Chương 3 - Gặp Lại Người Đã Chết
Bài vị của An Bình tướng quân Chu Hoan Nhan.
Bài vị của ta?
Lục Đình Sinh bị bệnh à?
Giết ta xong lại quay đầu thờ cúng ta?
Sợ ta biến thành lệ quỷ tới tìm hắn đòi mạng sao?
Phía sau bài vị còn có một bức họa.
Ta đang định xem thì chợt cảm giác phía sau có gì đó bất thường.
Lục Đình Sinh trở về!
Ta còn chưa kịp quay đầu đã bị hắn bóp cổ.
Hắn cực kỳ dễ dàng nhấc bổng ta lên.
Cảm giác nghẹt thở ập đến. Ta nhận ra người đàn ông trước mặt thật sự muốn giết ta.
CHƯƠNG 11
Nhưng nhờ hắn nhấc ta lên như vậy, ta lại nhìn rõ bức tranh kia.
Trong tranh là một nữ tướng quân mặc giáp đỏ, khí thế hiên ngang. Cho dù người trong tranh không có khuôn mặt, ta vẫn biết đó là ta.
Ta run rẩy chỉ vào bức tranh, khó khăn thốt từng chữ:
“Người đó… ta… biết.”
Ánh mắt Lục Đình Sinh chuyển tới bức họa. Lực trên tay lập tức buông lỏng.
Ta vô cùng hài lòng với phản ứng của hắn.
Không hổ là ta. Dù chết rồi vẫn có thể khiến hắn kiêng dè như vậy.
Lục Đình Sinh nhìn bức họa, giọng có chút kỳ lạ:
“Khi nàng ấy chết, ngươi còn chưa ra đời. Sao ngươi lại biết nàng?”
Ta thoát khỏi tay hắn:
“Ta từng gặp nàng ấy trong mơ.”
Lục Đình Sinh trở nên khác thường. Hắn dường như không nghe thấy lời ta nói, từng bước đi về phía bức họa.
Cách bức họa vài bước, hắn dừng lại.
Sau đó phun ra một ngụm máu, cả người mất sức ngã xuống.
Ta kinh ngạc nhìn hắn, vừa sờ cổ vừa ho mấy tiếng.
Hắn nằm dưới đất nhưng vẫn còn tỉnh táo, đưa tay về phía ta, miệng nói:
“Thuốc…”
Thuốc gì?
Ta theo bản năng ngồi xổm xuống lục trên người hắn. Lục được một nửa, ta bỗng dừng lại.
Ta ngu à?
Đây chẳng phải cơ hội tốt nhất để giết Lục Đình Sinh sao?
Ta lập tức phấn khích, rút đao bên hông hắn chuẩn bị ra tay.
Ta đã muốn moi tim hắn ra xem có phải màu đen từ lâu rồi.
Nhưng khi kéo vạt áo hắn ra, động tác của ta lại khựng lại.
Kiếp trước rõ ràng ta đã đâm hắn một đao, ngay vị trí trước ngực.
Nhưng vết sẹo đâu?
Cho dù hắn may mắn sống sót thì cũng không thể ngay cả vết sẹo cũng biến mất hoàn toàn chứ?
Ta cẩn thận sờ ngực hắn. Làn da trơn nhẵn, hoàn toàn giống như chưa từng bị thương.
Thấy hơi thở hắn ngày càng yếu, ta vội lấy viên thuốc tìm được bên hông hắn cho hắn uống.
Ta phải làm rõ rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Ta không thể chết mà vẫn chẳng hiểu mình chết vì cái gì.
CHƯƠNG 12
Lục Đình Sinh được người ta khiêng vào phòng.
Ta cũng đi theo.
Đại phu trong phủ nhìn ta một cái:
“Người không liên quan đều ra ngoài.”
Ta nhe răng cười, giơ tay lên:
“Hay là ngài thương lượng với Hầu gia trước?”
