VĂN ÁN:
Phu quân ta, Bùi Hướng Nam, xuất chinh suốt năm năm, cuối cùng cũng trở về.
Thế nhưng, hắn lại mang theo một cỗ quan tài, còn nói mình là đệ đệ song sinh Bùi Hướng Bắc, người nằm trong quan tài kia mới chính là Bùi Hướng Nam.
Hắn ra vẻ đau buồn, vừa lau nước mắt vừa nói:
“Đại tẩu, đều là lỗi của ta. Huynh trưởng vì bảo vệ ta nên mới hy sinh.”
Ta ngẩn người nhìn nam nhân trước mặt đang ôm đệ muội hỏi han ân cần, lửa giận lập tức bốc lên trong lòng.
Ta đang định ngay tại chỗ vạch trần thân phận của hắn, nào ngờ nữ nhi năm tuổi của ta, đứa trẻ chưa từng gặp mặt phụ thân, bỗng gào khóc rồi lao tới ôm lấy quan tài.
“Cha ơi! Sao cha lại đi như vậy? Cha bảo nương và con sau này phải sống thế nào đây!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận