Chương 2 - Hình Dạng Quái Dị
Một thành viên tìm thấy chiếc điện thoại cũ vỡ màn hình trong khe ghế sô pha. Kỹ thuật viên khởi động máy. Trong thư viện ảnh chỉ có một bức ảnh, được chụp cách đây ba phút. Đó chính là Tô Hiểu đang hôn mê trên giường.
Hắn vừa còn ở đây, ngay trước lúc chúng tôi phá cửa vài phút.
— Nhìn mép ảnh!
Tôi chỉ vào màn hình. Trong góc bức ảnh, chiếc gương thay đồ trong phòng ngủ phản chiếu một bóng người mơ hồ. Một người gầy gò đang giơ điện thoại chụp ảnh. Tay còn lại xách một chiếc túi mềm không lớn, miệng túi thấp thoáng lộ ra một loại cao màu vàng xanh Không phải cao làm sạch da. Màu của nó đậm hơn, kết cấu cũng kỳ lạ hơn.
— Là nguyên liệu thuốc mỡ đã pha chế sẵn.
Tôi nhìn chằm chằm khối mờ ấy.
— Hắn đến đây có lẽ không phải để “phong tướng”, mà là đến lấy hoặc đặt thứ gì đó.
Đúng lúc ấy, pháp y vội vàng báo cáo:
— Sau tai Tô Hiểu có một lỗ kim mới!
— Không phải vết khâu, mà giống như…
— Tiêm thuốc!
Tiêm thuốc? Một loại thuốc mới?
— Điểm quan sát ở tòa nhà đối diện báo cáo!
Trong tai nghe vang lên giọng nói gấp gáp:
— Ban công căn 402 có dấu ma sát mới!
— Nghi ngờ mục tiêu đã từ ban công di chuyển sang căn 401!
Chu Lẫm lập tức hỏi:
— Căn 401 có người ở không?
— Có! Lâm Vy, làm ca đêm, có lẽ vừa về nhà!
— Tổ A ở lại! Tổ B theo tôi! Mục tiêu có thể đã lẻn vào căn 401!
Chúng tôi lập tức lao sang căn bên cạnh. Cửa căn 401 đóng kín.
— Cảnh sát! Mở cửa!
Bên trong im phăng phắc.
— Phá…
“Cạch.”
Cánh cửa được mở hé từ bên trong. Một gương mặt phụ nữ trắng bệch, hoảng sợ xuất hiện sau khe cửa, hai mắt đỏ hoe.
— Các… các anh tìm ai?
Là Lâm Vy. Trông cô vô cùng sợ hãi, nhưng khuôn mặt vẫn bình thường. Chu Lẫm đưa thẻ ngành rồi đẩy cửa bước vào. Các thành viên nhanh chóng lục soát. Căn nhà gọn gàng, không có dấu hiệu bị đột nhập, cũng không có người thứ hai.
Chu Lẫm nhanh chóng hỏi:
— Cô Lâm vừa rồi có chuyện gì bất thường không? Có người lạ nào tới không?
— Không… không có…
Lâm Vy ôm lấy hai cánh tay đang run rẩy.
— Tôi vừa tan ca, mệt quá nên ngủ mất…
Ánh mắt tôi dừng ở mép tấm thảm chùi chân nơi huyền quan. Trên đó có một vết bẩn màu vàng xanh rất khó nhận ra, gần như giống hệt màu của loại cao tôi vừa thấy trong hình phản chiếu trên gương. Tôi ngồi xuống, khẽ phẩy tay trên vết bẩn rồi đưa lại gần ngửi. Một mùi kỳ quái, cay xộc, pha trộn giữa thảo dược và hóa chất lập tức xộc vào mũi.
Là “thuốc mới”.
Tôi chậm rãi đứng dậy.
— Cô Lâm lúc trở về, cô có nhận được một món đồ đặc biệt nào không?
Cơ thể Lâm Vy khẽ cứng lại đến mức gần như không thể nhận ra. Ánh mắt cô lướt rất nhanh về phía phòng ngủ rồi lập tức cúi xuống.
— Không… không có gì cả…
Ánh mắt ấy hướng về phòng ngủ. Không giống đang cố tình che giấu, mà giống một sự phục tùng sau khi bị ám thị sâu, đến chính cô cũng không hiểu nổi. Chu Lẫm nhận ra điều bất thường, lập tức chặn đường cô. Các thành viên âm thầm tiến về phía phòng ngủ.
Tôi bước lên một bước.
— Ví dụ như một chiếc hộp dụng cụ thẩm mỹ màu đen?
— Hoặc một túi thuốc mỡ đã pha sẵn?
Sắc mặt Lâm Vy lập tức trắng bệch, môi run lên. Từ phòng ngủ truyền ra tiếng kêu khẽ của một thành viên:
— Đội trưởng Chu! Trong tủ quần áo có phát hiện!
Chu Lẫm giữ lấy cánh tay Lâm Vy.
