Chương 10 - Giấc Mơ Dài Ở Trường An
“Ngươi không dám?” Hắn bỗng tiến lên một bước. “Cố Trường An, ngay cả chết ngươi cũng dám, ngươi nói ngươi không dám từ hôn?”
Tim ta chấn động dữ dội.
Hắn biết gì rồi?
Không, hắn không thể biết. Chuyện sống lại này, ai có thể nghĩ tới?
“Thần nữ không hiểu ý điện hạ.”
Tiêu Diễn nhìn chằm chằm vào mắt ta. Hoàng hôn trong đồng tử hắn cháy thành hai đốm lửa nhỏ.
“Ngươi sợ ta.” Hắn nói. “Từ mùa xuân năm nay bắt đầu, ngươi bỗng sợ ta. Ở Ngự hoa viên tiết Thượng Tị, ánh mắt ngươi nhìn ta — không phải kính sợ, mà là kinh hãi. Như nhìn thấy một người ngươi quen, nhưng ta lại không quen.”
Lòng bàn tay ta bắt đầu toát mồ hôi.
Tiêu Diễn nhạy bén hơn ta tưởng nhiều. Đời trước ta ở bên cạnh hắn sáu năm, hắn chưa từng nghiêm túc nhìn ta như thế. Bây giờ ta không ở bên cạnh hắn nữa, hắn trái lại bắt đầu quan sát ta.
“Điện hạ nghĩ nhiều rồi.” Ta cụp mắt. “Thần nữ chỉ giữ bổn phận.”
“Bổn phận.” Hắn nghiền ngẫm hai chữ này. “Cố Trường An, trước đây ngươi chưa từng biết bổn phận là gì. Trước năm mười lăm tuổi, cả kinh thành đều biết nữ nhi Cố gia trời không sợ đất không sợ. Bây giờ ngươi nói với ta là bổn phận?”
Ta không đáp.
Lá ngân hạnh bị gió chiều thổi rơi, xoay tròn giữa chúng ta.
“Hôm nay ta gọi ngươi đến, là muốn hỏi ngươi một chuyện.” Giọng hắn bỗng hạ thấp. “Nếu — ta nói là nếu. Nếu không có Thái hậu ban hôn, nếu không có binh quyền Cố gia, nếu ta chỉ là Tiêu Diễn, không phải Thái tử. Ngươi còn sợ ta không?”
Câu hỏi này đời trước hắn chưa từng hỏi.
Đời trước hắn không cần hỏi. Bởi Cố Trường An đời trước không sợ hắn, không chỉ không sợ, mà còn đầy mắt đầy lòng đều là hắn. Hắn không cần hỏi một người mà đáp án đã bày sẵn trên mặt.
Nhưng đời này thì khác.
“Điện hạ.” Ta ngẩng đầu, nhìn vào mắt hắn. “Trên đời này không có nếu.”
Đồng tử Tiêu Diễn hơi co lại.
“Ngài sinh ra đã là Thái tử. Cố gia sinh ra đã là tướng quân. Thái hậu ban hôn chưa từng vì ngài là ai, mà là vì Cố gia là ai.” Giọng ta bình tĩnh như một mặt gương. “Điện hạ hỏi thần nữ có sợ không — thần nữ chỉ có thể nói, điều thần nữ sợ từ trước đến nay không phải bản thân ngài.”
“Vậy ngươi sợ gì?”
“Sợ những chuyện mà ngài ngồi ở vị trí đó, không thể không làm.”
Hoàng hôn chìm xuống đường viền núi xa. Tia sáng cuối cùng rời khỏi gương mặt Tiêu Diễn, cả người hắn ẩn vào sắc chiều xanh xám.
Hắn im lặng rất lâu.
Lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ không trả lời.
“Cố Trường An.” Cuối cùng hắn mở miệng, giọng như vọng từ nơi rất xa. “Nếu có một ngày, ta không ở vị trí đó nữa thì sao?”
Ta không trả lời.
Bởi câu hỏi này, cũng giống như chữ “nếu”, không có ý nghĩa.
Hắn là Thái tử.
Hắn vĩnh viễn ở vị trí đó.
Khi ta trở về xe ngựa, mẫu thân lập tức nắm tay ta.
“Thái tử nói gì với con?”
“Không có gì.” Ta cười. “Chỉ hỏi vài câu về chuyện ban hôn.”
Mẫu thân hiển nhiên không tin, nhưng không truy hỏi. Xe ngựa lại chuyển bánh, bánh xe nghiền qua đá xanh phát ra tiếng kẽo kẹt.
Ta dựa vào vách xe, nhắm mắt lại.
Lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Những lời Tiêu Diễn nói hôm nay, mỗi câu đều như kim, đâm vào ký ức đời trước của ta. Hắn hỏi vì sao ta sợ hắn, ta nói sợ những chuyện hắn không thể không làm.
Hắn không phản bác.
Bởi chính hắn cũng biết, những chuyện đời trước hắn làm với Cố gia, thật sự là “không thể không làm”.
Một hoàng đế không thể dung thứ một đội quân chỉ nhận cờ soái, không nhận hổ phù. Bất kể hoàng đế ấy là Tiêu Diễn hay người khác, ngồi ở vị trí đó, đều buộc phải nhổ bỏ cái gai Cố gia này.
Ta hiểu hắn.
Nhưng hiểu không có nghĩa là tha thứ.
Xe ngựa đi qua đường Chu Tước trong sắc chiều. Cửa hiệu bên đường lần lượt thắp đèn, ánh sáng vàng ấm lọt qua khe cửa khe cửa sổ, rơi xuống mặt đường đá xanh từng mảng từng mảng, giống như ánh trăng vỡ.
Ta vén rèm xe, nhìn về phía sau.
Dưới cây ngân hạnh đã không còn bóng dáng Tiêu Diễn.
Chỉ còn lá vàng đầy đất, bị gió chiều thổi tản ra bốn phía.
Chương mười: Đại hôn
Mùng chín tháng chín, hợp gả cưới.
Ta mặc giá y đỏ thẫm, ngồi trong khuê phòng Cố gia, mặc cho hỉ nương cài đủ loại trâm vòng lên đầu. Trong gương đồng phản chiếu gương mặt trang điểm đậm, giữa mày điểm hoa điền, môi tô son, rực rỡ như mỹ nhân trong tranh tết.
Mẫu thân đứng sau ta, nhìn ta qua gương.
Hôm nay người mặc áo bối tử màu tím sẫm, đầu cài một đóa hoa nhung đỏ, hốc mắt hồng hồng, nhưng vẫn cố nhịn không khóc.
“Trường An.” Người cúi xuống, nhìn vào mắt ta qua gương. “Mẫu thân có vài câu, con nhớ kỹ.”
“Mẫu thân nói đi.”
“Thứ nhất, Diễn Chi là đứa trẻ tốt. Con gả qua đó, nó sẽ không bạc đãi con.”
“Vâng.”
“Thứ hai, Chu gia là thư hương môn đệ, quy củ nhiều. Từ nhỏ con đã quen phóng khoáng, đến nhà chồng, nhịn được thì nhịn một chút, không nhịn được thì—” Người dừng lại. “Về nói với mẫu thân.”
“Thứ ba.”
Giọng người bỗng hạ xuống, thấp đến mức chỉ hai chúng ta nghe được.
“Nếu có một ngày con không muốn ở Chu gia nữa, thì về nhà. Cửa lớn Cố gia vĩnh viễn mở cho con. Phụ thân con nói rồi, hòa ly cũng được, thế nào cũng được, chỉ cần con vui.”
Nước mắt ta lập tức trào lên.