Sau ba lần trượt Thanh Hoa, tôi bị bố mẹ tống vào “Trại huấn luyện đặc biệt Học Thần”.
Ở nơi đó, quy tắc tối thượng là:
“Chưa học đến ch e c thì phải học đến cùng”.
Ngủ quá ba tiếng sẽ bị lộ/ t sạ ch qu ần á/ o, đứng trên bục giảng chịu nh/ ụ/c;
bài kiểm tra ngày không đạt chuẩn sẽ phải q/ uỳ dưới đất b/ ò quanh lớp học như một con ch/ zó.
Một năm sau, để tham gia kỳ thi tuyển chọn đặc biệt của Thanh Hoa, bố mẹ đã đón tôi về sớm.
Trên xe, tôi máy móc lôi tập đề ra đọc thuộc lòng thật lớn.
Bố chạm vào bờ vai gầy gộc của tôi, vẻ mặt do dự:
“Tiểu Kỳ, nghỉ một lát đi con.”
Mắt tôi không rời khỏi đề bài, lắc đầu đáp:
“Không, vì Thanh Hoa, phải tranh thủ từng giây từng phút.”
Mẹ nghe vậy, hài lòng ôm lấy cánh tay bố:
“Đúng thế! Chỉ cần đỗ được Thanh Hoa, chịu chút khổ này thì có xá gì?”
Bố chần chừ một lát, cuối cùng cũng gật đầu. Trong lòng tôi lặp lại một cách tê dại:
Đúng thế, mẹ nói đúng. Không đỗ được Thanh Hoa, tôi chỉ có con đường ch e c.
Sau này, tôi đã cầm được giấy thông báo nhập học của Thanh Hoa đúng như tâm nguyện của bố mẹ.
Thế nhưng, họ lại phát điên rồi.
…
Bình luận