Chương 8 - Giấc Mơ Bị Đoạt Mất
Một âm thanh ngắn ngủi, vỡ vụn tràn ra từ cổ họng bà.
“Vãn Vãn của mẹ… con của mẹ…”
Bà lặp đi lặp lại, từng chữ như rỉ máu.
“Mẹ sai rồi… mẹ xin lỗi con… sao mẹ lại… lại đối xử với con như vậy chứ…”
Anh trai quỳ, dịch người lại gần, ôm chặt lấy bà.
Nước mắt anh lặng lẽ thấm ướt áo mẹ.
“Mẹ, em ấy là anh hùng.”
Anh nghẹn ngào nói bên tai mẹ, giọng trầm đục.
“Em ấy đã bảo vệ con, bảo vệ nhiệm vụ. Những gì em ấy gánh chịu… nhiều hơn những gì chúng ta biết gấp nghìn lần, vạn lần.”
“Em ấy không phải là vết nhơ của nhà mình, mẹ ạ.”
Anh ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa nhìn bức ảnh của tôi trên tường.
“Em ấy là… niềm kiêu hãnh lớn nhất của gia đình mình. Là niềm tự hào của chúng ta.”
Mẹ trong vòng tay anh, khóc đến mức gần như ngất đi.
Bàn tay bà quờ quạng vô định, cuối cùng nắm chặt lấy lưng áo anh.
“Tôi mắng nó… tôi còn đánh nó…”
Bà lặp đi lặp lại, thần trí đã có phần rối loạn.
“Em ấy chưa từng trách mẹ.”
“Chưa một lần nào.”
“Em ấy đều biết cả.”
Câu nói ấy như đòn đánh cuối cùng, hoàn toàn đánh sập mẹ.
Bà bật lên một tiếng gào khóc dài và thê lương.
Trong tiếng khóc ấy,
là sự sụp đổ hoàn toàn của phòng tuyến cuối cùng của một người mẹ.
Là nỗi xót xa và hối hận cuồn cuộn sau khi mọi hiểu lầm tan biến.
8
Tuyết tan rồi, cây dưới lầu nhú mầm mới, xanh non đến lạ.
Những ngày nắng đẹp, ánh sáng nghiêng nghiêng chiếu vào phòng khách.
Cuộc sống của mẹ dường như trở lại một quỹ đạo nào đó.
Trong bếp dần dần lại có hơi ấm khói lửa.
Chỉ là trên bàn ăn, vĩnh viễn có thêm một bộ bát đũa của tôi.
Bát cơm múc cho tôi, mẹ luôn chan thêm một thìa canh.
Bày xong, bà sẽ nhìn chiếc ghế trống, khẽ nói:
“Vãn Vãn, ăn cơm rồi.”
Sau đó mới cùng anh trai cầm đũa.
Ăn xong, mẹ sẽ đổ phần cơm chưa động của tôi vào bát mình, lặng lẽ ăn hết.
Anh trai cẩn thận khuyên:
“Mẹ, đừng làm vậy.”
Mẹ lắc đầu, không nói gì.
Sau này anh cũng không khuyên nữa.
Anh trai được điều sang phòng lưu trữ hồ sơ.
Vẫn rất bận, nhưng mỗi ngày nhất định về nhà ăn cơm.
Có hôm tăng ca về muộn, anh sẽ ghé vào phòng tôi ngồi một lúc.
Có lần tôi theo anh vào đó.
Anh ngồi xuống, bỗng khẽ nói:
“Hôm nay gặp một vụ án, có liên quan chút đến trường của em. Là một cô bé, cũng muốn học múa, nhà nghèo, không kham nổi.”
Ngừng một chút.
“Anh quyết định tài trợ cho con bé rồi.”
Anh không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ ngồi đó.
Ánh trăng chiếu lên nửa khuôn mặt anh, có thể thấy ánh nước mắt lấp lánh.
Ngày đầu tiên của tháng Tư, là sinh nhật tôi.
Mẹ dậy sớm ra chợ, mua rất nhiều đồ ăn.
Anh trai xin nghỉ nửa ngày.
Bữa trưa, mẹ bưng ra một chiếc bánh kem nhỏ xíu, cắm một cây nến.
“Vãn Vãn mười tám tuổi rồi.”
Bà cười nói, trong mắt lấp lánh nước.