— Xin cô phối hợp kiểm tra.
— Không! Đó là chuyện riêng tư của tôi!
Cô yếu ớt giãy giụa. Chúng tôi bước vào phòng ngủ. Một thành viên chỉ về phía tủ quần áo sát tường.
— Bên trong có tiếng động!
— Tiếng ù rất nhỏ!
Chu Lẫm bất ngờ kéo mạnh cửa tủ. Phía dưới đống quần áo, sau những hộp đựng đồ xếp chồng lên nhau, lộ ra một vật hình vuông màu đen. Đó là một chiếc hộp dụng cụ thẩm mỹ giống hệt chiếc trong căn 402.
Chiếc hộp được lấy ra, đặt xuống sàn. Chu Lẫm nhìn tôi rồi chậm rãi mở nắp. Không có chỉ, không có thuốc mỡ, cũng không có kim. Trong hộp chỉ có một chiếc điện thoại cũ đang sạc, màn hình vẫn sáng. Bên dưới điện thoại là một cuốn sách khâu chỉ thủ công, mép đã mòn, giấy ngả vàng.
Màn hình điện thoại đang dừng ở giao diện soạn tin nhắn. Số người nhận là số điện thoại của tôi. Nội dung chỉ có một dòng, vẫn chưa được gửi:
【Thợ Trần, cô hiểu chỉ, hiểu mặt, hiểu sự thanh sạch. Tại sao không cùng tôi rửa sạch tất cả những gương mặt bẩn thỉu trên đời này?】
Con trỏ ở cuối câu chớp sáng từng nhịp. Chu Lẫm bất ngờ ngẩng đầu, quát hỏi:
— Lâm Vy! Chiếc hộp này là của ai?
Tất cả đồng loạt quay lại. Lâm Vy lặng lẽ đứng ở cửa phòng ngủ. Nỗi sợ hãi trên mặt đã biến mất, thay vào đó là vẻ trống rỗng, tê dại. Cô nhìn chúng tôi, rồi nhìn chiếc hộp. Khóe miệng chậm rãi cong lên thành một độ cong rất nhỏ, khiến người ta lạnh sống lưng. Cô không trả lời, chỉ giơ tay chỉ vào cuốn sách khâu chỉ đã ngả vàng, giọng nói như đang mộng du:
— Hắn để lại.
— Hắn nói…
— Trong sách có đáp án.
Chu Lẫm đeo găng tay, cẩn thận nâng cuốn 《Tịnh Diện Địch Tâm Lục》 lên. Trên những trang giấy đã ngả vàng là các sơ đồ khuôn mặt người được vẽ cực kỳ tinh xảo bằng bút lông, bên cạnh chú thích rõ huyệt vị và kinh mạch. Nhưng càng lật về sau, phong cách vẽ càng trở nên quỷ dị. Những sơ đồ đường chỉ dưới da mặt bắt đầu xuất hiện, được phác bằng chu sa đỏ sẫm. Sợi chỉ đi từ phía sau tai, bò dưới lớp da rồi từng chút một “khâu kín” toàn bộ khuôn mặt chính diện. Bên cạnh còn ghi những khẩu quyết méo mó cùng các câu kệ Phật kỳ quái.
— Thuận theo thớ da, mượn lực từ xương, chậm rãi đưa vào, nhanh chóng thu lại…
— Không mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý… loại bỏ tướng ô uế, đạt được thân thanh tịnh…
Vài trang cuối là những “bản vẽ thành phẩm” — từng gương mặt không có ngũ quan, phẳng lì và nhẵn bóng. Bên cạnh là những dòng chú thích điên cuồng:
— Chưa đủ sạch! Phải phẳng hơn! Bóng hơn! Giống mặt gương! Giống hư vô!
Ở mặt trong bìa sau có một hàng chữ viết bằng bút bi xanh ngay ngắn đến cứng nhắc:
“Mùa đông năm Nhâm Dần, mua tại chợ sách cũ phía nam thành với giá ba đồng. Thiên khải đã đến, đạo ta không còn cô độc. Phải gột sạch những khuôn mặt của cõi đời ô trọc này. — Tịnh Tâm Trai Chủ ghi.”
— Năm Nhâm Dần, tức hai năm trước.
Giọng Chu Lẫm trầm xuống.
— Hắn mua được cuốn sách này ở sạp sách cũ, sau đó… biến mình thành “Tịnh Tâm Trai Chủ”.
Gần như cùng lúc, thiết bị cảnh vụ của anh vang lên dồn dập. Tổ kỹ thuật báo cáo:
— Thành phần loại thuốc mới trong cơ thể Tô Hiểu rất phức tạp. Một nguyên liệu quan trọng trong đó trùng khớp với vật tư bị mất trộm tại kho của Nhà máy Hóa chất số Ba Hồng Tinh ba tháng trước! Sau khi rà soát nội bộ, đối tượng bị nghi ngờ nhiều nhất là quản lý kho ca đêm — Triệu Thành!
— Hồ sơ của Triệu Thành!
— Triệu Thành, ba mươi lăm tuổi, nhân viên quản lý kho của Nhà máy Hồng Tinh, sống một mình. Hồ sơ cộng đồng ghi nhận có khuynh hướng rối loạn nhân cách hoang tưởng. Địa chỉ: khu nhà tập thể cũ của Nhà máy Đông Phong, tòa 3, phòng 207.
Triệu Thành. Quản lý kho hóa chất, có khả năng tiếp xúc với nguyên liệu đặc biệt, từng có tiền sử bệnh tâm thần, sống một mình.
Tất cả đặc điểm trong hồ sơ chân dung đều khớp kín kẽ.
— Lập tức bao vây phòng 207 khu nhà tập thể Nhà máy Đông Phong!
Chu Lẫm vừa ra lệnh xong, thiết bị cảnh vụ lại ré lên. Giọng tổ trưởng kỹ thuật đầy kinh ngạc và tức giận:
— Đội trưởng Chu! Hòm thư tiếp nhận đầu mối của Cục thành phố vừa nhận được một email mã hóa ẩn danh cách đây ba phút! Có tệp âm thanh đính kèm, lời nhắn là: “Tặng cho thợ Trần hiểu nghề và các vị quan sai.”
— Phát lên!
Loa ngoài được bật. Đầu tiên là tiếng quạt thông gió công nghiệp đơn điệu, trầm thấp, hòa cùng tiếng vọng trong một không gian trống trải. Sau đó, trong tiếng nền ấy vang lên giọng đàn ông khàn khàn, đè nén nhưng lại mang theo sự phấn khích quỷ dị, từng chữ một:
— …Vật liệu đã đủ, tính chất đã tinh thuần. Lửa lò sắp tắt, yên lặng chờ khai nhận.
— Chỗ cũ, lần thanh tẩy cuối cùng… kính mời… đến xem lễ.
Đoạn âm thanh đột ngột kết thúc.
— Chỗ cũ? Chỗ cũ nào?!
Chu Lẫm quát.
Tôi chăm chú phân biệt âm thanh:
— Tiếng nền là một nhà kho công nghiệp lớn. Không khí lưu thông kém, có quạt thông gió. Kho của Nhà máy Hồng Tinh — nơi hắn làm việc.
— Hắn không ở nhà! Hắn đã biến nhà kho thành “hiện trường nghi thức” cuối cùng! Hắn đang gửi “thiệp mời” cho chúng ta!
Chu Lẫm hét vào tai nghe:
— Thay đổi kế hoạch hành động! Tổ một vẫn theo kế hoạch khám xét chỗ ở của Triệu Thành! Tổ hai và tổ ba theo tôi đến nhà kho cũ của Nhà máy Hồng Tinh! Nhanh!
Chúng tôi lao khỏi hành lang, một lần nữa xông vào màn sương dày. Trên xe, tin tức liên tục truyền về.
— Đã đột nhập phòng 207! Không có người! Nhưng phát hiện số lượng lớn dụng cụ điều chế thuốc, thiết bị hóa học và những bức sao chép từ cuốn tà thư! Xác nhận đây là hang ổ của Triệu Thành! Trong phòng ngủ có một ma-nơ-canh bằng nhựa mặc váy đỏ, trên mặt có dấu vết mô phỏng từng bị khâu bằng chỉ!
— Nhà máy Hồng Tinh báo cáo, khóa cửa bên của kho cũ vừa bị phá gần đây!
— Máy bay không người lái hồng ngoại quét thấy một nguồn nhiệt đang di chuyển sâu bên trong nhà kho!
Chiếc xe phanh gấp trước cổng nhà máy hoen gỉ. Phía xa, đường nét của nhà kho khổng lồ thấp thoáng trong sương, giống như một con quái thú đang phủ phục.
Nguồn nhiệt duy nhất sâu trong nhà kho là ai?
Là Triệu Thành?
Hay là “khuôn mặt cuối cùng” mà hắn đã chọn?
Chu Lẫm kiểm tra súng rồi nhìn tôi:
— Thợ Trần, bám sát tôi.
Chúng tôi bước vào vùng bóng tối ngập mùi gỉ sắt và điên loạn ấy.
5
Bên trong nhà kho rộng lớn và cao vút, giống như bộ xương của một con quái thú. Không khí lạnh lẽo, trộn lẫn mùi sắt gỉ, dầu máy cũ và hóa chất cay xộc. Phía xa thấp thoáng bóng những bồn phản ứng và đường ống bỏ hoang vặn vẹo.
Âm thanh duy nhất là tiếng quạt thông gió trên cao “ù… ù…” như hơi thở nặng nề, cùng với…
“Xoạt… xoạt… xoạt…”
Một tiếng ma sát rất nhỏ nhưng đều đặn truyền từ nơi sâu nhất trong kho, phía sau đống bồn phản ứng.