Chương 1 - Gặp Lại Người Đã Chết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Kiếp trước, ta chết dưới tay thiếu niên do chính tay mình nuôi lớn.

Kiếp này gặp lại, hắn đã trở thành Trấn Bắc Hầu cao cao tại thượng.

Ta sờ gương mặt giống kiếp trước đến sáu phần, đứng giữa đám tù binh rồi lặng lẽ lùi về sau.

Nhưng hắn lại nhìn thẳng sang đây, thản nhiên nói:

“Đi theo ta về.”

“Hôm nay ta không muốn giết người.”

CHƯƠNG 1

Ta chết rồi.

Người ta nói chết rồi sẽ xuống địa phủ, lời xưa quả thật chẳng sai.

Ta xếp hàng đi tới trước nồi canh lớn của Mạnh Bà.

Vị huynh đài phía trước bị Mạnh Bà giữ cổ rót cho một bát. Ba giây sau, Mạnh Bà hỏi hắn:

“Ngươi họ gì tên gì?”

Người nọ thần sắc mơ màng:

“Ta… ta không nhớ rõ nữa.”

Mạnh Bà khá hài lòng gật đầu:

“Được, người tiếp theo.”

Đến lượt ta.

Mạnh Bà đang định rót canh vào miệng ta, ta vội giơ tay:

“Không cần làm phiền đại tỷ, ta tự uống.”

Một bát canh Mạnh Bà bị ta uống cạn trong một hơi.

Lượng này đúng là nhiều thật.

Ta ợ một tiếng thật dài rồi đưa bát trả lại.

Sau đó ta và Mạnh Bà lúng túng nhìn nhau, chờ bà ấy hỏi ta.

Ba giây sau, Mạnh Bà lên tiếng:

“Ngươi họ gì tên gì?”

Ta nghĩ một lúc:

“Chu Hoan Nhan.”

Mạnh Bà theo bản năng phất tay:

“Được, người tiếp theo… Ngươi nói gì cơ?”

Mạnh Bà kinh hãi, vội đưa thêm cho ta một bát:

“Ngươi uống thêm một bát.”

Ta lại uống một bát canh Mạnh Bà đặc sệt.

“Ngươi tên gì?”

“Chu Hoan Nhan.”

“Thêm một bát, ngươi tên gì?”

“Chu Hoan Nhan.”

“Thêm một bát.”

“Thêm một bát.”

Ta nhìn bát canh trước mặt, thành thật nói:

“Ta uống không nổi nữa.”

Cuối cùng Mạnh Bà cũng chấp nhận sự thật rằng canh Mạnh Bà hoàn toàn vô dụng với ta, có chút suy sụp:

“Sao lại thế này…”

Ta an ủi bà ấy:

“Đừng buồn, canh của tỷ uống cũng được lắm, chỉ hơi mặn một chút.”

Mạnh Bà trừng ta.

Ta lại giải thích:

“Có khi nào… ta chỉ nói có khi thôi nhé, ta bị dị ứng với canh của tỷ không?”

Nói xong ta liền ngất đi.

Đám quỷ xung quanh chạy tới hóng chuyện, vừa nhìn vừa phấn khích la lên:

“Canh của Mạnh Bà uống chết quỷ rồi! Canh của Mạnh Bà uống chết quỷ rồi!”

Nhưng bọn họ quên mất một chuyện.

Ta đã chết rồi, còn có thể chết thêm lần nữa sao?

CHƯƠNG 2

Canh Mạnh Bà không có tác dụng với ta.

Sự nghiệp của Mạnh Bà gặp phải nguy cơ lớn. Bà ấy bình tĩnh thương lượng với ta, bảo ta đừng nói chuyện này cho cấp trên của bà ấy là Diêm Vương biết.

Ta vui vẻ đồng ý. Đổi lại, Mạnh Bà cũng giấu Diêm Vương, để ta thuận lợi đi đầu thai.

Thế là ta mang theo ký ức kiếp trước, vui vẻ nhảy xuống hồ Vãng Sinh.

Kiếp trước ta là một nữ tướng quân. Năm chết trận, ta đã hai mươi bốn tuổi. Nếu ở nhà dân thường thì con cái cũng đã có thể chạy nhảy đầy đất rồi.

Thế mà ta lại là một nữ quỷ còn trong trắng, đến đàn ông cũng chưa từng chạm qua!

