân nghẹn họng, mặt mũi tối sầm. “Tỷ tỷ con vốn yếu đuối!”

“Cho nên cả thiên hạ phải gánh vác thay tỷ ấy sao?”

Ta đặt chiếc kéo xuống bàn đá, âm thanh kim loại va chạm lạnh tanh.

“Nương, con không yếu đuối, cho nên con rơi xuống nước không được quyền sợ hãi, con sốt cao không được quyền kêu đau, con bị từ hôn, bị thiên hạ chê cười cũng không được phép buồn lòng, phải không?”

Mẫu thân sững sờ. Dường như đây là lần đầu tiên bà nghe ta chất vấn những lời này.

Gió rít qua dãy hành lang, mùi thuốc bắc từ viện Tần Yên thoảng bay sang, đắng nghét đến chát cả đầu lưỡi.

Kiếp trước cũng là mùi thuốc này. Sau khi Tần Yên bệnh chết, cả Lục phủ cũng chìm đắm trong mùi vị đắng cay ấy. Ai ai cũng chửi rủa ta nợ nàng một mạng.

Kiếp này, ta không nợ nần gì nữa.

Đôi môi mẫu thân mấp máy, rốt cuộc cũng không thốt nên lời.

Ta quay người về phòng. Trên bàn đặt một tấm thiệp mời từ Quốc công phủ. Nữ quyến Quốc công phủ mời ta cùng đi dự yến tiệc mừng thọ Thái hậu.

Ta thừa biết, đây là Mộ Hoài đang lót đường cho ta. Nữ tử bị từ hôn sợ nhất là giam mình trong những lời đồn đại râm ran, mà cách phá giải tốt nhất, chính là đường đường chính chính bước ra trước ánh mắt người đời.

Ta nhận tấm thiệp.

Ngày mừng thọ, trời lạnh thấu xương. Tường cung cao ngất, sắc đỏ rực rỡ dưới ánh tuyết càng thêm trang nghiêm. Ta mặc một bộ nhu quần trắng xanh giản dị, viền áo choàng thêu những cành trúc mảnh, trong trẻo lạnh lùng thanh tao.

Đích thân Quốc công phu nhân ra đón ta. Bà mang dáng vẻ uy nghiêm, nhưng không khó gần, chỉ hờ hững liếc nhìn ta một cái rồi bảo: “Ngẩng đầu lên.”

Ta ngoan ngoãn ngẩng đầu. Bà dò xét một lát, gật đầu: “Ánh mắt đoan chính, không tồi.”

Mộ Hoài đứng phía sau bà, chớp mắt tinh nghịch với ta một cái.

Ta lờ đi không nhìn, nhưng nơi khóe môi lại vô thức cong lên trong chớp mắt.

Trong buổi yến tiệc có vô số nữ quyến. Ta vừa ngồi xuống, đã có người cố tình nhắc tới hôn sự của Lục – Tần.

“Tần Nhị cô nương tâm tính cũng thật rộng rãi, tỷ tỷ sắp gả cho vị hôn phu cũ rồi mà vẫn còn tâm trạng ra ngoài dự yến tiệc.”

Giọng điệu không lớn, nhưng đủ để những người xung quanh nghe rõ.

Ta ngước mắt nhìn lên. Kẻ vừa mở miệng là con gái của Lễ bộ Thị lang, nhà nàng ta xưa nay luôn giao hảo với Lục gia.

Ta bưng chén trà lên, hơi nóng mờ ảo lướt qua hàng mi.

“Tâm không rộng rãi, chẳng nhẽ phải trốn trong nhà khóc lóc sao?”

Cô nương nọ nghẹn họng.

Ta tiếp lời: “Lục công tử và tỷ tỷ ta là lưỡng tình tương duyệt, cáo thị của Lục gia đã viết rành rành ra đấy. Ta lui bước gọn gàng, chúc phúc đàng hoàng. Cô nương đây có vẻ bất bình thay ta, chi bằng bảo là bất mãn với cách giải quyết của Lục gia đi?”

Xung quanh có tiếng cười khúc khích. Cô nương kia đỏ bừng mặt. “Ta không có ý đó.”

“Vậy thì tốt.” Ta đặt chén trà xuống. “Ở yến tiệc trong cung, cẩn trọng lời nói là hơn. Kẻo truyền ra ngoài, người ta lại tưởng gia giáo của Lễ bộ Thị lang chỉ rành rọt chuyện bới móc hôn sự nhà người khác.”

Sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch.

Quốc công phu nhân liếc nhìn ta, đáy mắt lộ ra một tia cười.

Ván này, ta đứng vững rồi.

Nhưng chẳng bao lâu, Lục Từ cũng tới.

Hắn theo chân các quan viên tiến vào đại điện, liếc thấy ta ngồi bên cạnh Quốc công phu nhân, bước chân hơi khựng lại. Ta thấy Tần Yên đi theo phía sau hắn. Nàng mới ốm dậy, sắc mặt xanh xao, mặc bộ váy hồng nhạt, nom như một nhánh hoa bị sương giá dập vùi.

Lục Từ không hề đỡ nàng. Trái lại là nàng ta từng bước từng bước đuổi theo cái bóng của hắn.

Ta cụp mắt uống trà. Kiếp trước ta đuổi theo bóng lưng hắn cả một đời, bây giờ đổi lại là nàng ta đuổi. Mùi vị này, nàng ta cứ từ từ mà nếm thử.

18

Yến tiệc diễn ra được một nửa, Thái hậu ban lệnh cho các tiểu thư khuê các hiến tài nghệ mua vui.

Tần Yên bị xướng tên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)