Con Số Lơ Lửng

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Sau khi người đàn ông thứ bảy vừa cài thắt lưng vừa bước ra khỏi phòng ngủ của mẹ,

cha tôi ôm tình nhân trong lòng, lạnh lùng nhìn người mẹ đang vô cùng nhếch nhác:

“Trước đây cô ỷ mình là đại tiểu thư nhà họ Lâm coi thường xuất thân của Hứa Viện.”

“Bây giờ cô cũng chẳng biết đã bị bao nhiêu đàn ông đè lên rồi, chắc cũng nên đồng ý cho tôi đón cô ấy vào nhà chứ?”

Lần này, mẹ không khóc cũng không làm ầm lên,

chỉ thẳng tay ném chiếc vòng cổ kim cương đính ước mà năm xưa cha tặng bà vào bồn cầu rồi xả nước.

Ngày hôm sau, cha dẫn Hứa Viện đến, rình rang tổ chức tiệc đính hôn.

Quy mô của bữa tiệc đính hôn này còn long trọng hơn gấp mấy lần đám cưới năm xưa khi ông cưới mẹ tôi.

Đúng lúc bữa tiệc đang náo nhiệt, một xấp ảnh độ nét cao bất ngờ từ trên trời rơi xuống, tung tóe khắp hội trường.

Tất cả đều là ảnh khỏa thân riêng tư của mẹ tôi.

Tôi như phát điên lao tới nhặt chúng lên che lại, nhưng chẳng thể ngăn được ánh mắt chế giễu, khinh miệt của tất cả những người có mặt.

Cha nổi điên ngay tại chỗ: “Nếu cô thích lẳng lơ đến thế, vậy tôi sẽ cho cô lẳng lơ cho đủ.”

“Người đâu, ném phu nhân vào ‘Thiên Thượng Nhân Gian’, thắp thiên đăng.”

Tôi vừa khóc vừa lao lên ngăn cản, nhưng bị vệ sĩ bịt miệng, cưỡng ép đưa khỏi hiện trường.

Trước lúc rời đi, ở cái nhìn cuối cùng,

tôi nhìn thấy rất rõ con số lơ lửng trên đầu mẹ đã biến thành 3.

Tôi biết, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ vĩnh viễn mất bà.

……

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...