Chương 6 - Hành Trình Hóa Long Của Giao

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nó không tới tiễn ta.

Có lẽ không muốn nhìn ta chết.

Cũng có lẽ—

Không muốn nhìn ta rời đi.

Ta quay đầu.

Hướng về phía hạ du.

Sau đó—

Ta động.

Tám trăm năm tu luyện trong khoảnh khắc này đồng loạt bộc phát.

Thân thể ta như mũi tên rời dây cung, phá tan mặt đầm, lao theo khe núi xuống dưới.

Thủy thế phía sau lập tức tăng vọt.

Giống một bức tường nước khổng lồ.

Đẩy ta lao về phía trước.

Cây cối hai bên khe núi bị nước quật đổ.

Đá lớn bị cuốn đi.

Đất đá bị lật tung.

Hồng thủy giống như một con cuồng long đang nổi giận.

Gào thét trong sơn cốc.

Cuồn cuộn.

Nuốt chửng mọi thứ chắn đường.

Ta nghe thấy tiếng kêu thất thanh vọng tới từ ngôi làng phía xa phía sau.

Có người la hét.

Có người khóc.

Có người tức giận chửi mắng.

Tim ta đau như bị dao cứa.

Xin lỗi.

Ta nói trong lòng.

Xin lỗi.

Nhưng ta không thể dừng.

Ta thuận dòng lao xuống.

Không biết đã qua bao lâu.

Phía trước bỗng xuất hiện một đạo bạch quang vắt ngang lòng sông.

Giống một cánh cổng.

Long Môn.

Đạo Long Môn thứ nhất.

Khi ta lao tới—

Trên trời đột nhiên có một đạo lôi đình bổ xuống.

Đó không phải lôi đình bình thường.

Mà là thiên lôi.

Màu tím lam.

To như một cây cổ thụ.

Mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa.

Trực tiếp đánh vào thân thể ta.

Ầm!

Toàn thân ta chấn động.

Giống như bị cả một ngọn núi đập trúng.

Vảy tung tóe.

Da thịt nứt toác.

Ta nghiến răng.

Không dừng lại.

Dốc toàn lực vượt qua Long Môn.

Sau Long Môn, nước lũ hơi dịu đi.

Nhưng ta không dám ngừng.

Bởi vì đạo Long Môn thứ hai đã ở ngay trước mặt.

Đạo thứ hai.

Đạo thứ ba.

Đạo thứ tư…

Mỗi đạo đều cao hơn.

Mỗi đạo đều hiểm hơn.

Thiên lôi cũng ngày một hung mãnh.

Đánh lên người ta giống như thiên đao vạn quả.

Vảy trên người đã gần như rụng sạch.

Huyết nhục bị thiêu cháy.

Xương trắng lộ ra.

Máu từ những vết thương tuôn ra, nhuộm đỏ cả dòng nước.

Nhưng ta vẫn không dừng.

Bởi vì—

Ta không thể dừng.

Đạo Long Môn thứ năm.

Lần này không phải thiên lôi.

Mà là địa hỏa.

Lòng sông đột nhiên nứt ra.

Dung nham nóng bỏng từ khe nứt phun trào, đâm thẳng vào hồng thủy.

Hai thứ va chạm.

Hơi nước bốc lên che kín trời đất.

Ta lao vào màn hơi nước.

Không nhìn thấy gì.

Chỉ có thể dựa vào cảm giác mà lao về trước.

Dung nham thiêu toàn thân ta bốc khói.

Mùi da thịt cháy khét chui vào mũi.

Khó chịu đến cực điểm.

Khi lao khỏi địa hỏa—

Nửa thân sau của ta đã gần như chỉ còn xương.

Đạo Long Môn thứ sáu.

Thứ bảy.

Thứ tám.

Mỗi một đạo Long Môn đều là một lần sinh tử.

Thiên lôi.

Địa hỏa.

Cương phong.

Độc chướng.

Băng bạc.

Đao vũ…

Vô số thiên kiếp nối nhau giáng xuống.

Muốn xé ta thành từng mảnh.

Thân thể ta đã tàn phá đến mức không còn hình dạng.

Tám trăm năm tu luyện, gần như hao hết chỉ trong một đêm.

Ngay cả long châu cũng sắp chống không nổi.

Ánh sáng ngày càng yếu.

Giống một ngọn đèn sắp tắt.

Nhưng ta vẫn không thể dừng.

Bởi vì phía trước—

Là đạo Long Môn thứ chín.

CHƯƠNG 6: LONG MÔN

Đạo Long Môn thứ chín—

Là đạo cao nhất.

Cũng hiểm nhất trong chín đạo.

Nó chắn ngang Hoàng Hà.

Cao vút tận mây xanh.

Giống như một tòa thiên môn được xây nên bằng bạch quang.

Phía trên Long Môn, mây đen cuồn cuộn.

Sấm sét vang rền.

Giống như có thiên quân vạn mã đang lao đi trong mây.

Phía bên kia Long Môn—

Là vực sâu vạn trượng.

Bên dưới là Hoàng Hà cuồn cuộn gào thét.

Chỉ cần vượt qua đạo Long Môn này.

Ta sẽ thành rồng.

Một con chân long.

Nhưng ta đã không còn sức.

Thân thể rách nát.

Vảy không còn.

Hơn nửa huyết nhục đã cháy đen.

Xương lộ ra ngoài.

Mấy đoạn xương đã gãy.

Đuôi mất một nửa.

Móng vuốt vỡ nát.

Ngay cả long giác cũng gãy mất một chiếc.

Ánh sáng của long châu ngày càng yếu.

Giống như một vì sao sắp tắt.

Ta nổi giữa hồng thủy.

Ngẩng đầu nhìn Long Môn.

Cao quá.

Thật sự quá cao.

Ta không nhảy qua nổi.

Đúng lúc ấy—

Ta nghe thấy tiếng sấm.

Nhưng không phải tiếng sấm trên trời.

Mà là tiếng sấm dưới đất.

Là tiếng hồng thủy.

Ta quay đầu lại.

Sau lưng, nước lũ ngập trời đang cuốn theo từng cây đại thụ, từng khối cự thạch.

Và còn có—

Nhà.

Những ngôi nhà trong thôn dưới chân núi.

Chúng bị hồng thủy cuốn lên.

Lăn lộn giữa sóng nước giống như những chiếc lá.

Ta nhìn thấy trên nóc một căn nhà có mấy người đang bám chặt lấy xà gỗ.

Giãy giụa trong nước.

Là người trong làng.

Là ta hại họ.

Tim ta giống như bị một bàn tay siết mạnh.

Đau đến không thở nổi.

Tẩu giao ắt phát đại thủy.

Lão Quy từng nói.

Nước ngập trăm dặm.

Sinh linh đồ thán.

Lão Quy cũng từng nói.

Ta biết.

Từ đầu ta đã biết.

Nhưng khi tận mắt nhìn thấy—

Ta vẫn không chịu nổi.

Có người già.

Có trẻ nhỏ.

Có nam nhân.

Có nữ nhân.

Bọn họ bị nước cuốn.

Chìm nổi giữa sóng dữ giống như từng chiếc lá rụng.

Có người kêu cứu.

Có người khóc.

Có người đã không còn cử động.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)