Ta có chút tiếc nuối, vì vậy kiếp này quyết định sống phóng túng một chút, lựa ngay một ổ thổ phỉ để đầu thai.

“Đại đương gia! Phu nhân sinh rồi!”

“Chúc mừng đại đương gia, phu nhân sinh được một tiểu thư môi hồng răng trắng!”

Ừm, không sai.

Chính là ta.

CHƯƠNG 3

Ta nhìn đại hán đang khóc nước mắt nước mũi tèm lem trước mặt, nhất thời không biết phải làm sao.

Đây chính là cha ta kiếp này.

Ông ấy ôm ta, khóc đến mức gần như ngất đi. Ta thực sự không biết phản ứng thế nào, đành nhe miệng cười với ông ấy.

Đại hán lại càng khóc dữ dội hơn, vừa khóc vừa nói:

“Con gái ta vừa sinh ra đã biết cười rồi!”

Chính vì chuyện này, ta có một cái tên giống hệt kiếp trước.

Hoan Nhan.

Tần Hoan Nhan.

CHƯƠNG 4

Đây là một sơn trại có tám trăm người.

Cha ta là đại đương gia, mẹ ta là áp trại phu nhân bị ông ấy cướp về.

Ai ngờ sau đó mẹ ta thật sự vừa mắt cha ta, người nhà tới đón cũng không chịu về.

Ta còn chưa lớn đã có thể quậy cả sơn trại đến mức người ngã ngựa đổ, gà chó không yên.

Lớn hơn một chút, cha ta hoàn toàn không quản nổi ta nữa.

Năm ta cập kê, ta làm một chuyện kinh thiên động địa.

Ta dẫn theo đám tiểu đệ dưới tay, cướp một đoàn xe đi ngang qua núi Long Hổ, còn bắt vị tiểu công tử đi cùng về sơn trại.

Tiểu công tử nhìn trạc tuổi ta, da trắng nõn, dáng vẻ xinh đẹp. Ta càng nhìn càng thích.

Nhưng có một điểm không tốt.

Gan hắn thực sự quá nhỏ.

Từ khi bị ta bắt lên núi, hắn đã khóc suốt một ngày.

Ta dọa hắn:

“Đừng khóc nữa! Khóc tiếp ta ném ngươi ra ngoài cho sói ăn!”

Tiểu công tử lập tức ngừng khóc.

Sau đó… khóc càng dữ dội hơn.

Ta đỡ trán. Thật ra ta cũng không phải loại người táng tận lương tâm đến thế.

Có lẽ kiếp trước quá mức quy củ, nên mọi sự nổi loạn đều dồn hết vào kiếp này.

Ta bắt hắn về thật sự chỉ vì thấy hắn đẹp, muốn hắn chơi với ta mấy ngày.

Ừm… chơi đứng đắn thôi.

Tiểu công tử vừa nức nở vừa nói:

“Ngươi mau thả ta về, nếu không nghĩa phụ ta biết chuyện sẽ giết ngươi đấy.”

Ồ, còn biết lo cho ta cơ đấy.

Ta không nhịn được bật cười:

“Nghĩa phụ ngươi là người thế nào mà lợi hại vậy?”

Đôi mắt đỏ hoe của tiểu công tử trừng ta:

“Nghĩa phụ ta là Trấn Bắc Hầu, Lục Đình Sinh.”

Bộp.

Cây roi đang lắc lư trong tay ta rơi xuống đất.

Đột nhiên nghe thấy tên cố nhân kiếp trước, đầu óc ta lập tức trống rỗng.

CHƯƠNG 5

Nói ra thì cái tên Lục Đình Sinh cũng do ta đặt.

Năm đó huyện Tức gặp đại hạn. Ta phụng chỉ triều đình tới cứu tế, sắp xếp cho dân chạy nạn. Ở một đình nghỉ cách huyện Tức năm dặm, ta nhặt được Lục Đình Sinh.

Người thân hắn đều chết hết. Ta liền cho hắn đi theo mình.

Hắn nói mình họ Lục. Ta bèn đặt cho hắn cái tên Lục Đình Sinh.

Hắn nói mình không còn nơi nào để về. Ta liền dẫn hắn tới biên quan, ở đó suốt bảy năm.

Nói thật, ta đối xử với hắn không tệ chút nào.

Người năm xưa được ta coi như đệ đệ nay đã trở thành Trấn Bắc Hầu hùng bá một phương. Ta cảm thấy khá vui mừng.

Nhưng ngoài vui mừng ra, lại có chút đáng tiếc.

Bây giờ hắn lợi hại như vậy, ta còn báo thù kiểu gì đây?

Dù sao người hại chết ta chính là hắn.

Kiếp trước, ta dẫn quân ngăn quân Nam Man tại Vu Hiệp Quan. Viện binh vốn đã hẹn trước lại mãi không tới.

Ta cùng năm trăm người còn sót lại bị vây ở Vu Hiệp. Ta dốc hết sức đưa Lục Đình Sinh thoát ra ngoài, bảo hắn đi cầu viện.

Nhưng cuối cùng thứ ta chờ được lại là hắn dẫn quân Nam Man quay về. Ta cùng năm trăm tướng sĩ còn lại đều chết trận.

Trước khi chết, ta dốc hết sức lực cuối cùng, đâm thanh đao trong tay vào ngực hắn.

Ta vốn tưởng hắn đã chết. Bây giờ xem ra vận khí hắn thật sự rất tốt.

Ta cúi đầu nhìn tiểu tử trước mặt, cong khóe môi:

“Nghĩa phụ ngươi là Lục Đình Sinh? Vậy ngươi là ai?”

Có lẽ bị ánh mắt ta dọa, tiểu công tử rụt cổ, giọng nói nhỏ đi:

“Ta là Khương Cảnh Nhan.”

Ồ, lại thêm một người quen.

Ta sững ra vài giây, sau đó cúi xuống giữ mặt hắn lại nhìn thật kỹ.

Đừng nói, bây giờ nhìn kỹ đúng là khá giống cha hắn.

Cha hắn là một trong những tướng sĩ chết cùng ta ở Vu Hiệp Quan. Khi xuất chinh, phu nhân hắn đã mang thai.

Hắn còn nói tên con cũng đã nghĩ xong, gọi là Khương Cảnh Nhan.

Khi ấy ta còn có chút ngượng ngùng:

“Dù ngươi kính ngưỡng ta đến đâu cũng không cần làm đến mức này chứ?”

Cha hắn gãi đầu, còn ngượng hơn cả ta:

“Tướng quân hiểu lầm rồi, tên riêng của mẹ đứa trẻ là Nhan.”

CHƯƠNG 6

Ta còn chưa kịp hỏi vì sao hắn lại nhận Lục Đình Sinh làm nghĩa phụ thì đã thấy tiểu đệ của ta hốt hoảng chạy tới.

“Lão đại, không xong rồi.”

Tiểu đệ sợ đến khóc:

“Quan binh tới tiễu phỉ rồi.”

Ta mắng hắn:

“Nói nhảm gì vậy? Lão Tần năm nào chẳng nộp bạc cho quan phủ!”

Tiểu đệ nói:

“Nhưng bọn họ đã đánh tới tận cửa rồi!”

Một dự cảm chẳng lành đột nhiên xuất hiện.

Ta quay đầu nhìn Khương Cảnh Nhan, cố giữ bình tĩnh:

“Nghĩa phụ ngươi không đến nhanh thế chứ?”

Hắn cũng ngẩng đầu nhìn ta:

“Theo ta thấy, hoàn toàn có khả năng.”

Xui xẻo thật!

Sao ta lại bắt đúng tên ôn thần này lên núi chứ?

Trớ trêu thay, hắn lại là con trai của chiến hữu năm xưa. Ta thật sự không thể đánh hắn một trận cho hả giận, đành xách hắn tới trước sơn trại.

Ban đầu ta định trả người lại để đổi lấy bình yên tạm thời.

Ai ngờ ta còn chẳng có tư cách đàm phán với Lục Đình Sinh.

Mấy trăm người trong sơn trại đã bị hắn bắt gần hết. Ngay cả cha mẹ ta cũng đang bị kiếm kề cổ.

Ta kinh hãi, vội tìm bóng dáng Lục Đình Sinh trong đám người.

Thật ra chẳng cần tìm. Chỉ cần liếc mắt đã thấy.

Hắn cưỡi trên lưng ngựa, mặc một thân giáp đen huyền. Khắp người bao phủ sát khí. Trong chốc lát ta thậm chí không dám nhận.

Hắn thay đổi quá nhiều.

Ta nhanh chóng hoàn hồn, kéo Khương Cảnh Nhan lên phía trước, dùng dao găm kề cổ hắn:

“Nếu không muốn hắn chết thì thả hết người trong trại của ta ra.”

Khương Cảnh Nhan cực kỳ phối hợp, lập tức hét:

“Nghĩa phụ cứu con! Nghĩa phụ cứu con!”

Lục Đình Sinh nhìn theo tiếng gọi.

Khoảnh khắc chạm phải ánh mắt hắn, hiếm khi ta lại nói lắp.

Nực cười!

Ta đường đường là nữ chiến thần, chẳng lẽ bị một ánh mắt của hắn dọa sợ?

Ta hắng giọng đang định nói thì hắn đã lên tiếng trước.

“Qua đây.”

Giọng hắn hơi khàn, không mang cảm xúc gì.

Ta sững ra, nghiêng đầu nhìn Khương Cảnh Nhan bên cạnh rồi lập tức hiểu.

Câu này là nói với hắn.

Một người sống sờ sờ như ta lại bị bỏ qua hoàn toàn.

Tính khí nóng nảy của ta lập tức nổi lên, đẩy dao găm về phía trước.

Lưỡi dao cắt rách da Khương Cảnh Nhan. Hắn sợ đến oa oa kêu lớn.

Để ta xem bây giờ Lục Đình Sinh còn dám coi thường ta không?

Ta đang định nói thì một tiếng xé gió vang lên bên tai.

Ta theo bản năng nghiêng đầu.

Một mũi tên sắc bén bay sát qua mặt.

Chỉ cần chậm thêm một chút, đầu ta chắc chắn đã thủng một lỗ.

Ta sợ đến toát mồ hôi lạnh. Lục Đình Sinh bây giờ còn tàn nhẫn hơn cả ta năm xưa!

Lục Đình Sinh thản nhiên liếc ta:

“Phản ứng cũng không tệ.”

Cha mẹ ta cũng sợ hãi, hét lên:

“Hoan Nhan, con không sao chứ?”

Ta nhìn thấy sắc mặt Lục Đình Sinh thay đổi. Ánh mắt nhìn ta tràn đầy dò xét.

Cũng phải. Nghe thấy tên cố nhân năm xưa, lại còn là cố nhân do chính tay mình hại chết, kiểu gì cũng phải có chút chột dạ chứ.

CHƯƠNG 7

Ta không ngờ hắn lại dễ dàng tha cho chúng ta như vậy.

Hắn chỉ vào ta:

“Ngươi đi theo ta, ta tha cho già trẻ trong trại.”

Ta cau mày nhìn hắn:

“Tại sao?”

Lục Đình Sinh dường như hơi mất kiên nhẫn:

“Hôm nay ta không muốn giết người.”

Đáng ghét, lại để hắn ra vẻ rồi.

Nhìn hắn cưỡi ngựa đi ngang trước mặt, ta cân nhắc xem có nên liều một phen nhảy lên ngựa, đâm hắn một dao chết luôn không.

Cuối cùng ta vẫn từ bỏ ý định đó.

Ta chưa muốn xuống địa phủ sớm như vậy để ôn chuyện với Mạnh Bà.

Ta đồng ý với hắn. Dù sao ta cũng không tin một hầu phủ nho nhỏ có thể nhốt được ta.

Năm xưa ta còn có thể ra vào doanh trại địch như chốn không người.

Lục Đình Sinh nhìn ta một cái, sau đó ra lệnh cho người cho cha mẹ ta uống hai viên thuốc đen.

“Đây là Đoạn Trường Tán, mỗi tháng phải uống thuốc giải một lần.”

Không cần nói tiếp ta cũng hiểu.

Ta vô cảm nhìn hắn, cuối cùng giơ ngón cái lên.

Lục Đình Sinh, ngươi giỏi lắm!

Cha mẹ ta vừa nghe vậy lập tức chạy tới nắm tay ta:

“Con à, mạng cha mẹ từ nay nằm trong tay con rồi.”

Ta còn nói được gì?

Trên đường theo hắn về hầu phủ, thái độ của Khương Cảnh Nhan dần trở nên ngông cuồng.

Hắn chỉ vào ta:

“Sao bây giờ ngươi không hung dữ nữa? Vừa rồi chẳng phải lợi hại lắm sao?”

Ta cúi xuống nhìn bản thân.

Ta nghĩ bụng, ta có bị trói đâu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng