Chương 2 - Gặp Lại Người Đã Chết
Hắn vẫn chỉ tay múa chân trước mặt ta.
Ta chậc một tiếng, túm lấy tay hắn, kéo cả người hắn tới trước mặt.
Hắn nhìn khuôn mặt ta, mặt đột nhiên đỏ bừng.
“Nghĩa phụ cứu mạng! Nghĩa phụ cứu mạng!”
Giọng Lục Đình Sinh từ phía trước truyền tới:
“Vũ khí trên người nàng ta ta đã tịch thu hết rồi. Nếu ngươi còn bị đánh thì chỉ có thể chứng minh tài nghệ không bằng người.”
Ta nghe vậy lập tức vui vẻ.
Sau đó không chút khách sáo đánh Khương Cảnh Nhan một trận.
CHƯƠNG 8
Ta cũng chẳng biết mình lấy thân phận gì để ở trong hầu phủ của Lục Đình Sinh.
Nếu nhất định phải nói thì nha hoàn là phù hợp nhất.
Khi hắn luyện võ, ta đứng bên cạnh bưng trà rót nước. Khi ăn cơm, ta đứng bên cạnh xới cơm gắp thức ăn. Buổi tối hắn viết tấu chương, ta đứng cạnh mài mực quạt gió.
Mấy ngày này, công việc của cả hai đời ta đều làm hết rồi.
Lục Đình Sinh cũng không thường nói chuyện với ta, chỉ từng hỏi tên ta có ý nghĩa gì.
Ta nói cho hắn nghe xong, hắn cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt.
Một buổi chiều nọ, ta vừa hay gặp Khương Cảnh Nhan tới hầu phủ, liền tìm lý do lừa hắn vào viện của ta.
“Ta hỏi ngươi, sao ngươi lại nhận Lục Đình Sinh làm nghĩa phụ?”
Hắn quay đầu sang chỗ khác:
“Liên quan gì đến ngươi.”
Ồ.
Ta lập tức nhét một thứ vào miệng hắn.
“Đây là độc dược chỉ sơn trại của ta mới có. Ngươi nói rồi ta mới đưa thuốc giải.”
Khương Cảnh Nhan sợ đến trắng bệch:
“Ngươi…”
Ta ngoáy tai:
“Nhanh lên.”
Hắn run rẩy trả lời:
“Ta vốn là cô nhi. Cha ta và nghĩa phụ là cố giao. Nghĩa phụ thấy ta đáng thương nên mới nhận nuôi ta.”
Cô nhi?
Đáng thương?
Ta nhất thời sững sờ.
Cha hắn đúng là đã chết cùng ta ở Vu Hiệp Quan. Nhưng mẹ hắn thì sao?
Hơn nữa nhìn bộ dạng này, e rằng hắn không biết kẻ thù giết cha mình chính là Lục Đình Sinh. Nếu không cũng chẳng nhận giặc làm cha.
Ta nhìn hắn hỏi:
“Mẹ ngươi đâu?”
Khương Cảnh Nhan cúi đầu, vẻ mặt cô đơn, trông giống một con thỏ trắng nhỏ bị người ta bắt nạt.
Hiếm khi ta lại cảm thấy có chút áy náy.
“Chết rồi.”
Hắn nói.
Sau lưng truyền tới tiếng bước chân.
Những lời đang định nói lại bị ta nuốt xuống.
Lục Đình Sinh trở về.
Khương Cảnh Nhan lập tức chạy ra sau lưng hắn, không chút do dự mách tội:
“Nghĩa phụ, nàng ta cho con uống thuốc độc!”
Lục Đình Sinh nhìn ta một cái, giọng vẫn nhàn nhạt:
“Vui không?”
Ta cười:
“Vui chứ! Tiểu ngốc tử này đặc biệt thú vị.”
Thứ ta cho hắn ăn chẳng qua chỉ là viên đường mật bình thường. Khương Cảnh Nhan căng thẳng đến mức ngay cả vị ngọt cũng chẳng nhận ra.
CHƯƠNG 9
Đêm hôm đó, ta mài mực cho Lục Đình Sinh trong thư phòng.
Khi viết tấu chương, hắn trước giờ đều không thích nói chuyện. Điểm này vẫn chưa từng thay đổi.
Ta cân nhắc rất lâu mới lên tiếng:
“Hầu gia, mẹ của Khương Cảnh Nhan chết thế nào vậy?”
Ta hỏi thẳng, chẳng hề vòng vo. Bút của Lục Đình Sinh dừng lại.
“Hỏi chuyện đó làm gì?”
Ta sờ mũi:
“Chỉ hơi tò mò.”
Lục Đình Sinh không nói.
Một lúc lâu sau, hắn đặt bút xuống, chờ tấu chương khô mực rồi cất đi mới nói:
“Năm đó trận chiến ở Vu Hiệp Quan, cha hắn chết trận. Mẹ hắn sinh hắn xong cũng đi theo.”
Thì ra là tuẫn tình.
Khoảnh khắc ấy, ta rất muốn hỏi hắn.
Vậy còn ngươi?
Trận chiến Vu Hiệp Quan năm đó, ngươi đã làm gì?
Lục Đình Sinh thấy ta không nói, quay đầu nhìn ta rồi bất ngờ đưa tay tới.
Khoảnh khắc tay hắn chạm vào mặt, ta đột nhiên hoàn hồn, lập tức đánh tay hắn ra.
Tiếng “chát” vang lên rõ ràng trong thư phòng yên tĩnh.
Ánh mắt Lục Đình Sinh tối đi một chút.
Hắn lại đưa tay tới, chạm lên mũi ta.
Ta ngẩn ra:
“Ngươi làm gì vậy?”
Cả người ta cứng đờ, không dám động.
Ngón tay thô ráp của hắn cọ trên mũi ta, hơi ngứa.
“Dính mực.”
“Hả?”
Ta nhìn vết mực trên đầu ngón tay hắn, khẽ đáp:
“Ồ.”
CHƯƠNG 10
Vài ngày sau đó, trong một lần vô tình soi gương, ta mới đột nhiên nhận ra khuôn mặt hiện giờ của mình đã giống kiếp trước đến sáu phần.
Không ổn rồi!
Mang một gương mặt thế này đồng nghĩa với việc tính mạng ta lúc nào cũng gặp nguy hiểm.
Kiếp trước Lục Đình Sinh có thể giết ta một lần. Kiếp này chắc chắn cũng có thể giết ta lần thứ hai.
Mặc dù đến giờ ta vẫn không hiểu Nam Man rốt cuộc đã cho hắn lợi ích gì, khiến hắn phản bội ta đến mức ấy.
Ta phải mau chóng rời khỏi nơi thị phi này.
Sau hai ngày quan sát, ta phát hiện phía sau thư phòng Lục Đình Sinh còn có một mật thất bí mật.
Ta chắc chắn thuốc giải của cha mẹ mình nhất định nằm trong đó.
Ta phải mang thuốc giải đi cùng.
Nhân lúc Lục Đình Sinh vào cung dự yến, ta tránh tai mắt mọi người, lẻn vào thư phòng một mình.
Mật thất không khó tìm, chỉ là cơ quan hơi phiền phức. Ta mất khá lâu mới tìm được.
Vừa vào trong, ta lập tức lao tới đống chai lọ trên giá. Ta cũng chẳng biết thứ nào là thuốc giải, dù sao cứ mang tất cả về chắc chắn không sai.
Ta nhét đầy một túi lớn.
Đang chuẩn bị chuồn đi thì ánh mắt lại bị một bài vị ở sâu nhất trong mật thất thu hút.
Ánh sáng bên trong mờ tối. Ta nhìn không rõ, bất giác bước đến gần hơn.
Nhưng khi nhìn rõ những chữ trên đó, ta lập tức như bị sét đánh, đứng chết trân tại chỗ.
Trên đó viết:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng