Chương 7 - Hành Trình Hóa Long Của Giao

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta nhìn thấy một nữ nhân.

Nàng ôm một đứa trẻ trong lòng, liều mạng giãy giụa giữa dòng nước.

Đứa trẻ chỉ khoảng hai ba tuổi.

Bị dọa đến khóc ré lên.

Người mẹ cố sức nâng đầu con lên khỏi nước.

Còn mình thì liên tục bị nước tràn vào miệng.

Ta nhìn thấy nàng.

Không.

Ta nhìn nhầm.

Không phải nàng.

Là một nữ nhân khác.

Một đứa trẻ khác.

Nhưng khuôn mặt đứa trẻ kia—

Lại giống hệt cô bé tóc tết bím ngày trước.

Ta không thể nghĩ tiếp.

Ta quay đầu nhìn Long Môn.

Nếu nhảy qua—

Ta sẽ hóa long.

Nhưng hồng thủy sẽ không dừng lại.

Nó sẽ tiếp tục tràn xuống.

Nhấn chìm càng nhiều thôn xóm.

Giết chết càng nhiều người.

Nếu ta không vượt qua—

Ta sẽ chết tại đây.

Nhưng sau khi ta chết, nước sẽ từ từ rút.

Bởi vì giao chết.

Tẩu giao chấm dứt.

Ta là một con giao.

Một con giao sống tám trăm năm.

Một con giao từng nuốt long châu.

Một con giao đã tu luyện tám trăm năm.

Một con giao—

Không muốn hại người.

Ta nhắm mắt lại.

Sau đó—

Đưa ra quyết định cuối cùng.

CHƯƠNG 7: XẢ THÂN

Ta không nhảy nữa.

Ta quay người.

Ngược dòng hồng thủy bơi trở lại.

Dòng nước đẩy ta về phía sau.

Không cho ta quay lại.

Nhưng ta dùng hết chút sức lực cuối cùng.

Liều mạng bơi ngược.

Móng vuốt vỡ—

Ta dùng xương cào nước.

Đuôi gãy—

Ta dùng thân thể uốn lượn.

Long châu sắp tắt—

Ta dùng tính mạng của mình đốt nó.

Ta bơi tới chỗ nữ nhân kia.

Dùng đầu nâng nàng và đứa trẻ lên.

Đẩy họ lên một tấm gỗ đang nổi.

“Nắm lấy!”

Ta gào thét trong lòng.

Nàng không biết ta là giao.

Có lẽ nàng tưởng ta là một khúc gỗ lớn.

Nàng nắm chặt chiếc sừng còn lại của ta.

Ôm chặt đứa trẻ trong lòng.

Ta lại đi cứu những người khác.

Một người.

Hai người.

Ba người.

Bốn người.

Ta lần lượt vớt từng người khỏi nước.

Đẩy họ lên nơi cao.

Đẩy họ tới chỗ chưa bị nước lũ nhấn chìm.

Cứ cứu một người—

Sức lực của ta lại giảm thêm một phần.

Nhưng ta không thể dừng.

Bởi vì bọn họ là người.

Bởi vì ta không muốn hại người.

Bởi vì—

Ta có long tâm.

Tám trăm năm trước, ta không ăn đứa trẻ ấy.

Bởi vì ta có long tâm.

Năm mươi năm trước, ta cứu cô bé ấy.

Bởi vì ta có long tâm.

Hôm nay—

Ta cứu những người này.

Cũng bởi vì ta có long tâm.

Lão Quy từng nói:

Long tâm có thể lớn, có thể nhỏ, có thể thăng, có thể ẩn.

Có thể hưng vân thổ vụ.

Có thể tàng hình.

Có thể phi đằng giữa thiên địa.

Có thể ẩn mình trong sóng nước.

Nhưng Lão Quy đã quên nói một điều.

Long tâm—

Quan trọng nhất chính là từ bi.

Khi cứu xong người cuối cùng—

Long châu của ta cuối cùng cũng tắt.

Khoảnh khắc ánh sáng tiêu tán—

Ta cảm nhận thân thể đang chìm xuống.

Nước lũ bên tai vẫn gào thét.

Nhưng ta đã không nghe thấy gì nữa.

Ta chìm xuống đáy nước.

Dưới đáy rất yên tĩnh.

Bùn cát rất mềm.

Ta nằm trong bùn.

Giống như tám trăm năm trước từng nằm dưới đáy đầm sâu.

Trên mặt nước.

Ánh trăng xuyên qua dòng nước lũ chiếu xuống.

Mơ mơ hồ hồ.

Như cách một tầng lụa mỏng.

Ta nhớ tới cô bé tóc tết bím.

Nàng từng nói:

“Đại Thanh, ngươi nhất định phải sống thật tốt.”

Ta không sống tốt.

Ta sắp chết rồi.

Nhưng ta đã cứu một trăm ba mươi hai người.

Một trăm ba mươi hai mạng người.

Đáng.

Ta nhắm mắt lại.

Đúng lúc ấy—

Ta cảm giác trên đầu có thứ gì đang phát sáng.

Không phải long châu.

Long châu đã tắt.

Là ánh sáng từ trời.

Ta ngẩng đầu.

Nhìn thấy mây đen tan đi.

Mặt trăng xuất hiện.

Ánh trăng xuyên qua dòng nước, rơi lên người ta.

Ánh trăng ấy sáng giống hệt tám trăm năm trước.

Giống đêm viên long châu từ trên trời giáng xuống.

Nhưng lần này—

Thứ rơi xuống không phải long châu.

Mà là một người.

Một nữ nhân mặc bạch y.

Từ trong ánh trăng chậm rãi bước xuống.

Nàng đi trên mặt nước.

Giống như đang đi trên đất bằng.

Hồng thủy dưới chân nàng tự động tách ra.

Giống hai cánh cửa mở rộng.

Nàng đi tới trước mặt ta.

Ngồi xuống.

Nhìn ta.

“Ngươi tên Đại Thanh?”

Ta há miệng.

Không phát ra nổi âm thanh.

Nàng cười.

“Ngươi từng cứu ta.”

“Năm mươi năm trước.”

“Ở bên đầm.”

“Ngươi không nhớ sao?”

Ta nhớ.

Cô bé tóc tết bím.

Cô bé cho ta ăn màn thầu.

Cô bé từng nói “cảm ơn ngươi”.

“Ngươi…”

“Ta hiện giờ không còn là người.”

Nàng nói.

“Ta hiện giờ là rồng.”

Nàng đưa tay.

Đặt lên đầu ta.

“Ngươi đã vượt qua chín đạo Long Môn.”

“Lại cứu nhiều người như vậy.”

“Long tâm của ngươi đã viên mãn.”

“Long thân cũng đã luyện thành.”

“Ngươi chỉ là…”

“Quá mệt.”

Bàn tay nàng rất ấm.

Giống hệt năm mươi năm trước khi nàng xoa đầu ta.

“Đại Thanh.”

Nàng nói.

“Ngươi nên tỉnh lại rồi.”

Trong lòng bàn tay nàng—

Một luồng quang mang bừng sáng.

Luồng sáng ấy chảy từ tay nàng vào cơ thể ta.

Đi qua phần huyết nhục cháy đen.

Đi qua những đoạn xương vỡ.

Đi qua long châu đã tắt.

Ánh sáng ấy rất ấm.

Giống mặt trời.

Giống mặt trăng.

Cũng giống viên long châu từ trên trời rơi xuống tám trăm năm trước.

Ta cảm nhận cơ thể đang biến đổi.

Huyết nhục bị thiêu cháy bắt đầu tái sinh.

Xương vỡ bắt đầu liền lại.

Chiếc sừng gãy mọc ra lần nữa.

Lớp vảy đã mất lại bao phủ toàn thân.

Long châu trong cơ thể—

Một lần nữa sáng lên.

Sáng hơn trước.

Ấm hơn trước.

Lớn hơn trước.

Thân thể ta bắt đầu lớn lên.

Mười trượng.

Hai mươi trượng.

Ba mươi trượng.

Năm mươi trượng.

Vảy biến thành kim sắc.

Dưới ánh trăng lấp lánh rực rỡ.

Mỗi móng vuốt có năm ngón.

Sắc bén.

Mạnh mẽ.

Long giác phân nhánh.

Giống hai cây thần mộc nhỏ.

Sau lưng mọc ra một đôi cánh.

Rộng lớn.

Mạnh mẽ.

Ta bay lên.

Từ đáy nước—

Bay thẳng lên trời.

Hồng thủy dưới thân bắt đầu rút.

Giống như thủy triều quay về biển.

Những thôn xóm bị nhấn chìm dần lộ ra.

Nước trên ruộng cũng rút sạch.

Những người được ta cứu đứng trên nơi cao.

Ngẩng đầu nhìn ta.

Có người quỳ xuống dập đầu.

Có người há hốc miệng.

Có người bật khóc.

Ta bay về phía đạo Long Môn thứ chín.

Lần này—

Không có thiên lôi.

Không có địa hỏa.

Không có cương phong.

Không có độc chướng.

Long Môn tự động mở ra trước mặt ta.

Giống như một cánh cửa đang nghênh đón ta trở về.

Ta bay qua.

VĨ THANH

Từ đó về sau—

Dưới chân núi Phục Ngưu lưu truyền thêm một truyền thuyết.

Người ta kể rằng—

Có một con kim long từ đầm sâu bay ra.

Vượt qua chín đạo Long Môn.

Phi thăng lên trời.

Trước khi phi thăng, con rồng ấy đã cứu một trăm ba mươi hai người bị mắc kẹt trong hồng thủy.

Người ta còn nói—

Ngày kim long bay lên trời, thiên không đổ xuống một trận mưa rất lớn.

Nước mưa có vị ngọt.

Uống vào có thể chữa bách bệnh.

Cũng có người nói—

Mỗi năm, vào những ngày nóng nhất của mùa hạ, sẽ có một con kim long từ trên trời trở về.

Nó bay quanh núi Phục Ngưu vài vòng.

Sau đó đáp xuống bên đầm sâu.

Uống vài ngụm nước.

Rồi lại bay đi.

Có người nói—

Nó trở về thăm cố hương.

Có người nói—

Nó trở về thăm Lão Quy.

Lại có người nói—

Cô bé tóc tết bím năm ấy, hiện giờ đã trở thành một lão bà tóc bạc trắng.

Mỗi mùa hè—

Bà đều dẫn cháu gái tới bên đầm.

Bẻ một chiếc màn thầu.

Ném xuống nước.

“Cá lớn.”

“Ngươi có ăn màn thầu không?”

Bà gọi.

Trên mặt nước—

Đôi khi sẽ nổi lên một vòng gợn sóng.

Giống như có thứ gì đó dưới đáy nước—

Đang cười.

— TOÀN VĂN HOÀN —

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)