Chương 2 - Hai Mươi Năm Chờ Đợi Một Lời Giải Thích
Tôi tắm nước nóng xong, nằm lên chiếc giường xa lạ nhưng trằn trọc không chợp mắt nổi.
Trằn trọc đến sáng, lúc tôi dậy thì Lục Vũ đã chuẩn bị bữa sáng xong.
“Ăn đi đã, lát nữa tôi dẫn cậu đi gặp luật sư.”
Tôi gật đầu, ăn mà chẳng thấy vị gì.
Điện thoại có hơn chục cuộc gọi nhỡ, tin nhắn của Trần Tĩnh từ giải thích chuyển sang cầu xin:
“Dĩnh Dật, về nhà đi, em hứa sẽ không liên lạc với Hoằng Huyền nữa.”
Tôi nhìn tin nhắn đó rất lâu rồi nhắn lại:
“Trần Tĩnh, lương tháng của em rốt cuộc là bao nhiêu?”
Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức:
“Hai mươi lăm ngàn. Dĩnh Dật, từ nay thẻ lương em giao anh giữ, không giữ lại một đồng!”
Hai mươi lăm ngàn. Mỗi tháng đưa tôi năm ngàn sinh hoạt, cho Tô Hoằng Huyền mười ngàn, còn lại giữ riêng mười ngàn.
Mà tôi vẫn tưởng cô ta chỉ kiếm được mười lăm ngàn — năm ngàn sinh hoạt, mười ngàn trả nợ nhà.
Một lời nói dối hoàn hảo.
“Tô Hoằng Huyền biết em đã kết hôn chưa?”
Bên kia im lặng vài phút mới trả lời: “Biết… nhưng anh ấy rất thông cảm.”
Tôi nhìn chằm chằm hai chữ “thông cảm”, không nhắn lại nữa.
Buổi chiều gặp anh họ của Lục Vũ – luật sư Lục, tôi đưa ra xấp biên lai chuyển khoản.
“Đây là toàn bộ ghi chép suốt hai mươi năm qua Tôi còn chụp cả sao kê ngân hàng trên điện thoại của cô ấy.”
Luật sư Lục nhận lấy, lật xem kỹ lưỡng rồi gật đầu:
“Có thể nộp đơn yêu cầu điều tra tài sản của Tô Hoằng Huyền. Mẹ cậu giao lại thứ này trước khi mất, cũng có thể chứng minh đây là hành vi lừa dối lâu dài.”
Ra khỏi văn phòng luật sư, Lục Vũ đang đợi tôi trong xe.
“Luật sư nói khả năng thắng kiện rất cao.”
“Trần Tĩnh vừa gọi cho tôi, nhờ tôi khuyên cậu.” Lục Vũ bật cười khẩy. “Tôi hỏi cô ta, lúc chồng mình vất vả làm ngày làm đêm, sao không nghĩ anh ấy cũng không thể chịu đựng mãi được? Cô ta cứng họng.”
Tôi nhìn ánh đèn neon lướt qua bên ngoài cửa kính, nhẹ giọng nói:
“Lục Vũ, giúp tôi tra về Tô Hoằng Huyền.”
“Được.”
Những ngày sau đó, Trần Tĩnh nhắn tin như vũ bão mỗi ngày.
“Anh bốn mươi sáu tuổi rồi, lại hay đau yếu, rời khỏi em thì sống sao?”
“Con cái sẽ hận anh!”
“Hoằng Huyền đồng ý bồi thường, chỉ cần anh rút đơn kiện.”
Tôi nhìn những dòng tin đó, không trả lời lấy một chữ.
Đến ngày thứ tư, Lục Vũ đưa tôi một tập hồ sơ.
“Thông tin về Tô Hoằng Huyền.”
Người đàn ông trong ảnh ăn mặc bảnh bao, phông nền là khu vực giống như sảnh sinh hoạt của khu căn hộ cao cấp.
“Bốn mươi ba tuổi, chưa từng kết hôn, đứng tên hai căn hộ và một chiếc xe Mercedes. Một căn mua trả thẳng 2,4 triệu tệ, căn còn lại vay nhưng trả trước số tiền khá lớn.”
Lục Vũ ngừng lại một chút:
“Ông ta có một đứa con trai, mười một tuổi. Trên giấy khai sinh, phần mẹ để trống.”
Tôi siết chặt bàn tay, móng tay in hằn vào lòng bàn.
“Còn đây là ghi chép chi tiêu giữa Trần Tĩnh và ông ta. Tháng trước họ cùng đi Tam Á, ở khách sạn năm sao — đúng vào tuần giỗ bố cậu.”
Lúc đó tôi còn đang thức trắng canh linh cữu trong nhà tang lễ. Cô ta nói công ty tổ chức team-building.
Thì ra “team-building” là kỳ nghỉ bên bờ biển với người đàn ông khác.
“Chừng này là đủ rồi.” Đủ để khiến tôi chết tâm.
Ngày nộp đơn khởi kiện, Trần Tĩnh chặn tôi dưới nhà Lục Vũ.
Cô ta tiều tụy hơn hẳn, trông già đi cả chục tuổi.
“Dĩnh Dật, mình nói chuyện được không?”
Tôi lách người tránh: “Ra tòa rồi nói.”
“Anh nhất định phải phá nát cái nhà này sao? Thanh Thanh sắp thi đại học! Con cái ngày nào cũng khóc!”
Cô ta cao giọng.
“Người phá nát gia đình này không phải tôi, mà là em – với hai mươi năm dối trá giết chết lòng tin.” Tôi bình tĩnh đáp. “Tôi sẽ giành quyền nuôi con.”
Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi: “Anh muốn giành con à?”
“Tôi chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về mình.”
Cô ta trừng mắt nhìn tôi, cuối cùng bật cười lạnh:
“Anh sẽ hối hận đấy.”
Tôi không còn một chút luyến tiếc nào nữa.
Ba ngày sau, tôi nhận được trát ngàn tập của tòa. Đồng thời, luật sư bên phía Trần Tĩnh gọi điện:
“Anh Nguyễn, cô Trần sẵn sàng chia cho anh một nửa tài sản nếu anh rút đơn kiện.”
Hai mươi năm, 2,4 triệu tệ, giờ cô ta muốn dùng ‘một nửa’ để mua chuộc tôi?
“Bảo cô ta, gặp nhau tại tòa.”
Lục Vũ đi cùng tôi mua quần áo ra tòa.
Tôi nhìn mình trong gương.
Bốn mươi sáu tuổi, đuôi mắt có nếp nhăn, tóc mai đã điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn sáng.
Là ánh sáng khi cuối cùng đã nhìn rõ con đường phía trước.
Đêm trước phiên tòa, tôi mất ngủ.
Không phải vì lo lắng, mà là cảm giác phấn khích lạ lùng khi gần chạm tới tự do.
Bốn giờ sáng, tôi dậy rót một ly nước, đứng bên cửa sổ nhìn thành phố đang say ngủ.
Hai mươi năm, cuối cùng cũng đến lúc thức tỉnh.
Trong phòng xử, người không đông.
Tôi ngồi ở vị trí nguyên đơn, đối diện là Trần Tĩnh và luật sư của cô ta.
Luật sư Lục đứng lên, giọng dứt khoát rõ ràng:
“Bị đơn cố tình che giấu thu nhập thật, chuyển giao tài sản chung của hai vợ chồng cho người đàn ông khác – Tô Hoằng Huyền, tổng cộng 2,4 triệu tệ…”
Mặt Trần Tĩnh trắng bệch. Luật sư của cô ta lập tức phản bác:
“Đó chỉ là khoản cho vay và giúp đỡ. Ông Tô bệnh tật, không người thân, sống đơn độc…”
Luật sư Lục liền phản đòn: