Chương 7 - Giả Mạo và Bí Mật
Bùi Hướng Nam tức giận mắng:
“Phi!”
“Ngươi từng chê Hướng Bắc chỉ đẹp mã ngoài, còn nói ta uy mãnh hơn hắn!”
“Loại như ngươi, có cởi sạch nằm trước mặt ta thì ta cũng chẳng thèm!”
Hai người lập tức lao vào đánh nhau ngay trong đại lao.
Hách Liên Hoan dù sao cũng là nữ tử.
Chẳng được bao lâu, dưới thân nàng đã thấy máu.
Bùi Hướng Nam lại mừng rỡ.
“Thục Lan, nàng thấy chưa?”
“Ta đã đánh mất đứa con của nàng ta rồi!”
“Bây giờ ta chỉ còn một nữ nhi là Hòa Duyệt!”
“Nàng cứu ta ra ngoài đi.”
“Sau này một nhà chúng ta sẽ sống thật tốt!”
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
“Nhưng ngươi đã hưu ta rồi.”
Bùi Hướng Nam sững sờ.
Sau đó lập tức tự tát mình liên tiếp.
Chẳng bao lâu, khuôn mặt đã sưng như đầu heo.
Hắn vừa đánh vừa mắng chính mình.
“Cho ngươi phụ bạc Thục Lan!”
“Cho ngươi phụ bạc Hòa Duyệt!”
“Đánh chết tên phụ tình nhà ngươi!”
Ta ung dung nhìn cảnh đó.
Chỉ cảm thấy vô vị đến cực điểm.
“Được rồi.”
“Ta sẽ cầu xin Hoàng thượng miễn tội lưu đày cho các ngươi.”
Hai mắt Bùi Hướng Nam lập tức sáng lên.
“Thục Lan, ta biết mà!”
“Trong lòng nàng vẫn còn ta!”
Ta ngồi xổm xuống, nhìn ngang hắn.
“Hoàng thượng nhớ tới tình nghĩa cũ giữa ta và ngươi, đồng ý để ngươi tới hầu hạ ta.”
Bùi Hướng Nam gật đầu như giã tỏi, còn giơ ba ngón tay thề.
“Ta nguyện ý!”
“Dù làm trâu làm ngựa cho nàng, ta cũng nguyện ý!”
Ta bật cười.
“Làm trâu làm ngựa thì không cần.”
“Chẳng phải ngươi nói ta tư thông với mã phu sao?”
“Vậy ngươi vào cung làm một tiểu thái giám rửa ngựa đi.”
Nói xong, ta đứng dậy rời khỏi đại lao.
Phía sau lập tức truyền tới tiếng gào thét thảm thiết của Bùi Hướng Nam.
Hách Liên Hoan bị sảy thai.
Trong đại lao thiếu thuốc thiếu đại phu, chẳng bao lâu nàng ta mất mạng.
Bùi lão phu nhân vốn đã trúng phong.
Sau khi Bùi Hướng Nam vào ngục, không còn ai chăm sóc, chẳng mấy ngày cũng chết đói.
Cả Bùi gia, người bỏ trốn thì bỏ trốn, kẻ rời đi thì rời đi.
Cuối cùng chỉ còn lại một mình Bùi Hướng Nam.
Nhưng hắn còn chưa kịp chịu hình, một chuyện khác lại bị phanh phui.
Hóa ra chiến công đại thắng lần này căn bản không phải của hắn.
Mà là công lao của một vị Bách phu trưởng dưới trướng.
Thực tế, vị “đại tướng quân” Bùi Hướng Nam từ đầu đến cuối chẳng giết được một tên địch nào.
Ngược lại, vị Bách phu trưởng thật sự lập công lại bị hắn kiếm cớ giáng xuống làm tiểu binh.
Hoàng thượng biết chuyện, nổi trận lôi đình.
Lập tức hạ lệnh đánh gãy hai chân Bùi Hướng Nam.
Sau đó Hoàng thượng còn tới hỏi ý ta.
Trước đây người từng đồng ý với ta miễn tội lưu đày cho hắn.
Nhưng nay người muốn giết Bùi Hướng Nam.
Hỏi ta có để tâm hay không.
Ta đương nhiên chẳng để tâm.
Hiện giờ ta ăn ngon mặc đẹp.
Muốn thân phận có thân phận.
Muốn địa vị có địa vị.
Ta cần gì phải quan tâm một tên tù nhân chờ chết?
Hoàng thượng nghe vậy vô cùng vui vẻ, lại ban thưởng cho ta không ít thứ quý giá.
Trước ngày hành hình, ta lại tới gặp Bùi Hướng Nam một lần.
Lần này hắn bình tĩnh hơn rất nhiều.
“Thục Lan.”
“Ta vừa nằm mộng.”
“Trong mộng, chuyện giữa chúng ta không giống như kiếp này.”
“Ta trở thành Đại tướng quân.”
“Nhưng lại phụ bạc nàng.”
“Ta còn đưa nữ nhi chúng ta vào cung.”
“Trong mộng, ta làm rất nhiều chuyện khốn nạn.”
“Sau khi tỉnh lại, ta chợt nghĩ…”
“Nếu giấc mộng ấy là thật, vậy ta chết cũng không oan.”
Ta khẽ gật đầu rồi đưa cho hắn một bầu rượu.
“Rượu tiễn trước giờ chém.”
“Giữ lại ngày mai uống.”
Ta đứng dậy rời đi.
Phía sau bỗng vang lên tiếng Bùi Hướng Nam gào lớn:
“Thục Lan!”
“Nàng còn yêu ta không?”
Yêu sao?
Ta sao có thể yêu một kẻ bạc tình bạc nghĩa, từng muốn đẩy mẹ con ta vào chỗ chết?
Ta không trả lời.
Chỉ bật cười.
Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng va đập mạnh.
Bùi Hướng Nam tự sát.
Hắn đâm đầu vào tường.
Chết ngay trong đại lao.
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.
Hoàng thượng đối xử với hai mẹ con ta rất tốt.
Các nương nương trong cung cũng vô cùng khách khí.
Bọn họ xem Hòa Duyệt chẳng khác nào nữ nhi ruột thịt.
Hoàng thượng thường xuyên bế con bé lên chơi.
Có lần người cười nói:
“Nếu biểu muội không nỡ để Hòa Duyệt rời xa, sau này có thể gả con bé cho hoàng tử của trẫm.”
“Như vậy nó vẫn có thể ở lại kinh thành.”
Thái tử đứng bên cạnh nghe vậy, hai mắt lập tức sáng lên.
Nhưng Hòa Duyệt nhanh chóng lắc đầu.
“Không!”
“Hòa Duyệt không muốn lấy chồng!”
“Hòa Duyệt muốn cả đời ở bên nương!”
Hoàng thượng khẽ cong môi.
“Được.”
“Vậy trẫm ban cho Hòa Duyệt Huyện chúa quyền tự quyết hôn sự.”
“Sau này muốn gả cho ai, hay không muốn gả, đều do chính con bé quyết định.”
“Bất kỳ ai cũng không được ép buộc.”
Có lời này của Hoàng thượng, sau này cho dù Thái tử thật sự muốn cưỡng ép cưới Hòa Duyệt cũng không thể.
Ta lập tức kéo Hòa Duyệt quỳ xuống tạ ân.
Không lâu sau, phủ Quận chúa bên ngoài hoàng cung cũng hoàn thành.
Ta dẫn theo Hòa Duyệt chuyển vào ngôi nhà thật sự thuộc về hai mẹ con.
Ngoài sân, xuân quang rực rỡ.
Ánh mặt trời ấm áp dịu dàng.
Hòa Duyệt chạy dưới hiên, tiếng cười trong trẻo vang khắp sân.
Ta đứng bên cửa nhìn con bé, khóe môi chậm rãi cong lên.
Mọi khổ nạn cuối cùng đều đã qua.
Hai mẹ con ta có thân phận.
Có nhà.
Có tự do.
Cũng có một cuộc đời hoàn toàn mới.
Mọi thứ, vừa vặn tốt đẹp.
HẾT.