Chương 3 - Hai Mươi Năm Chờ Đợi Một Lời Giải Thích

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Trên đời có nhân đạo kiểu gì mà duy trì suốt hai mươi năm, mỗi tháng cố định mười ngàn?”

“Hơn nữa, theo điều tra, ông Tô đang sở hữu hai căn hộ, tài chính dư dả, hoàn toàn không phù hợp với hình ảnh ‘không nơi nương tựa’.”

Thẩm phán nhìn sang Trần Tĩnh: “Cô có thừa nhận hành vi chuyển khoản không?”

Cô ta đứng lên, môi run run:

“Tôi thừa nhận… nhưng tôi và anh ấy trong sáng.”

“Trong sáng?” Luật sư Lục đưa ra hóa đơn khách sạn, hóa đơn ăn uống, ảnh chụp hai người ở Tam Á.

Trong ảnh, Trần Tĩnh tựa vào vai Tô Hoằng Huyền, cười rạng rỡ.

Cả phòng xử xôn xao. Trần Tĩnh không thốt nên lời.

Thẩm phán bảo tôi bổ sung lời khai.

Tôi đứng dậy, chân hơi run, nhưng cố đứng vững:

“Thưa tòa, khi chúng tôi cưới nhau, cô ấy tay trắng. Tôi không để tâm vì tôi yêu cô ấy, tin rằng chỉ cần cố gắng, mọi thứ sẽ tốt.”

“Cô ấy nói sẽ lo khoản vay mua nhà, tôi tin. Nói lương thấp, tôi tin. Nói bận công việc, tôi cũng tin.”

“Vì gia đình này, tôi làm ngày làm đêm, hai mươi năm chưa từng nghỉ phép.”

“Bố tôi qua đời, vì không có mười ngàn phẫu thuật, tôi tận mắt thấy ông trút hơi thở cuối cùng.”

“Lúc đó Trần Tĩnh nói không vay được tiền.”

Giọng tôi bắt đầu run:

“Giờ tôi mới biết, không phải không vay được, mà là đã đưa tiền cho người đàn ông khác.”

“Hai mươi năm, tôi làm đến sinh bệnh, nhưng chưa bao giờ than vãn, chỉ nghĩ nhà còn yên ấm là được.”

Tôi nhìn sang Trần Tĩnh:

“Nhưng giờ tôi hiểu, cái nhà này vốn không hề yên ấm. Nó được xây trên nền tảng dối trá.”

“Cô ấy dùng tiền mồ hôi nước mắt của tôi để nuôi người khác, dựng nên một mái nhà khác. Còn tôi là kẻ bị hy sinh duy nhất.”

Nước mắt tôi rơi xuống, tôi không lau.

Cả phòng xử chìm vào yên lặng.

Thẩm phán im lặng hồi lâu, nhìn sang Trần Tĩnh.

Cô ta cúi đầu rất lâu, khàn giọng nói:

“Tôi nhận sai. Tôi sẽ bồi thường, chỉ cần đừng ly hôn…”

“Không,” tôi cắt lời, “Tôi muốn ly hôn.”

Thẩm phán gõ búa:

“Bị đơn có hành vi chuyển giao tài sản chung kéo dài, tình cảm vợ chồng thực sự đã rạn nứt. Tạm nghỉ phiên tòa, sẽ tuyên án sau.”

Giờ nghỉ, Trần Tĩnh mắt đỏ hoe nhìn tôi:

“Dĩnh Dật, thật sự không còn chút tình nghĩa nào sao?”

“Tình nghĩa?” Tôi hỏi ngược lại. “Cô làm việc gì có chút tình nghĩa nào chưa?”

Cô ta há miệng, cuối cùng không nói gì.

Khi tòa mở lại, thẩm phán tuyên án:

“Chấp thuận ly hôn. Bảy mươi phần trăm tài sản chung thuộc về nguyên đơn. Bị đơn phải hoàn trả 2,4 triệu tệ đã chuyển cho Tô Hoằng Huyền, cộng thêm lãi suất. Ngoài ra bồi thường tổn thất tinh thần mười lăm ngàn tệ.”

Trần Tĩnh ngồi phịch xuống ghế, kiệt quệ.

Bước ra khỏi tòa án, nắng rực rỡ chiếu xuống.

Lục Vũ ôm tôi một cái thật chặt:

“Thắng rồi!”

Tôi gật đầu, nhưng không sao cười nổi.

Điện thoại reo lên, là con gái tôi – Thanh Thanh, giọng nghẹn ngào như sắp khóc:

“Ba! Ba hài lòng rồi chứ? Mẹ giờ trắng tay rồi! Ba bảo con phải nói với bạn bè thế nào đây? Nói rằng ba kiện mẹ đến thân bại danh liệt sao?”

“Bà ta thân bại danh liệt là do chính mình gây ra.”

“Nhưng ba là chồng của mẹ! Ba không thể nhịn một chút được à? Bây giờ chú Tô cũng bỏ rơi mẹ, nhà tan rồi, ba vui lắm sao?”

Nghe giọng con bé, tôi bỗng thấy xa lạ đến lạ.

“Nếu hôm nay là ba ngoại tình, đem hết tiền cho người đàn bà khác, để mẹ con phải đi làm ba việc trả nợ nhà, con có khuyên bà ấy ‘nhịn đi’ không?”

Nó im lặng rất lâu rồi cúp máy.

Xe của Lục Vũ chạy được một đoạn, anh bỗng nói:

“Tô Hoằng Huyền xin dự thính phiên tòa nhưng bị từ chối, hiện đang đứng ngoài chờ cậu.”

Tôi do dự vài giây rồi gật đầu.

Xe dừng ven đường. Tô Hoằng Huyền đứng dưới bóng cây, áo sơ mi xám nhạt, dáng người cao ráo.

Tôi bước tới, ông ta gật đầu:

“Anh Nguyễn.”

“Chúng ta quen nhau à?”

“Tôi biết anh. Trần Tĩnh thường nhắc đến anh, nói anh rất có trách nhiệm, chăm lo gia đình rất tốt.”

“Anh muốn nói gì?”

Ông ta nhìn tôi, ánh mắt bình thản nhưng khiến người khác khó chịu:

“Tôi biết anh hận tôi, nhưng có vài chuyện, có lẽ Trần Tĩnh chưa nói rõ với anh.”

Ông ta lấy từ cặp tài liệu ra một tập giấy, đưa cho tôi.

Tôi mở ra, là bản sao giấy đăng ký kết hôn.

Ngày đăng ký sớm hơn giấy kết hôn của tôi và Trần Tĩnh… một năm.

Trong đầu tôi ong lên.

“Đây là cái gì?”

Giọng Tô Hoằng Huyền vẫn ôn hòa, nhưng như kim châm vào tai:

“Anh Nguyễn, tôi và Trần Tĩnh… chưa từng ly hôn.”

Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi:

“Nói một cách nghiêm túc, anh mới là người thứ ba.”

Tờ giấy trong tay rơi xuống đất.

Tôi nhìn chằm chằm bản sao ấy.

Hai mươi bốn năm trước, khi tôi vừa đi làm, gặp Trần Tĩnh tại một hội thảo chuyên ngành.

Cô ta nói mình là quản lý dự án, nói rằng vừa gặp đã có cảm tình với tôi.

Chúng tôi yêu nhau một năm rồi kết hôn. Cô ta đưa tôi xem giấy ly hôn, nói chồng cũ đã ra nước ngoài, không còn liên lạc.

Tôi tin.

Tất cả mọi người đều tin.

“Không thể nào…” Giọng tôi khô khốc. “Cô ấy từng cho tôi xem giấy ly hôn…”

“Giả.” Tô Hoằng Huyền bình thản nói. “Khi đó chúng tôi từng làm thủ tục ly hôn, nhưng không thành. Sau đó cô ấy nói công việc cần thân phận độc thân, tôi đã giúp cô ấy làm giấy giả.”

Ông ta cúi xuống nhặt bản sao, nhẹ nhàng vuốt phẳng:

“Những năm qua tôi luôn biết anh tồn tại.”

“Trần Tĩnh nói anh chỉ là người chồng trên danh nghĩa để đối phó gia đình thúc ép kết hôn, chờ thời cơ thích hợp sẽ chia tay. Vì vậy tôi cứ chờ.”

Ông ta ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một tia thương hại:

“Nhưng tôi không ngờ cô ấy lại để anh làm cha của ba đứa trẻ. Càng không ngờ cô ấy lừa anh lâu đến vậy.”

Thế giới trước mắt tôi quay cuồng.

Tôi phải bám vào thân cây mới không ngã xuống.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)