Chương 2 - Đứng Lại Để Ta Học

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

6

“Không thể nào!” Muội muội lập tức phản bác.

“Tỷ tỷ chưa từng gặp Thái tử, sao có thể là của tỷ được!”

Muội ấy quay sang mách cha: “Hôm đó tỷ tỷ còn cùng một thương nhân bán đèn đàm tiếu vui vẻ, còn lừa con và Điện hạ không ít tiền bạc nữa!”

“Nhi nữ luôn ở bên Thái tử, túi này chắc chắn là cho con!”

Muội muội càng nói càng không giữ mồm giữ miệng, cha liền quát: “Cẩn thận lời nói!”

Muội muội cười gượng rồi im lặng.

Công công dường như đã quen với cảnh này, cười hì hì cáo lui. Tiễn công công xong, cha lạnh mặt hỏi ta có đúng như lời muội muội nói không.

Thái tử đóng giả thương nhân đêm Nguyên tiêu, nếu để cha biết, với tính cách của ông chắc chắn sẽ sinh ra nhiều chuyện.

Nghĩ vậy, ta vặn hỏi muội muội: “Muội chưa từng thấy Thái tử, cũng không nhìn rõ mặt Cửu công tử, sao dám chắc hắn là Thái tử?”

Muội muội vô cùng đắc ý: “Hông của Cửu công tử treo miếng ngọc rồng chỉ trong cung mới có, không phải Thái tử thì còn ai?”

“Nhưng muội có từng nghĩ, Thái tử vi hành sao lại để lộ vật bắt mắt như vậy?”

Ánh mắt cha lay động, rõ ràng đã nghĩ giống ta.

Muội muội bĩu môi, nũng nịu tựa vào gối cha: “Nếu con nhận nhầm, vậy túi bạc đặc biệt gửi tới này giải thích thế nào?”

Đến đây, cha đã tin phân nửa. Ông xoa đầu muội muội rồi xua tay với ta: “Ở đây không có việc của con, lui xuống đi.”

Nhìn cảnh cha hiền con thảo, ta chỉ biết thở dài trong lòng.

Thôi thì, cũng chỉ có mười lượng.

Sau đó, trong phủ vẫn bình an vô sự. Có lần ta bắt gặp mẹ sắm sửa y phục và trâm cài mới cho muội muội, liền nghe thấy tiếng bà nói nhỏ: “Vì sao nhất định phải chọn một trong hai, sao không để con cái tài mạo song toàn?”

Cha lạnh giọng: “Bà thì biết cái gì! Cái ta cần chính là mỹ nhân không tài, tài nữ không sắc.”

Mẹ là thứ nữ, vì dung mạo đẹp nên bị đích mẫu kỵ hiền, nuôi thành tính tình nhu nhược. Gả cho cha rồi thì việc gì cũng nghe theo ông, không dám hỏi nhiều cũng không dám nói nhiều.

Trong mắt cha chỉ có hoạn lộ, cũng không nạp thiếp. Việc này năm đó từng là giai thoại ở kinh thành.

Cha im lặng một lát rồi lại nói: “Chỉ là không ngờ Y nhi lại được Thái tử để mắt, mấy ngày tới phiền bà đem nó theo bên mình dạy dỗ cho tốt.”

Đoạn sau ta không nghe tiếp nữa, cũng chẳng có gì thêm.

Tài nữ không sắc thì không giữ được lòng phu quân, mỹ nhân không tài chỉ biết dựa vào nhà ngoại. Có như vậy chúng ta mới cùng cha ngồi chung một con thuyền.

Ta đoán cha vốn định bồi dưỡng một tài nữ làm chính thê cao môn, rồi dùng nữ nhi xinh đẹp đổi lấy một trợ lực.

Chẳng ngờ sự việc không như ý, để nữ nhi xinh đẹp lọt vào mắt bậc bề trên, nên đành phải gấp rút dạy quy tắc và việc quản gia.

7

Vài ngày sau, cha bận rộn công vụ, ta lẻn ra ngoài đến Phong Nhã Trai. Đây là sản nghiệp ta bí mật gây dựng từ sáu năm trước.

Ta đặt sổ sách lên bàn, cười nói: “Sổ sách không có vấn đề gì, giờ việc kinh doanh phát đạt mà ta không giúp được gì nhiều, nhận phần lớn thế này thật không hay.”

Lý thúc đặt chén trà xuống: “Nếu không có ơn cứu mạng năm đó của tiểu thư, sao có Phong Nhã Trai hôm nay. Những ý kiến tiểu thư đưa ra cho quán đều là vô giá.”

Sau vài câu khách sáo, khi ta định rời đi thì bỗng nghe thấy tiếng tranh luận từ nhã gian bên cạnh. Tuy nghe không rõ nhưng ta bắt được hai từ khóa quan trọng: “tuyết tai” và “lưu dân”.

Lý thúc giải thích nhỏ: “Bên cạnh chắc là người trong triều, lần nào cũng yêu cầu nhã gian vắng vẻ chung quanh. Tiểu thư không thường đến nên ta mới đặt phòng cho họ.”

Ta đoán được phần nào, liền chấp bút viết một phong thư đưa cho Lý thúc: “Phiền Lý thúc khi lên món thì đưa thư này vào cùng.”

Lát sau Lý thúc trở ra, nói người bên trong muốn gặp người viết thư. Ta chỉnh lại y phục rồi bước vào.

Cúi người hành lễ: “Lâu Ương bái kiến các vị đại nhân.”

“Lâu tiểu thư, lại gặp mặt rồi.” Giọng nói quen thuộc vang lên.

Ta ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là Bùi Cửu Xuyên.

“Điện hạ, đã lâu không gặp.”

Bùi Cửu Xuyên ngẩn ra rồi mỉm cười: “Lâu tiểu thư thật thông tuệ.”

Nam tử mập mạp bên cạnh Thái tử không đợi được nữa, cắt ngang lời chào hỏi: “Thư này là ngươi viết?”

Ta gật đầu.

“Tốt! Thật là diệu kế! Lâu tiểu thư hẳn đã đoán được thân phận của lão phu. Ngươi có yêu cầu gì cứ nói, lão phu có thể đáp ứng.”

Người này ngồi cạnh Thái tử, chức quan chắc chắn không thấp. Nhưng….

Ta ngẩng đầu: “Điều Lâu Ương cầu, e là chỉ có Điện hạ mới đáp ứng được.”

Mọi người khựng lại, ánh mắt nhìn ta chuyển từ tán thưởng sang thất vọng. Người nam tử kia cũng ngẩn ra nhìn Bùi Cửu Xuyên.

Ta biết họ đã nghĩ sai, họ tưởng ta muốn một cơ hội vào Đông Cung.

Không để họ đoán già đoán non, ta quỳ sụp xuống, lưng thẳng tắp: “Lâu Ương cầu một cơ hội tham gia kỳ thi Hương.”

Lời vừa dứt, căn phòng rơi vào sự im lặng kỳ quái.

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Con đường khoa cử phải thi từng bậc một, nhưng cũng có một lối tắt, đó là Thánh thượng hạ chỉ cho phép phá lệ tham gia.

Sau hồi lâu im lặng, có người lên tiếng: “Nhưng ngươi là nữ tử.”

Ta lập tức phản bác: “Khi Nguyên hậu còn tại vị đã mở chế độ nữ quan, khoa cử vốn không hạn chế giới tính. Nếu nữ tử có thể thi cử, vậy Lâu Ương vì sao không thể?”

Không ai đáp lời nữa. Bùi Cửu Xuyên đứng dậy tiến đến đỡ ta lên: “Bản cung chuẩn cho nàng.”

8

Sau khi bàn bạc xong, những người khác đi trước một bước. Ta và Bùi Cửu Xuyên đi sau cùng.

“Nàng nhận ra thân phận của ta từ khi nào?”

Chuyện này… ta thật khó nói mình biết được nhờ kiếp trước làm Thái tử phi. Trong lúc đang nặn óc tìm lý do thì phía sau bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.

“Tỷ tỷ? Sao tỷ lại ở đây?”

Ta quay đầu lại thấy muội muội trong bộ váy vàng nhạt xinh đẹp thoát tục. Còn vị Cửu công tử kia hôm nay vẫn mặc hoa phục, nửa khuôn mặt trên được che bởi mặt nạ, nửa khuôn mặt dưới để lộ ra quả thật có vài phần giống Bùi Cửu Xuyên.

Việc này càng khẳng định suy đoán của ta: Cửu công tử này chỉ là một tấm bình phong.

Thấy ta đang quan sát Cửu công tử, muội muội vội tiến lên vài bước chắn tầm mắt của ta.

Ta không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại: “Muội muội sao lại ở đây?”

Muội muội đắc ý vuốt tóc: “Ta đương nhiên theo lời dặn của cha đến bồi tiếp quý nhân.”

Ta buồn cười liếc nhìn Bùi Cửu Xuyên.

“Thật khéo, ta ở đây cũng có một vị quý nhân.”

Lúc này muội muội mới chú ý đến người bên cạnh ta. Bùi Cửu Xuyên mặc áo vải thô rất giản dị, nhưng khí chất quanh thân và diện mạo xuất chúng nhìn là biết không tầm thường.

Muội muội ánh mắt lay động: “Từ đâu tới gã tú tài nghèo hèn mà cũng dám dùng hai chữ quý nhân, tỷ tỷ không sợ làm nhục danh tiếng Cửu công tử sao?”

Nghe vậy ta liền biết muội ấy không nhận ra Bùi Cửu Xuyên là thương nhân bán đèn hôm trước. Khi muội ấy biết Bùi Cửu Xuyên mới là Thái tử thật, không biết sẽ có vẻ mặt gì?

Cửu công tử nghe lời muội muội liền quát: “Im miệng!”

Hắn định nói gì đó nhưng bị Bùi Cửu Xuyên ngăn lại.

Bùi Cửu Xuyên xoa trán: “Lời ‘gã tú tài nghèo’ này của Lâu Y tiểu thư làm tổn thương lòng tại hạ quá. Mười năm đèn sách, nếu tiểu sinh vì thế mà trượt bảng, chỉ đành đến tận phủ mà than khóc thôi!”

Muội muội nghẹn lời: “Ngươi! Đừng có vô lại, ngươi không đỗ thì liên quan gì đến ta!”

Bùi Cửu Xuyên nhún vai, vẻ mặt kiểu ‘ta nói rồi đó, ngươi làm gì được ta’. Muội muội cầu cứu nhìn Cửu công tử nhưng hắn không lên tiếng.

Muội muội hít sâu hai hơi: “Ngươi muốn thế nào?”

Bùi Cửu Xuyên giơ hai ngón tay: “Hai mươi lượng phí bồi thường!”

Muội muội ấm ức ném lại hai mươi lượng rồi kéo Cửu công tử đi mất. Bùi Cửu Xuyên chia cho ta mười lượng.

“Sớm biết muội muội của Lâu tiểu thư giàu có như vậy thì đã đòi hai trăm lượng rồi.”

Ta lẳng lặng cất bạc vào túi: “Điện hạ chắc hẳn không thiếu tiền.”

“Tiền bạc không ai chê nhiều, đừng coi thường mười lượng này, đủ cho lưu dân ngoài thành húp cháo ba ngày đấy.”

Ta sững người, lại lẳng lặng lấy bạc trong túi ra: “Điện hạ nhân từ, hai mươi lượng này coi như Lâu Ương đóng góp cho lưu dân.”

Bùi Cửu Xuyên không từ chối, cất bạc vào ngực. Qua lại một hồi, ta lỗ mười lượng.

“Không ngờ Điện hạ lại có tính cách này.”

“Ta cũng là con người.” Bùi Cửu Xuyên nháy mắt: “Có lẽ vì làm cái Điện hạ này nên mới mặt dày như vậy.”

9

Sau đó, hễ cha không có nhà, ta lại lẻn ra ngoài cùng Bùi Cửu Xuyên bàn bạc việc quyên tiền cứu tế lưu dân. Cũng vì vậy mà muội muội mỗi ngày đều ra ngoài hẹn hò với Cửu công tử kia.

Ta không xen vào việc của muội ấy, muội ấy càng lúc càng lún sâu.

Bà mai lại đến phủ nườm nượp, nhưng những nhà tìm đến đều không phải ý cha. Ông tốn bao công sức, nhất định phải có cả tiền lẫn quyền.

Phải có người đề bạt, có tiền lót đường để đổi lấy hoạn lộ thênh thang.

Khi sự việc tạm lắng thì mùa đông đã qua trời đất chuyển xuân Một đạo thánh chỉ được đưa tới phủ.

Ta thay bộ trường bào giản dị, khi gặp muội muội thì suýt không nhận ra.

Muội muội hôm nay trang điểm ôn nhu đoan trang. Dưới sự dạy bảo của mẹ, muội ấy bớt đi vẻ non nớt, đã có phong thái của bậc chủ mẫu quản gia.

Muội ấy nhìn y phục của ta rồi che miệng cười: “Tỷ tỷ sao lại mặc thứ chẳng ra sao thế này.”

“Nếu thiếu váy áo cứ việc đến chỗ muội mà mượn, đừng làm mất mặt phủ, liên lụy đến vị Thái tử phi này!”

Cái gì? Thái tử phi?

Muội muội không lẽ tưởng thánh chỉ hôm nay là sắc phong Thái tử phi sao?

Đến sảnh chính thấy cha mặt mày rạng rỡ, ta mới thấy sự việc còn nực cười hơn ta tưởng. Không lẽ cha cũng nghĩ vậy?

Cả nhà ba người trừ ta ra đều đang chìm trong niềm vui muội muội sắp làm Thái tử phi. Giây tiếp theo, công công mở thánh chỉ, giọng cao vút: “Lâu Ương tiến lên tiếp chỉ.”

Cha và muội muội sắc mặt lập tức đông cứng. Muội muội buột miệng: “Công công có phải nhầm tên không, nhà họ Lâu có hai nữ nhi.”

Công công liếc muội ấy: “Ngươi là Lâu Y đúng không?”

Muội muội gật đầu lia lịa.

Công công lạnh lùng: “Vậy thì không nhầm, không có việc của ngươi.”

Cho đến khi tuyên đọc xong ta đã nhận chỉ, muội muội vẫn chưa kịp phản ứng.

Cha nhìn ta một cái sâu sắc rồi tiến lên nhét ngân phiếu cho công công, thấp giọng dò hỏi: “Công công có biết vì sao Thánh thượng đột nhiên hạ chỉ cho tiểu nữ tham gia kỳ thi Hương không?”

Công công đẩy ngân phiếu lại: “Lão nô chỉ là người chạy việc, những chuyện khác đều không biết.”

Cha cười gượng rồi đích thân tiễn người ra ngoài.

Lúc này muội muội mới tỉnh hồn, nhào tới túm cổ áo ta: “Ngươi đã làm gì?! Lâu Ương ngươi đã làm gì?!”

Ta gạt tay muội ấy ra: “Ta chẳng làm gì cả, ta chưa từng muốn tranh giành với muội.”

Muội muội thất thần lùi lại vài bước.

“Vì sao sắc phong của ta không tới, sao có thể không có…”

Trạng thái của muội ấy nhìn rất không ổn. Gần như ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện, muội muội đã trợn mắt ngất đi.

May mà mẹ kịp đỡ lấy, nha hoàn vội chạy đi tìm đại phu. Khi cha quay lại thì đại phu cũng vừa tới.

Lão đại phu vừa bắt mạch xong, tay run lẩy bẩy vì kinh hãi. Cha thấy có điểm bất thường liền cho người lui ra.

“Tiểu thư vốn thể nhược, nay lại thêm có mang, vì nhất thời khí huyết công tâm mới ngất đi.”

10

“Cái gì?” Cha mẹ đồng thanh hỏi.

Sắc mặt cha đen như mực: “Ngươi nói gì, nói lại lần nữa?”

Lão đại phu lau mồ hôi trán, run rẩy lặp lại lần nữa. Chỉ thấy cha nhắm mắt lại rồi cũng ngất đi luôn.

Chẳng cần bắt mạch cũng biết, giống hệt muội muội: khí huyết công tâm!

Cha không lâu sau thì tỉnh lại, im lặng không nói câu nào. Đến tối muội muội tỉnh, thấy vẻ mặt mọi người liền biết chuyện đã bại lộ.

Cha lạnh giọng tra hỏi: “Là ai?”

Muội muội cắn môi giải thích: “Là… Thái tử! Đứa con trong bụng nhi nữ là của Thái tử!”

“Phụt… khụ khụ…”

Ta sặc nước phun ra, suýt thì nghẹn.

Cha không hài lòng liếc ta một cái, rồi lại hỏi muội muội: “Con có chắc không?”

Muội muội khẳng định chắc nịch: “Sao có thể sai được, đứa trẻ chính là của Thái tử!”

Cha không trả lời muội ấy mà lại nhìn về phía ta: “Còn đứng đây làm gì? Không đi làm bài vở, định để mất mặt ta trong kỳ thi Hương sao?”

Đây là muốn đuổi ta đi rồi.

Vì tin này của muội muội mà cha không còn tâm trí quản ta, cũng không truy cứu vì sao Thánh thượng lại hạ chỉ như vậy, coi như đỡ cho ta công giải thích.

Đời này ta lại cùng muội muội bước lên hai con đường khác biệt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)