Chương 3 - Đứng Lại Để Ta Học
11
Thời gian trôi đi nhưng Đông Cung vẫn im hơi lặng tiếng. Cái thai của muội muội sắp không giấu được nữa, cha quyết định không chờ đợi thêm.
Nhờ vả mãi ông mới gặp được Thái tử một lần. Khi về sắc mặt ông vô cùng khó coi, dường như Thái tử không thừa nhận có quan hệ với muội muội, càng không nhận đứa trẻ.
Cha tối đó nổi trận lôi đình, mắng muội muội lăng loàn để mất thân mình. Ông muốn muội muội bỏ đứa bé nhưng muội ấy nhất quyết không chịu.
“Con muốn sinh đứa trẻ này, dù Thái tử có nhận hay không thì đây vẫn là huyết mạch hoàng gia!”
Muội muội làm loạn mấy ngày, cha đành thỏa hiệp. Ta nghĩ cha đang đánh cược.
Nay muội muội đã thất thân, giá trị với ông đã giảm một nửa, ông chỉ còn cách cược đứa bé là của Thái tử.
Tiếc là ván cược này cầm chắc phần thua.
Ta đem bài vở tìm cha.
Ông năm xưa đỗ liên tiếp sáu khoa, từ sĩ tử hàn môn vượt mặt mọi người giành ngôi Trạng nguyên, dựa vào thực tài.
Ta hỏi nhiều làm ông có chút không vui: “Lâu Ương, dù con đỗ kỳ thi Hương thì đã sao?”
“Tất nhiên là chuẩn bị cho thi Hội, thậm chí là… thi Đình.”
Cha tự giễu: “Con thật dám nghĩ, nhưng vào thi Đình thì sao? Đỗ Trạng nguyên thì sao?”
“Chưa kể, con chỉ là một nữ tử!”
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ông: “Cha nghĩ con sẽ đi vào vết xe đổ của cha sao?”
Ông im lặng.
Ta không nản lòng: “Cha ở trong triều bị thế gia chèn ép, cô lập không người giúp đỡ. Nếu nhi nữ đỗ liên tiếp ba khoa, sẽ tạo được danh tiếng cho cha.”
“Cha có thể nhân cơ hội thu nhận những học trò hàn môn có thiên phú, hễ môn khách trong triều của cha càng đông…”
Ta dừng ở đó không nói thêm. Sau hồi lâu cha mới lên tiếng: “Từ hôm nay, mỗi ngày ta sẽ dành cho con hai canh giờ.”
“Vâng, thưa cha.”
Cứ thế, mỗi ngày ta theo sát cha học tập, nhận được sự chỉ dạy tốt nhất. Còn muội muội bị nhốt trong viện dưỡng thai.
Bên ngoài chỉ nói mẹ thân thể không tốt, muội muội hiếu thảo nên đi chùa cầu phúc một năm.
Kỳ thi Hương có ba trường, phải thi liên tục chín ngày. Dù mở ân khoa cho nữ tử tham gia, năm nay vẫn chỉ có mình ta là nữ.
Ngày công bố bảng ta không vội sai người đi xem, một lát sau đã nghe tiếng khua chiêng gõ trống từ xa lại gần. Bảng đỏ vừa hạ xuống, hai chữ Lâu Ương nổi bật ở vị trí đầu tiên.
“Chúc mừng Lâu Giải nguyên!”
Tiếng chúc mừng vang lên liên tiếp, ta lấy bạc chuẩn bị sẵn phát thưởng cho họ.
Kỳ thi mùa thu này, Giải nguyên lại thuộc về một nữ tử. Việc này gây ra không ít sóng gió ngầm trong giới sĩ tử.
Ta không để ý, trái lại càng ra sức học tập hơn. Cha cũng nhận được nhiều lời chúc từ đồng liêu, ông thấy nở mày nở mặt nên dạy bảo càng tận tâm.
12
Kỳ thi mùa xuân diễn ra vào tháng ba năm sau.
Một năm cứ thế trôi qua lại tới tết Nguyên tiêu năm mới. Ta buông sách vở ra ngoài hít thở không khí.
Đi mãi rồi vô thức lại tới sạp đèn lồng nọ. Thấy bóng dáng chủ sạp, ta mỉm cười: “Điện hạ năm nay cũng tới bán đèn sao?”
Bùi Cửu Xuyên gỡ một chiếc đèn thỏ đưa cho ta: “Năm nay đang đợi người.”
Ánh mắt nóng bỏng khiến ta theo bản năng quay mặt đi.
“Vậy năm nay ta không cản trở Điện hạ kiếm tiền nữa.”
Không biết có phải ảo giác không, Bùi Cửu Xuyên đời này dường như cũng có ý với ta. Nhưng ta đã chọn con đường khoa cử, không muốn đời này lại bị giam hãm nơi hậu viện.
Vì vậy, ta sẽ không chấp nhận Bùi Cửu Xuyên.
Nghĩ thế, ta quay người định hồi phủ. Hơi thở cũng đủ rồi, thay vì đi dạo chi bằng về viết thêm bài văn.
Bùi Cửu Xuyên dường như không thấy vẻ xa cách của ta: “Ta tiễn nàng về phủ.”
Ta nhíu mày: “Điện hạ không cần làm vậy.”
Bùi Cửu Xuyên nháy mắt: “Sao thế? Lâu tiểu thư hiến kế cho ta, cũng coi như môn khách của bản cung. Thường ngày bản cung bàn việc với văn quan cũng sẽ tiễn họ về.”
Nói đến nước này ta đành gật đầu đồng ý. Trên đường về người cũng chỉ hỏi han vài chuyện bài vở, cuộc trò chuyện như bạn bè khiến ta thả lỏng không ít.
Đến góc phố bỗng một bóng dáng nhếch nhác xuất hiện chắn đường. Thấy ta đi cùng Thái tử hắn ngẩn ra một lát, Bùi Cửu Xuyên lên tiếng trước: “A Cửu.”
A Cửu…. Người này chẳng lẽ là vị Cửu công tử khi trước?
Bùi Cửu Xuyên quay sang giới thiệu với ta: “Lâu tiểu thư hẳn đã gặp qua hắn là tên ám vệ không nên thân của ta, tên Bài Cửu.”
Hóa ra là vậy…. Dù đã đoán trước nhưng kết quả này vẫn khiến ta kinh ngạc.
Vậy đứa trẻ trong bụng muội muội là của hắn?
Bùi Cửu Xuyên khóe miệng vẫn cười nhưng ánh mắt lạnh đi: “Không quản được mình, phạm sai lầm nên bị đuổi khỏi phủ rồi.”
Bài Cửu nghe vậy liền sụp xuống dập đầu: “Điện hạ, xin Điện hạ cho A Cửu thêm một cơ hội! Cho A Cửu ở lại đi!”
Bùi Cửu Xuyên không đáp lời, A Cửu cứ thế dập đầu mãi.
Ta lên tiếng trước: “Ngươi gặp muội ấy chưa?”
Người A Cửu run lên, đứng sững tại chỗ.
“Ngay cả ta cũng biết ám vệ chỉ có chết chứ không có chuyện bị đuổi khỏi phủ, Thái tử nhân từ nhưng ngươi đã đánh mất cơ hội cuối cùng.”
Bùi Cửu Xuyên bớt đi vài phần lạnh lẽo: “Đi đi, tới gặp nàng ấy lần cuối.”
Đây chính là hạ tử lệnh rồi.
Đoạn đường còn lại trôi qua trong im lặng. Tại cửa phủ cha đã chỉnh tề nghênh đón, chắc hẳn đã có người đưa tin tới.
Bùi Cửu Xuyên đỡ cha dậy: “Không cần phô trương, bản cung chỉ tới tiễn một người.”
“Mấy hôm trước Lâu đại nhân hỏi bản cung có quen lệnh ái không, bản cung nhớ Lâu đại nhân có hai nữ nhi phải không?”
13
Cha không biết nghĩ gì mà lộ vẻ mừng rỡ.
“Thần… trong nhà là hai nữ nhi song sinh.”
Bùi Cửu Xuyên gật đầu, nhìn quanh: “Vậy sao không thấy vị Lâu tiểu thư kia?”
Cha do dự một lát rồi sai người đi mời muội muội, một lát sau muội muội xuất hiện.
Muội ấy đã mang thai tám tháng nhưng không hề ảnh hưởng tới nhan sắc, trái lại còn thêm vài phần nhu hòa, càng khiến người ta thương xót.
Trước sự ngơ ngác của cha, muội muội còn chưa hành lễ đã nhào vào lòng A Cửu: “Điện hạ! Cuối cùng người cũng chịu gặp Y nhi rồi!”
Bùi Cửu Xuyên vẫn ung dung uống trà. Cha sợ tới mức mồ hôi vã ra, quát lớn: “Im miệng!”
Muội muội vẫn chưa hiểu chuyện gì, vui sướng kéo tay cha: “Cha, Điện hạ tới đón con rồi, tới đón con và đứa bé về rồi!”
Cha lúc này đã hiểu hết, giận dữ tát muội muội một cái. Muội muội ôm mặt không tin nổi: “Cha, cha đánh con?”
Cha không quản muội ấy, vội quỳ xuống thỉnh tội: “Thần dạy con không nghiêm, làm vẩn đục danh dự Điện hạ, xin Điện hạ thứ tội!”
Lúc này muội muội mới chú ý tới Bùi Cửu Xuyên đang ngồi trên ghế uống trà.
“Ngươi… sao gã tú tài nghèo hèn như ngươi lại ở đây?”
Bùi Cửu Xuyên đặt chén trà xuống, cười như không cười: “Được Lâu tiểu thư quan tâm, nay đặc biệt tới trả ơn.”
“A Cửu.”
A Cửu sụp xuống quỳ: “Điện hạ.”
Muội muội trợn tròn mắt, run rẩy chỉ tay vào A Cửu: “Ngươi gọi hắn là gì?”
A Cửu nhắm mắt: “Thần là ám vệ bên cạnh Điện hạ, xếp thứ chín. Vì dáng người tương đồng nên mới được Điện hạ trọng dụng.”
“Điện hạ ra khỏi Đông Cung sẽ do ta mang miếng ngọc rồng đi đường sáng để che mắt thiên hạ.”
Muội muội không dám tin vào tai mình, như sét đánh ngang tai.
“Không thể nào, không thể nào!” Muội muội môi run rẩy như bị ma ám: “Chắc chắn là các người đang lừa ta!”
“Đúng, Lâu Ương! Chắc chắn là ngươi lừa ta! Ngươi ghen tị vì ta sắp làm Thái tử phi nên cấu kết với họ để lừa ta!”
“Chát!”
Cha lại tát thêm một cái nữa vào mặt muội muội.
“Người đâu, đưa tiểu thư xuống!”
Bùi Cửu Xuyên lên tiếng ngăn lại: “Lâu đại nhân cứ để họ gặp nhau lần cuối đi!”
Thái tử đã lên tiếng, cha đành lau mồ hôi lạnh cho hạ nhân lui ra.
“Tiểu nữ điên khùng, mạo phạm Điện hạ, xin Điện hạ lượng thứ.”
A Cửu gương mặt lạnh lùng cuối cùng cũng có chút biểu cảm, hắn đưa tay định đỡ muội muội nhưng bị muội ấy né tránh.
“Đừng chạm vào ta, hạng hạ đẳng như ngươi sao có thể có quan hệ với ta!”
Tay A Cửu khựng lại ở đó, muội muội liếc nhìn chúng ta rồi lảo đảo đi ra ngoài.
“Kẻ lừa đảo, toàn là lũ lừa đảo. Ta phải đi gặp Thái tử.”
Bùi Cửu Xuyên thất vọng đứng dậy: “Lâu đại nhân sau này hãy an tâm ở nhà mà dạy dỗ con cái!”
“Chuyện triều đường tự có người khác lo liệu. Việc còn lại là chuyện gia đình, bản cung không quấy rầy nữa.”
Lời này chính là muốn cha chủ động từ quan. Cha ngã quỵ xuống đất, bất lực dập đầu tạ ơn: “Thần tạ ơn Điện hạ đại nhân đại đức.”
Bùi Cửu Xuyên liếc nhìn ta một cái. Ta cúi đầu lẩn tránh, hành lễ tiễn người.
Lúc này ta chỉ muốn tập trung thi cử.
Tối đó cha uống say khướt, con đường thăng tiến của ông không còn nữa. Còn muội muội đêm đó nhảy hồ tự tận, khi được cứu lên miệng vẫn lẩm bẩm: “Sao không được làm lại lần nữa”, “Ta phải là Thái tử phi”.
Sau đó muội ấy lên cơn sốt cao, cứ nằm hôn mê trong viện.
Và kỳ thi mùa xuân mà ta hằng mong đợi cũng đã bắt đầu.
14
Ba ngày thi trôi qua nhanh chóng, ra khỏi trường thi ta về phủ đối chiếu bài làm với cha.
Ông lập tức đập bàn khen hay: “Không có gì bất ngờ, phần còn lại xem ở thi Đình.”
Cha mất chức quan nên già đi trông thấy, nhưng cũng nhìn thấu mọi chuyện hơn trước. Ông nhận vài học trò hàn môn, chuyên tâm dạy dỗ.
Trong lúc đợi công bố bảng, muội muội nhất quyết muốn gặp ta.
Ta đã tới. Vì nhiễm lạnh và hao tổn tâm thần, muội muội lúc này gầy rộc chỉ còn da bọc xương, mất hết vẻ mỹ nhân.
Cái bụng lùm lùm như cướp hết mọi dưỡng chất của muội ấy. Thấy ta đến muội muội tự giễu: “Tỷ tỷ cũng trọng sinh rồi phải không? Trò cười của ta chắc đẹp lắm.”
Ta đứng bên giường lắc đầu: “Ta đã từng nhắc muội người đó không phải Thái tử. Ngay từ đầu cũng là muội tranh chọn nhan sắc trước.”
Muội muội bỗng cười ngặt nghẽo.
“Đúng vậy, dù chọn thế nào thì kẻ thắng vẫn là tỷ.”
“Nhưng dựa vào cái gì! Chúng ta rõ ràng là tỷ muội song sinh! Dựa vào cái gì mà tỷ lại sống tốt hơn ta!”
Cười chán rồi muội ấy rơi lệ.
Ta thở dài: “Dù là kiếp trước hay kiếp này, lựa chọn không làm thay đổi bản chất. Muội muội, chúng ta tuy song sinh nhưng là hai con người hoàn toàn khác biệt.”
“Muội vẫn là muội, ta vẫn là ta.”
Nói xong ta không quay đầu lại bước đi, phía sau là tiếng gào xé lòng của muội muội: “Kiếp sau ta nhất định không làm tỷ muội với ngươi nữa!”
Ta khựng lại, thở dài.
Song sinh cùng gốc lẽ ra phải nương tựa lẫn nhau, chẳng ngờ lại đến nông nỗi này. Kiếp sau quả thật không nên làm tỷ muội nữa.
…
Bảng vàng kỳ thi mùa xuân hạ xuống, cái tên Lâu Ương lại đứng đầu bảng. Trăm quan xôn xao, đồng loạt dâng sớ phản đối.
Tại thi Đình, Thái tử đã đứng ra bảo vệ, tranh luận gay gắt với bách quan. Cuối cùng Thánh thượng đích thân điểm Lâu Ương làm Trạng nguyên khoa này.
Đây cũng là vị nữ Trạng nguyên đầu tiên trong lịch sử, nhờ vậy mà nhiều gia đình bắt đầu cho nữ nhi khai tâm học hành.
Dưới sự hỗ trợ của triều đình, khắp nơi mở trường nữ học. Việc này thúc đẩy mạnh mẽ chế độ nữ quan, địa vị nữ tử được nâng cao chưa từng có.
Lâu Ương luôn được triều đình trọng dụng, thăng tiến thuận lợi, trở thành đệ nhất nữ Tể tướng.
Sử sách ghi lại, Nữ tướng Lâu Ương sau này kiêm nhiệm Hoàng hậu. Có nhiều dã sử ghi lại chuyện tình giữa Tân đế và Lâu Ương từ thời người còn là Thái tử.
Thực hư thế nào thế nhân không rõ, chỉ nghe nói hai người sinh được một hoàng tử, vừa chào đời đã được phong làm Thái tử.
Và vị Thái tử Điện hạ này có tên mụ là Hai Mươi Lượng, quả là chuyện thú vị nhất đương triều.
[HẾT]