Chương 1 - Đứng Lại Để Ta Học
“Cha, con không thuộc bài.”
Khi muội muội thốt ra lời này, ta biết muội ấy cũng đã trọng sinh như mình.
Cha vốn xuất thân hàn môn, đỗ Trạng nguyên rồi vào Hàn Lâm viện. Từ đó về sau, ông cứ dậm chân tại chỗ, chẳng hề được điều chuyển.
Trái lại, những vị Bảng nhãn, Thám hoa xuất thân thế gia lại thăng tiến vùn vụt lên hàng Tòng tứ phẩm.
Từ ngày đó, cha mời nữ phu tử về phủ dạy dỗ chúng ta học tập. Hôm nay là lần đầu tiên ông đến kiểm tra bài vở sau khi khai tâm.
Kiếp trước, vì muội muội đọc lắp bắp nên sắc mặt cha rất khó coi. Ta sợ muội ấy bị mắng nên đã nói dối rằng mình hoàn toàn không thuộc bài.
Vốn định cùng muội muội chịu khổ, nào ngờ chẳng những không bị phạt, ta còn được miễn luôn việc học.
Cha sai người dọn sạch sách vở trong viện của ta. Ông nói ta không có đầu óc đọc sách, chi bằng dựa vào nhan sắc.
Không xem sách thì không hại mắt, ánh mắt mới có thể linh động, có thần.
Lúc đầu ta rất vui mừng vì không cần viết chữ, đọc sách nữa. Nghĩ xem, như thế vui sướng biết bao!
Cho đến khi trong viện của ta không còn đèn dầu.
Trời vừa tối là phải đi nghỉ để dưỡng thần, dưỡng da và bảo vệ đôi mắt. Hơn nữa, khẩu phần ăn của ta bị cắt giảm chỉ còn một phần ba so với muội muội.
Ta chưa bao giờ được ăn một bữa no. Liễu Oanh tỷ tỷ được cha phái đến chăm sóc ta nói rằng, chỉ có kiểm soát lượng ăn từ nhỏ mới có được vòng eo thon gọn.
Cứ thế, dưới sự nuôi dưỡng có tính toán của cha, ta trở thành đệ nhất mỹ nhân kinh thành.
Còn muội muội mỗi ngày bị nh/ốt trong viện, không ngừng học tập. Từ cầm kỳ thi họa đến thi từ ca phú, thậm chí đôi khi còn học cả những bài văn sách, sách lược vốn dành cho nam tử.
Cuối cùng, muội ấy nổi danh khắp kinh thành, trở thành đệ nhất tài nữ.
Sau đó vào tết Nguyên tiêu, ta tình cờ gặp Thái tử. Người xưng là nhất kiến chung tình, hướng cha cầu cưới ta làm Thái tử phi.
Cha mừng rỡ đồng ý.
Còn muội muội bị cha gả cho hoàng thương làm thê.
Một người có quyền, một người có tiền. Cả hai chúng ta đều trở thành những quân cờ đắc lực trên con đường công danh của cha.
Chẳng thể ngờ, kết cục ấy khiến muội muội căm ghét ta. Ngày về lại mặt, muội ấy đẩy ta xuống hồ d/ìm chet.
Muội ấy không cam lòng gào thét: Tại sao ta khổ cực học hành lại phải gả cho hạng thương nhân thấp kém, còn ngươi dựa vào nhan sắc lại nhẹ nhàng làm Thái tử phi!”
Làn nước hồ lạnh giá cũng không buốt giá bằng lời buộc tội của muội ấy.
Ta vốn tưởng muội muội cùng ta sinh ra, cùng nhau chịu khổ, cùng là công cụ của cha, hẳn phải là người hiểu ta nhất thế gian.
Nào ngờ… muội ấy hận ta, hận đến mức muốn ta phải chet.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày cha kiểm tra bài vở.
Đã được sống lại, muội muội tranh chọn nhan sắc trước, vậy thì ta sẽ đi con đường mà muội ấy từng đi. Huống hồ, ai bảo tài học khổ luyện chỉ để dành cho nam nhân?
2
Cha dẫn muội muội ra ngoài, muội muội đắc ý quay đầu hếch cằm với ta.
Muội ấy đang từ biệt ta, cũng là từ biệt chính mình của kiếp trước, để bước lên con đường mà muội ấy cho là đúng đắn.
Ta thản nhiên thu hồi tầm mắt, cầm quyển sách trước mặt ngay ngắn trong tay, tiến lên cúi người hành lễ: “Phu tử, xin hãy cho học trò thêm một cơ hội nữa.”
Lát sau, cha quay lại.
Thấy ta khắc khổ cầu học, ông rất hài lòng. Ông đưa ta đến viện mới, nơi có một thư phòng rộng lớn chứa rất nhiều sách.
Từ ngày đó, ta có thêm hai vị phu tử. Và cũng từ đó, ta không còn bị bỏ đói nữa, cả về thể xác lẫn tinh thần.
Ta tham lam hấp thụ những kiến thức mà kiếp trước chưa từng chạm tới, biến chúng thành của mình để bồi đắp bản thân.
Gặp lại muội muội là vào tết Nguyên tiêu sau khi đã cài trâm.
Rõ ràng là tỷ muội sinh đôi nhưng lại chẳng tìm thấy điểm tương đồng nào.
Muội muội thấp hơn ta một cái đầu, mặc y phục bằng sa mỏng màu trắng tinh tế, dáng người mỏng manh như gió thổi là bay. Đôi mắt sáng ngời linh động chiếm gần nửa khuôn mặt. Da trắng môi đỏ, chỉ nhìn một cái đã khiến người ta khó lòng rời mắt.
Ta nhìn muội ấy hơi lâu, muội ấy lại tưởng ta đang ngưỡng mộ.
Muội ấy đưa bàn tay trắng nõn quơ quơ trước mặt ta: “Tỷ tỷ, lâu ngày không gặp, sao tỷ lại thành ra thế này!”
Dưới sự tiêm nhiễm của cha, muội ấy đã mặc định rằng dung mạo và dáng vẻ này của mình mới là tuyệt mỹ nhất.
Muội ấy đâu biết rằng, dáng vẻ hiện tại mới là phù hợp với ta nhất. Ta nhíu mày, nắm lấy cổ tay muội ấy hạ xuống.
Muội muội kêu đau, lẩm bẩm bất mãn: “Tỷ tỷ sau này nên ăn ít đi thôi, eo thô thế này, sức lại lớn, sau này các công tử cao môn sẽ chẳng thèm nhìn tỷ đâu.”
Ta khẽ nhếch môi, không đáp lời.
Muội ấy không thể hiểu được rằng, nữ tử cũng có thể không cần sự thưởng thức của công tử cao môn. Vậy nên, nhiều lời vô ích.
Tết Nguyên tiêu phố xá giăng đèn kết hoa, ai nấy đều ra ngoài thưởng ngoạn. Sôi nổi nhất vẫn là đố đèn.
Kiếp trước ta không hiểu thi từ nhưng lại rất thích đèn thỏ ngọc, đành phải tươi cười nịnh nọt bọn công tử cao môn để có được chúng.
Nhưng đời này, ta có thể dựa vào chính mình để lấy được thứ mình muốn.
Thu hồi tâm trí, ta đặt những đồng tiền đồng xuống sạp hàng.
3
Trong khi ta chuyên tâm giải đố thắng đèn, muội muội lại dáo dác nhìn quanh tìm kiếm tung tích Thái tử.
Muội ấy không biết kiếp trước ta gặp Thái tử ở đâu, chỉ sợ lỡ mất. Nếu lỡ mất, với thân phận hiện tại e rằng cả đời này cũng khó gặp lại người.
Vì vậy, đây là cơ hội duy nhất của muội ấy.
Chẳng bao lâu sau, bên cạnh muội muội xuất hiện một nam tử cao lớn.
Người nọ mặc hoa phục màu tím sẫm, mặt đeo mặt nạ, nhìn không rõ tướng mạo. Chỉ có miếng ngọc bội hình rồng bên hông là có thể nhận ra ngay vật từ trong cung.
Đây hẳn là Thái tử vi hành rồi.
Kiếp trước Thái tử nói gặp ta vào tết Nguyên tiêu rồi nhất kiến chung tình. Thực tế lúc đó ta không thấy người, gả đi cũng chỉ làm phu thê được ba ngày nên không hề quen thuộc.
Hai người họ dần tiến về phía ta. Muội muội hớn hở ngước đầu nói gì đó, nhưng người kia lại lạnh nhạt không chút cảm xúc.
“Tiểu nương tử cứ thắng tiếp thế này, e là tại hạ phải đền cả sạp hàng cho nàng mất.”
Tiếng nói bất lực bên tai kéo sự chú ý của ta trở lại. Ta nhìn đống đèn lồng đầy ắp trong tay, cười gượng hai tiếng: “Đã là buôn bán, tất có lời có lỗ…”
Pháo hoa rộ lên, lời ta nghẹn lại. Người trước mặt mặc trường bào xanh nhạt, dáng vẻ thanh tú, mặt đẹp như ngọc.
Đó chính là phu quân kiếp trước của ta – Thái tử Bùi Cửu Xuyên!
Khoan đã.
Ta quay phắt lại nhìn muội muội. Thái tử ở đây, vậy kẻ bên cạnh muội ấy là ai?
Trong lúc suy nghĩ, hai người đã đến trước mặt.
“Cửu công tử, đây là tỷ tỷ của ta – Lâu Ương.”
“Tỷ tỷ, đây là ân nhân cứu mạng của muội, Cửu công tử.”
“Vừa rồi nếu không nhờ người kéo lại, muội đã bị đám đông giẫm bẹt rồi.” M
uội muội nói xong liếc nhìn người nọ rồi thẹn thùng dời mắt đi, mặt đỏ bừng.
Cửu công tử? Bùi Cửu Xuyên? Họ Bùi là hoàng tính, Thái tử vi hành tất nhiên không lộ danh tính.
Lẽ nào người này mới thật là Thái tử? Nhưng tại sao chủ sạp này lại giống Thái tử như đúc?
Trong đầu trăm mối tơ vò nhưng mặt ta không chút biểu hiện.
Cửu công tử lạnh lùng quét mắt nhìn ta một cái, gật đầu chào rồi dời tầm mắt. Muội muội thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
Muội ấy sợ Thái tử sẽ lại nhất kiến chung tình với ta như kiếp trước. Thái độ lạnh nhạt của Cửu công tử khiến muội ấy yên tâm.
Muội ấy nhìn sạp hàng với vẻ khinh miệt: “Tỷ tỷ không đi ngắm pháo hoa, ở đây so đo với mấy cái đèn làm gì? Thắng không được thì bỏ bạc ra mua đứt cả sạp là xong.”
Ta nhướng mày: “Nếu mua không được thì sao?”
“Làm sao có thể?” Muội muội khoa trương nói: “Chỉ là hạng thương nhân thấp kém, bản tiểu thư chiếu cố là ân huệ cho hắn rồi!”
Nói đoạn, muội ấy rút ngân phiếu ném qua “Đèn ở đây ta mua hết!”
Ta chỉ cười không nói.
4
Kiếp trước ta cũng từng thử dùng tiền mua, nhưng ông chủ chỉ cho đố chứ không bán. Dù bỏ bao nhiêu bạc cũng không bán.
Bây giờ nghĩ lại, Bùi Cửu Xuyên thân là Thái tử, làm sao thiếu chút bạc lẻ ấy. Người ẩn mình góc này bày sạp vốn chẳng phải vì tiền.
Chờ đã.
Nhớ lại kiếp trước, ta chợt thấy tối sầm mặt mũi. Nếu người chủ sạp này mới là Thái tử, vậy kiếp trước người nhất kiến chung tình với ta là vì thấy ta nịnh nọt bọn công tử để lấy đèn sao?
Ta nhớ mang máng sau khi lấy được đèn, ta đã kiếm cớ chuồn lẹ, còn đứng sau lưng mắng bọn chúng một trận. Vậy thì Thái tử “chung tình” với ta ở điểm nào chứ?
Bùi Cửu Xuyên dường như không nghe thấy lời hạ thấp của muội muội.
Pháo hoa kết thúc, bóng tối bao trùm. Người cao lớn, đôi mắt ẩn trong bóng tối nhìn không rõ, chỉ thấy khóe miệng vẫn giữ vẻ cười cợt.
“Tiểu nương tử này quả thực mua không nổi sạp của ta rồi. Bởi vì đèn lồng đã bị tỷ tỷ nàng thắng hết cả rồi.”
Vẻ hống hách của muội muội đông cứng lại, muội ấy không tin ta có thể thắng được hết.
Đèn ở đây tinh xảo nhất nhưng câu đố cũng khó nhất, ngay cả các công tử đèn sách từ nhỏ cũng khó giải nổi. Kiếp trước muội muội thắng được sáu chiếc đèn đã nức tiếng tài nữ.
Ta phớt lờ vẻ kinh ngạc của muội ấy, đặt đèn lại sạp: “Số này coi như ta góp vốn, đôi bên chia năm năm thế nào?”
Bùi Cửu Xuyên vẻ mặt vi diệu: “Tiểu nương tử định tay không bắt giặc à?”
“Dựa vào việc con giặc này có chín phần công lao của ta.”
Bùi Cửu Xuyên bật cười, nhận lấy đèn lồng đưa cho muội muội: “Giờ thì mua được rồi đó.”
Muội muội tức đỏ mặt gào lên: “Không cần nữa, ta không thèm đồ thừa!”
Nói xong muội ấy khựng lại, chợt nhớ ra “Thái tử” đang ở bên cạnh. Muội ấy liền thu hồi vẻ hung dữ, trở lại vẻ ôn nhu.
“Y nhi không làm phiền tỷ tỷ ôn chuyện cũ với bằng hữu nữa. Cửu công tử, pháo hoa bên bờ sông sắp bắt đầu rồi, chúng ta qua đó xem có được không?”
Vị Cửu công tử này theo bản năng nhìn về phía Bùi Cửu Xuyên. Và ta tinh mắt nhận thấy, ngón tay Bùi Cửu Xuyên đặt trên đèn lồng khẽ cử động, như thể vừa đưa ra hiệu lệnh.
Cửu công tử kia có lẽ là người của Thái tử. Ai mà ngờ được Thái tử thật lại đang đi bán đèn lồng chứ!
Sau khi họ đi, ta cũng chào từ biệt với đèn thỏ của mình. Đi xa rồi ta quay đầu nhìn lại, thấy vài nam tử lặng lẽ áp sát sạp hàng.
Quả nhiên bán đèn chỉ là cái cớ.
Ta lắc đầu, sắp xếp lại các giả thuyết trong đầu rồi hồi phủ.
5
Nguyên tiêu qua đi, danh tiếng đệ nhất mỹ nhân của muội muội được cha rêu rao khắp nơi, ngưỡng cửa phủ suýt bị bà mai giẫm nát.
Ngược lại, danh tài nữ của ta lại chẳng mấy ai hay, dường như có kẻ cố tình ngăn chặn. Lúc đầu ta nghi là muội muội, sau nghĩ lại muội ấy không đủ năng lực đó.
Một hôm, ta đang lật giở một quyển cổ tịch thì người của Đông Cung đến truyền tin. Ta thay y phục, khi đến sảnh chính thì muội muội đã có mặt.
Muội ấy thẹn thùng lấy khăn che mặt, nói khẽ gì đó với cha. Ta tiến lên hành lễ, cha hắng giọng: “Công công, các nữ nhi đều đã đến đủ.”
Vị công công đứng phía trước quay người, lấy từ trong ngực ra một túi nhỏ.
“Lão nô ra ngoài cung thu mua, thuận tiện thay Điện hạ mang đồ tới phủ.”
Cha nhận túi đồ với vẻ ngẩn ngơ: “Việc này… Công công có biết ý của Điện hạ là gì không?”
Muội muội không đợi cha hỏi xong đã cướp lấy túi đồ.
“Cha, cái này chắc chắn là Thái tử Điện hạ tặng con!”
Vẻ vô lễ của muội ấy khiến cha sầm mặt. Tuy nhiên, lời muội ấy nói lại khiến ông tò mò: “Thái tử Điện hạ vì sao tặng con túi này?”
Muội muội vui sướng nắm chặt: “Chắc chắn Điện hạ thấy con đêm Nguyên tiêu tiêu tốn không ít bạc, sợ con về phủ bị cha trách phạt nên sai công công mang ngân phiếu tới.”
Lông mày cha giãn ra, sắc mặt u ám cũng nhanh chóng chuyển tốt. Muội muội thấy vậy liền sán lại gần như muốn lập công, rồi mở túi ra.
Giây tiếp theo, nụ cười của hai người đông cứng. Muội muội trút bạc trong túi ra lòng bàn tay. Ta ghé mắt nhìn, chỉ có vỏn vẹn mười lượng.
Muội muội cười gượng: “Đây cũng là tấm lòng…”
Vị công công đứng quan sát nãy giờ mới lên tiếng: “Điện hạ bảo, đây là tiền chia phần cho Lâu tiểu thư.”
Cha và muội muội ngơ ngác. Ta khựng lại một chút rồi giơ tay ngắt quãng sự đoán già đoán non của mọi người: “Cái đó… túi này có lẽ là dành cho ta.”