Ta còn chẳng muốn theo vào ấy chứ. Lục Đình Sinh nắm chặt tay ta, gỡ kiểu gì cũng không ra.
Sắc mặt đại phu cứng lại, không nói thêm nữa.
Đến khi mọi người rời đi, trong phòng Lục Đình Sinh chỉ còn lại ta.
Ta thử rút tay ra. Rút cả buổi cũng chẳng nhúc nhích.
Nhất thời nổi nóng, ta tát một cái lên đầu hắn.
Đầu Lục Đình Sinh nghiêng sang bên. Tay lập tức buông ra.
Ta thở phào, vung vung bàn tay hơi tê mỏi rồi quay người định đi.
Nhưng chưa đi được mấy bước ta đã phát hiện người này lại kéo áo ta.
Ồ, còn được đằng chân lân đằng đầu rồi.
Ta đang định cho thêm một cái tát thì nhìn thấy người đàn ông trên giường không biết đã mở mắt từ lúc nào.
Hắn đang nhìn ta chằm chằm.
Hơi thở ta khựng lại. Ta đã bắt đầu suy nghĩ xem sau này nên chôn mình ở đâu.
“Hoan Nhan…”
Hắn khe khẽ gọi.
Ta nhướng mày. Cách gọi này có chút ý vị sâu xa.
Ta không dám tùy tiện trả lời, chỉ đứng bên giường, từ trên cao nhìn hắn.
Khi ta không có biểu cảm gì, cả người trông cực kỳ lạnh lùng.
Kiếp trước trên chiến trường, cũng vì khuôn mặt này mà ta có biệt hiệu Lãnh Diện Tướng Quân.
Ánh mắt Lục Đình Sinh nhìn ta có chút mơ màng:
“Bao nhiêu năm rồi… đây là lần đầu tiên nàng vào giấc mơ của ta.”
“Hoan Nhan… dưới đó nàng có cô đơn không?”
Ồ, hắn coi ta là Chu Hoan Nhan kiếp trước rồi.
Ta cúi người xuống, giống như rất lâu về trước, bóp nhẹ mặt hắn.
Cảm giác hơi kỳ lạ. Da mặt hắn dường như già hơn rồi.
Sờ không thích lắm.
Ta bình tĩnh thương lượng với hắn:
“Ta ở dưới đó cô đơn lắm. Ngươi xuống đây bầu bạn với ta được không?”
“Đình Sinh, chẳng phải trước đây ngươi nghe lời ta nhất sao? Xuống đây bầu bạn với ta đi.”
Có lẽ Lục Đình Sinh cũng không ngờ người trong mộng thật sự sẽ nói chuyện. Nhất thời hắn hơi ngẩn ra.
Ta cũng chẳng trông mong hắn trả lời. Nhân lúc hắn không chú ý, ta rút vạt áo chuẩn bị bỏ đi.
Tay vừa chạm cửa đã nghe hắn lên tiếng:
“Nàng chờ ta thêm một chút.”
“Chờ ta thêm một chút.”
Xì, chó còn chẳng tin.
Ta không chút do dự đẩy cửa đi ra.
CHƯƠNG 13
Để làm rõ vết thương trên ngực Lục Đình Sinh rốt cuộc là chuyện gì, ta đành dùng lại chiêu cũ.
Đúng vậy.
Ta lại bắt Khương Cảnh Nhan tới.
Hắn nhất quyết không chịu mở miệng. Ta lập tức bóp miệng hắn, nhét vào một thứ.
Khương Cảnh Nhan ho mấy tiếng, trừng ta:
“Xú nha đầu, ta sẽ không mắc lừa ngươi lần nữa đâu.”
“Vậy sao?”
Ta thản nhiên nhún vai:
“Thế thì chúng ta đánh cược đi. Dù sao ta cũng chẳng mất gì.”
Khương Cảnh Nhan kinh nghi nhìn ta. Một lúc lâu sau cuối cùng cũng chịu thua.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng