Chương 10 - Hôn Thư Để Lại Nỗi Đau

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bàn tay thêu thùa của nương tử khẽ run. Sắc mặt mẫu thân lập tức sầm xuống. “Sanh nhi!”

Nước mắt Tần Yên đã lã chã rơi.

Thế nhưng lần này, trong phòng không có ai ngay lập tức tới dỗ dành nàng nữa. Bởi vì từng câu từng chữ ta nói, thảy đều là sự thật.

Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng tỳ nữ thông báo: “Tiểu công gia của Quốc công phủ tới, nói là mang đồ cho Nhị cô nương.”

Mẫu thân nhíu mày.

Ta đứng dậy bước ra ngoài.

Trong sân, Mộ Hoài tựa lưng vào cột hành lang, tay xách một chiếc hộp gỗ nhỏ. Nhìn thấy ta, mắt chàng sáng rực.

“Tỷ tỷ, mang đồ đến áp kinh cho tỷ đây.”

“Áp kinh cái gì?”

Chàng cười: “Nghe nói Lục Từ bị tham hặc, ta sợ tỷ tỷ cười nhiều quá đau họng, nên mang chút cao lê tới.”

Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng. Cục uất ức đè nén trong ngực bao ngày qua như bị gió thổi tan đi một góc.

Phía sau bỗng truyền đến tiếng đồ gốm rơi vỡ choang.

Ta ngoảnh lại. Tần Yên đứng ở cửa, trên người vẫn mặc chiếc hỉ phục dở dang, mặt tái nhợt. Nàng nhìn Mộ Hoài, trong mắt lại ẩn chứa một tia oán hận.

Giống như thể việc ta từ hôn Lục Từ là chưa đủ, mà còn không được phép có ai khác đối xử tốt với ta.

Mộ Hoài cũng nhìn thấy nàng, ý cười nhạt đi, cung kính hành lễ. “Tần Đại tiểu thư.”

Không gọi là tỷ tỷ. Cũng không nhìn thêm lần thứ hai.

Những ngón tay Tần Yên siết chặt tay áo hỉ phục, chỉ vàng bị vò nát nhăn nhúm.

Ta chợt hiểu ra. Thứ nàng khao khát chưa từng là Lục Từ. Thứ nàng khao khát là tất cả những gì vốn dĩ thuộc về ta.

16

Hôn kỳ của Tần Yên được ấn định vào mùng 8 tháng Chạp.

Rất vội vàng. Vội đến mức lụa đỏ trong phủ cũng treo lên một cách qua loa, đèn lồng dưới hiên bị gió thổi xiêu vẹo, hệt như một khuôn mặt đang gượng cười.

Ngày Lục Từ đến hạ sính lễ, ta không ra mặt. Nhưng hắn đã đứng bên ngoài viện của ta rất lâu.

Cách một cánh cửa, ta nghe thấy hắn gọi khẽ. “Sanh nhi.”

Giọng hắn tan vào gió, mang theo chút khàn khàn.

Ta ngồi trong phòng tính toán danh sách của hồi môn. Hạt bàn tính gảy lách cách, vang dội rõ ràng.

Hắn lại nói: “Hôm đó ta cứu nhầm người, là bởi vì nàng ấy mặc y phục của muội. Nếu ta biết là muội, ta nhất định sẽ cứu muội trước.”

Bàn tay gảy bàn tính của ta dừng lại. Bóng hắn gầy gò đổ lên lớp giấy cửa sổ.

Kiếp trước cũng vậy. Sau mỗi lần làm tổn thương ta, hắn luôn có lý do để biện minh. Tặng nhầm trâm cài, là vì hai tỷ muội dung mạo giống nhau. Viết sai tên, là vì sơ ý. Cứu nhầm người, là vì Tần Yên mặc đồ của ta.

Nhưng nếu người thật lòng đặt để trong tim, sao lại có thể nhìn không ra một tia khác biệt?

Ta tiếp tục gảy bàn tính. “Lục Từ.”

Bên ngoài im bặt.

Ta không mở cửa, chỉ vọng tiếng qua cánh cửa gỗ. “Hôm rơi xuống nước, ta có gọi ngươi.”

Hơi thở hắn chợt hỗn loạn.

“Ngươi có nghe thấy.” Đó không phải một câu hỏi.

Ta chậm rãi nói tiếp: “Ngươi quay đầu nhìn lại một cái, rồi mới đi cứu nàng ấy.”

Ngoài cửa tĩnh mịch như tờ. Gió cuốn lá khô rào rạc lăn qua bậc thềm.

Hồi lâu sau, hắn cất giọng nhẹ bẫng gần như không thể nghe thấy: “Ta tưởng là…”

“Ngươi tưởng là cái gì, không quan trọng.” Ta ngắt lời hắn: “Quan trọng là, ngươi đã chọn nàng ấy.”

Hắn như bị câu nói ấy ghim chặt tại chỗ. Một lúc rất lâu, hắn khàn giọng nói: “Ta không muốn lấy nàng ấy.”

Ta bật cười. Cơn cười kéo theo cảm giác nhói đau ở lồng ngực.

“Nhưng ngươi đã viết cáo thị, Lục gia cũng đã hạ sính lễ rồi.”

“Ta có thể từ hôn.”

“Sau đó thì sao?” Ta hỏi lại: “Lại quay về cưới ta ư?”

Ngoài cửa im bặt. Hắn đã ngầm thừa nhận.

Ta đứng dậy bước đến bên cửa, vươn tay kéo tung cánh cửa ra. Gió lạnh tạt vào mặt, cay xè sống mắt.

Lục Từ đứng ngoài hiên, đã gầy đi trông thấy, quầng thâm ứ máu dưới mắt, cái vẻ tao nhã cao ngạo thường ngày đã vỡ vụn.

Nhìn thấy ta, trong mắt hắn vụt sáng lên. Nhưng ta lại chỉ cảm thấy vô cùng xa lạ.

“Lục Từ, có phải ngươi nghĩ rằng, chỉ cần ngươi quay đầu lại, ta sẽ luôn đứng chờ ở chỗ cũ?”

Cổ họng hắn nghẹn lại. “Sanh nhi, ta biết sai rồi.”

Cuối cùng cũng được nghe câu này. Nhưng ta không mảy may động lòng.

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi gằn từng chữ: “Quá muộn rồi.”

Viền mắt hắn đỏ dần. “Ta và nàng ấy không có gì cả.”

“Ngươi và nàng ấy có gì hay không, chẳng liên quan đến ta.” Ta nâng tay, chỉ về hướng chính viện. “Hôm nay ngươi tới hạ sính lễ, nàng ấy đang đợi ngươi. Từ nay về sau, thê tử của ngươi là Tần Yên, không phải ta.”

Lục Từ bất ngờ túm chặt lấy khung cửa. “Nếu ta không lấy thì sao?”

Nét mặt ta lạnh băng. “Vậy thì ngươi sẽ hủy hoại thanh danh của Lục gia, Tần Yên và chính bản thân ngươi.” Ta nhích lại gần, hạ giọng chế giễu: “Lục Từ, ngươi dám sao?”

Mặt hắn trắng bệch.

Hắn không dám.

Từ trước tới nay, kẻ hắn yêu nhất luôn là chính bản thân mình. Thanh danh, tiền đồ, thể diện, điều nào cũng quan trọng hơn chân tâm. Thế nên kiếp trước khi Tần Yên chết, hắn mới đùn đẩy hết nỗi áy náy sang cho ta, không bao giờ chịu thừa nhận chính sự do dự của hắn mới là lưỡi dao bức tử nàng ta.

Ta lùi lại một bước. “Đừng đến tìm ta nữa.”

Lục Từ chòng chọc nhìn ta, có thứ gì đó nơi đáy mắt vỡ nát hoàn toàn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)