Chương 10 - Giá Trị Của Tiền Tử Tuất
“Cháu là con trai của Hà Viễn Sơn à?”
“Vâng ạ.”
“Ba cháu là một hảo hán.” Bàn tay ông thô ráp, nắm rất chặt. “Hồi ba cháu còn sống, cậu ấy không bao giờ để người khác gác đêm thay mình, âm ba mươi độ cậu ấy tự mình chịu đựng.”
“Ba cháu từng nói với cháu, ba bảo biên cương lạnh, nhưng trong lòng không lạnh.”
Vị thủ trưởng sững người một lúc, rồi vỗ vỗ vai tôi.
Đến lúc dâng hoa, tôi đặt một bó cúc trắng trước tấm bia.
Không nói gì cả.
Những gì cần nói, ba tôi đều biết cả rồi.
Buổi lễ kết thúc lúc bốn giờ chiều.
Tôi vẫn đứng trước bia, chưa chịu rời đi.
Châu Tranh đứng đợi tôi ở đằng xa.
Lục Viễn Chinh bước tới, đứng cạnh tôi.
“Phương Duyệt bảo với chú, sang năm cháu thi đại học rồi.”
“Vâng.”
“Định thi trường nào?”
“Trường Quân đội ạ.”
Chú quay sang nhìn tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên của ba trên tấm bia.
“Ba đã bảo vệ biên giới mười hai năm, cháu cũng muốn đến đó xem sao.”
Lục Viễn Chinh không nói gì, mãi một lúc sau mới ừ một tiếng.
Lúc rời đi, tôi ngoái lại nhìn tấm bia tưởng niệm một lần nữa.
Mặt trời đang dần buông, ánh nắng hắt lên mặt bia, ba chữ Hà Viễn Sơn ánh lên màu vàng rực rỡ.
Châu Tranh khởi động xe.
“Về rồi định tính sao?”
“Ôn thi ạ.” Tôi nói. “Còn chín tháng nữa là thi đại học rồi.”
Lục Viễn Chinh ngồi ghế trước bật cười, đây là lần đầu tiên tôi thấy chú ấy cười.
“Năm xưa ba cháu thi vào trường Quân đội cũng là nước đến chân mới nhảy, thế mà cuối cùng thi đỗ đứng đầu toàn đại đội đấy.”
“Thế thì cháu phải thi đứng đầu toàn tỉnh mới được.”
“Ba cháu ở trên trời đang nhìn đấy.” Khi Lục Viễn Chinh nói câu này, ngữ điệu hoàn toàn khác hẳn chú tôi.
Chú ấy nói đúng.
**10**
“Em Hà Niệm, giấy báo trúng tuyển đến rồi đây.”
Khi Châu Tranh đặt phong bì màu nâu nhạt trước mặt tôi, tôi đang ngồi trước bàn học ở nhà khách, làm nốt bộ đề thi thử tiếng Anh cuối cùng.
Ngày thi xong đại học, tôi một mình bước ra khỏi phòng thi, Lục Viễn Chinh và Châu Tranh đã đợi sẵn ở cửa, ba người cùng đi ăn một bát mì bò. Lục Viễn Chinh hỏi tôi làm bài thế nào, tôi bảo cũng tạm.
Chú bảo ba tôi năm xưa cũng nói y hệt câu này, bắn đạn thật được điểm tuyệt đối cũng bảo cũng tạm.
Tôi mở phong bì.
Đại học Công nghệ Quốc phòng. Chuyên ngành trúng tuyển: Kỹ thuật Hệ thống Thông tin Chỉ huy.
Tôi lật qua lật lại tờ giấy báo trúng tuyển nhìn đi nhìn lại hai lần.
Châu Tranh ló đầu sang bên cạnh: “Em kích động một chút đi chứ.”
“Em kích động rồi.”
“Mặt em có đổi sắc tí nào đâu.”
“Em kích động trong lòng.”
Buổi chiều Phương Duyệt ghé qua mang theo hai tập tài liệu.
Tập thứ nhất, số tiền truy thu 47 vạn tệ đã được hoàn trả toàn bộ vào tài khoản giám sát đứng tên tôi. Đợi đến khi tôi tròn mười tám tuổi là có thể tự do chi tiêu.
Tập thứ hai, do số tiền đặt cọc bị truy thu nên hợp đồng mua nhà của Hà Lỗi đã bị hủy, ban quản lý đã hoàn tất thủ tục bàn giao dọn dẹp.
“Nhà của em họ em bị niêm phong hồi tháng trước rồi.” Phương Duyệt kể rất bình thản, giống như đang đọc báo cáo công việc. “Bên nhà gái Tiểu Tuyết làm ầm ĩ một trận, sau đó thì hủy hôn.”
“Còn em họ thì sao ạ?”
“Cùng thím em về quê rồi. Chú em trong thời gian thụ án treo không được rời khỏi thành phố, đành thuê một căn phòng nhỏ sống một mình.”
Tôi không nói gì.
Phương Duyệt nhìn tôi một cái: “Nếu em muốn biết thêm…”
“Em không muốn biết nữa.”
Cô gật đầu, cất gọn tài liệu rồi đứng lên.
Lúc đi ra đến cửa thì khựng lại một nhịp.
“Hà Niệm, có chuyện này cô luôn muốn nói với em.”
“Chuyện gì ạ?”
“Một tháng trước khi ba em hy sinh, có viết cho chính ủy viên một bức thư. Trong thư có nhắc đến em. Ba em nói: *Con trai tôi tên là Hà Niệm, ‘niệm’ trong từ nhung nhớ. Sau khi tôi đi, nhờ quân đội ngó chừng nó, đừng để nó bị đói bị rét là được.*”