Chương 7 - Giấc Mơ Bị Đoạt Mất
Mỗi lần đặt xuống, lại nhắc lại kỷ niệm ngày hôm đó.
“Tấm này là hội diễn văn nghệ lớp 10, con bé đòi tự biên đạo, thức trắng ba đêm liền.”
“Chiếc cúp này là giải tỉnh, nó bị giãn dây chằng, vẫn băng bó lên sân khấu, xuống rồi còn cười hỏi tôi có phải nó dễ nhận ra nhất không.”
“Nó mặc váy trắng, thật sự giống một con thiên nga kiêu hãnh.”
Những khoảng trống trên tường dần được lấp đầy.
Trên tủ tivi lại chất đầy cúp và huy chương.
Cả phòng khách,trở lại như chưa từng thiếu vắng tôi.
Bà nhìn rất lâu, rồi quay người lại, nói với anh trai.
“Con có biết vì sao mẹ cất hết những thứ đó đi không?”
Anh vội lau nước mắt, nhìn bà.
“Mẹ sợ nó nhìn thấy thì càng đau lòng hơn. Mỗi lần… nó đều đứng nhìn mấy tấm ảnh đó rất lâu. Nhìn là nửa ngày, không khóc, cũng không nói.”
“Mẹ sợ nó nhìn mãi rồi… nghĩ quẩn.”
“Tiểu Thần, có phải mẹ đã nghĩ sai rồi không?”
Bà hỏi, ánh mắt như một đứa trẻ lạc đường.
Anh trai “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt mẹ.
“Mẹ, là lỗi của con, là con hại chết Vãn Vãn, là con…”
“Không trách con.”
Bà lặp đi lặp lại, không biết là đang nói với anh, hay với ai khác.
“Không trách con, các con à… không trách các con…”
Anh trai trong lòng mẹ, cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng.
Tôi lơ lửng giữa phòng khách, nhìn tất cả.
Nhìn ảnh của tôi lại treo kín tường.
Nhìn mẹ ôm anh trai mà khóc.
Nhìn chiếc huy hiệu trong kẽ tay anh khẽ lóe lên ánh sáng.
Khi đặt chiếc huy hiệu vào hộp, tôi từng nghĩ sẽ viết một tấm thiệp.
Muốn chúc mừng anh cuối cùng cũng trở thành anh hùng.
Nhưng rồi—
tôi lại nghĩ đến cái giá phía sau việc anh trở thành anh hùng.
Là tôi.
Là đứa em gái còn sống sờ sờ, chiếm trọn cuộc đời anh.
Cuối cùng tôi không viết gì cả.
Bởi những lời chúc mừng ấy, với anh mà nói, quá tàn nhẫn.
Bây giờ, nhìn anh khóc đến run rẩy toàn thân, tôi bỗng thấy vô cùng may mắn.
May mà tôi đã không viết.
7
Ngày tổ chức tang lễ, rất nhiều người đến.
Nhiều hơn tôi tưởng.
Hầu như toàn bộ bạn học cấp ba của tôi đều có mặt.
Cả rất nhiều bạn học đại học mới quen mấy tháng.
Mỗi người đi ngang qua mẹ, như đã hẹn trước.
Đều cúi người thật sâu, rồi ôm bà thật chặt.
Ban đầu mẹ không có phản ứng gì.
Sau đó, môi bà bắt đầu run lên.
Cho đến khi một cô gái nhỏ con tháo chiếc khăn quàng trên cổ xuống.
Cô ấy cố nở nụ cười.
“Thưa dì, lúc đan găng tay cho dì, Vãn Vãn dùng khăn quàng để tập tay, chiếc này cũng là do bạn ấy đan…”
Cuối cùng mẹ không chịu nổi nữa.
Bà vùi mặt vào vai cô gái xa lạ ấy, không phát ra một tiếng khóc nào.
Tang lễ kết thúc, mọi người lần lượt rời đi.
Trong nhà lại chỉ còn mẹ và anh trai.
Mẹ ngồi ở góc chiếc sofa tôi hay ngồi, trong tay vẫn vô thức nắm chặt chiếc khăn quàng.
Ánh mắt bà trống rỗng, như vẫn chưa hoàn hồn sau sự náo nhiệt vừa rồi.
Anh trai tiễn xong vị khách cuối cùng, đóng cửa lại.
Anh đứng ở cửa ra vào, bóng tối che khuất nửa khuôn mặt.
“Mẹ.”
Anh gọi một tiếng, giọng khàn đặc.
Mẹ chậm rãi dời ánh nhìn, dừng lại trên mặt anh.
“Có một chuyện.”
Anh mở miệng, từng chữ thốt ra đều rất khó khăn.
“Con vẫn chưa từng nói với mẹ.”
Mẹ không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn anh.
“Vãn Vãn nó…”
Anh hít sâu một hơi, yết hầu cuộn mạnh.
“Không phải vì đi bar đêm, quen người xấu, mới dính phải thứ đó…”
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ đến đáng sợ.
Không kìm được, chậm rãi quỳ xuống.
Tôi nhận ra anh sắp nói gì, kinh ngạc nhìn anh.
Anh điên rồi.
Tôi đã chết rồi.
Kết cục tốt nhất của chuyện này là vĩnh viễn bị chôn vùi theo cái chết của tôi.
Anh không cần sự nghiệp nữa sao?
Tôi hoảng hốt vẫy tay.
Rồi chợt nhận ra—
không ai nhìn thấy tôi.
Tôi suy sụp buông thõng vai.
Nhìn anh không còn do dự, dứt khoát nói ra bốn chữ ấy.
“Là vì con.”
Anh nhắm mắt lại, gân xanh nơi thái dương nổi lên.
“Là con tự tay… bọn họ bắt em ấy, mẹ biết đấy, thân phận của con không thể bại lộ…”
“Là con, đã chọn hy sinh nó.”
Khi nói ra chữ cuối cùng, anh như trút được gánh nặng ngàn cân.
Mẹ đột ngột hít mạnh một hơi, như bị ai đó bóp chặt cổ họng.
Bà nhìn anh, lại như xuyên qua anh, nhìn thấy thứ gì đó khác.
“Con không nên… các con không nên…”
Bà lặp lại mấy lần, nhưng không thể nói hết câu.
Bởi vì dù là bà, hay tôi, hay anh trai—
chúng tôi đều hiểu.
Giữ bí mật, là điều bắt buộc phải làm.
Nếu có quay lại một lần nữa, tôi cũng sẽ không nói.
Chỉ là không ngờ—
khi chuyện này thật sự rơi xuống gia đình chúng tôi,
lại mang theo nhiều nỗi đau không thể nói thành lời đến vậy.
Thật ra mẹ không sai, anh trai không sai.
Tôi cũng không.
Ông trời không cho chúng tôi con đường thứ hai để lựa chọn.
Cả người mẹ bắt đầu run rẩy dữ dội.
Chiếc khăn quàng trong tay rơi xuống đất, bà cúi người định nhặt, nhưng các ngón tay co rút, chụp mấy lần cũng không chạm được.
“A…”