Anh trai châm nến.
Ngọn lửa nhảy múa, soi rõ hai gương mặt đầy đau thương.
Họ lặng lẽ nhìn cây nến cháy hết.
Mẹ lấy từ đáy rương ra một cuốn sổ bìa cứng — nhật ký hồi tiểu học của tôi.
Bà lật ra, xem từng trang.
Bên trong là những hình vẽ nguệch ngoạc bằng bút chì, những người que đang nhảy múa.
【Hôm nay ép dẻo đau quá, nhưng cô giáo khen mình! Được một bông hoa đỏ.】
【Bố nói mình là thiên nga nhỏ!】
【Anh trai ăn trộm bánh quy của mình, ghét quá!】
Lật đến giữa cuốn, có dán một con hạc giấy gấp từ giấy gói kẹo.
【Mình đưa viên kẹo Thỏ Trắng thích nhất cho mẹ. Mẹ ăn kẹo xong dùng giấy gói gấp cho mình hạc giấy. Mẹ là người giỏi nhất trên đời.】
Mẹ nhìn trang đó rất lâu.
Rồi bà cười, nước mắt chảy theo những nếp nhăn.
Anh trai ngồi xổm xuống, nhận lấy cuốn sổ xem cùng.
Xem rồi, anh cũng cười.
Đó là lần đầu tiên họ cùng cười với nhau, sau khi tôi chết.
Ánh nắng ấm áp chiếu lên ban công.
Tôi lơ lửng giữa hai người, bỗng thấy mình nhẹ hẳn đi.
Như thể thứ luôn níu chặt tôi, cuối cùng cũng buông ra.
Tôi nhìn mẹ cẩn thận khép cuốn nhật ký, ôm vào lòng.
Nhìn anh trai đưa tay, khẽ vòng qua vai mẹ.
Nhìn ngôi nhà từng vỡ nát này, đang chậm chạp, vụng về ghép lại từng chút một.
Tôi như đã không còn,nhưng cũng như ở khắp mọi nơi.
Trong bộ bát đũa thứ ba mẹ bày ra.
Trong chiếc huy hiệu dưới gối anh.
Trong đôi giày múa phơi trên ban công.
Trong từng ánh nhìn dừng lại nơi bức ảnh của tôi.
Đêm đó, tôi lang thang trong nhà lần cuối cùng.
Mẹ ngủ rồi, ôm cuốn nhật ký cũ.
Đôi găng tay đặt bên gối, giặt sạch tinh tươm, sợi len không hề bung.
Phòng anh trai vẫn còn sáng đèn, anh xoa xoa giữa mày.
Theo thói quen, anh lấy ra chiếc huy hiệu.
Tôi trôi ra phòng khách, nhìn những bức ảnh kín bức tường.
Tôi bảy tuổi, tôi mười hai tuổi, tôi mười bảy tuổi…
Tất cả đều đang cười.
Không có lý gì mười tám tuổi lại không cười cả.
Tôi cong khóe môi, cười như trong ảnh.
Giá mà mẹ và anh cũng nhìn thấy.
Nhưng không sao.Chỉ cần nghĩ đến, rồi họ sẽ thấy.
Bầu trời đêm rất trong, không mây, có thể nhìn thấy vài ngôi sao.
Gió thổi qua mang theo mùi cỏ non.
Tôi chợt nhớ lời bố nói hồi nhỏ —người chết rồi sẽ biến thành sao.
Khi đó tôi hỏi:“Sau này bố cũng sẽ thành sao sao?”
“Ừ. Khi nào con nhớ bố, chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn.”
“Vậy con có thể nói chuyện với bố không?”
“Được chứ. Gió sẽ mang lời con nói đến cho bố.”
Bây giờ, tôi cũng trở thành gió rồi.
Tôi nhìn ngôi nhà này lần cuối.
Ánh đèn ấm áp, nhịp thở đều đều, những nụ cười trên tường vĩnh viễn không phai.
Rồi tôi quay người,tan vào gió đêm.Nhẹ nhàng.Bình thản.
Xuyên qua cửa sổ, lướt qua ngọn cây.Bay lên, bay lên.Gió vẫn thổi.
Mang theo những yêu thương và lời xin lỗi chưa kịp nói.
Thổi về một mùa xuân —nơi không còn đau đớn,cũng không còn chia ly.