Chương 5 - Đứa Bé Trong Bụng Tôi Có Phải Là Bất Hạnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Một người anh em của Tề Diễn Châu tên Trần Thuật, trích xuất được một đoạn tin nhắn từ điện thoại cũ của Ôn Tri Dư. Là đoạn cô ta nói chuyện với một người gọi là chị Chu, thời gian là cuối năm ngoái, ngay sau khi cậu vừa phát hiện mang thai.”

“Nói gì?”

Hà Mạn đọc cho tôi nghe.

Ôn Tri Dư nói:

“Dì đã sắp xếp cho em xong rồi. Bên anh Diễn Châu, em sẽ từ từ. Không vội được.”

Đối phương hỏi:

“Thế Bùi Thời Nghi thì sao?”

Ôn Tri Dư nói:

“Mang thai đúng lúc lắm. Dì sẽ nghĩ cách để cô ta bỏ đứa bé. Điều kiện gia đình cô ta như vậy, sinh ra cũng nuôi không nổi.”

Đối phương nói:

“Em cũng đủ ác đấy.”

Ôn Tri Dư gửi một mặt cười:

“Em đã đợi ba năm rồi, không thể trơ mắt nhìn mãi được.”

Đợi ba năm.

Tôi và Tề Diễn Châu ở bên nhau ba năm hai tháng.

“Trần Thuật ném thẳng ảnh chụp màn hình vào mặt Tề Diễn Châu.” Hà Mạn nói. “Nghe nói Tề Diễn Châu xem xong thì im lặng rất lâu, rồi gọi Ôn Tri Dư đến nói chuyện. Ngay hôm đó cô ta dọn khỏi căn hộ của nhà họ Tề.”

Dọn đi rồi.

Từ này cách tôi rất xa.

Ai dọn hay không dọn, với tôi đã không còn liên quan.

“Còn một chuyện nữa. Mấy dự án cô cậu rút vốn, ảnh hưởng lớn hơn dự đoán. Ba Tề tìm vài bên thay thế, nhưng không đàm phán được.”

“Chuyện của cô, tớ không tham gia.”

“Tớ biết cậu không tham gia. Nhưng hiệu quả rất rõ. Mẹ Tề ở nhà ngoan hơn nhiều rồi. Nghe nói khóc mấy lần, nói hối hận vì đã đuổi cậu đi.”

Hối hận.

Con người ta luôn đến lúc mọi chuyện không thể quay đầu mới nhớ tới hai chữ đó.

“Hà Mạn, sau này những chuyện này cậu không cần nói với tớ nữa.”

“Cậu không muốn biết à?”

“Biết cũng chẳng có ích gì. Tớ ở bên này khá tốt.”

“Được rồi. Vậy quần áo có đủ mặc không? Bên đó tuyết rơi chưa?”

“Rơi rồi.”

“Có lạnh không?”

“Cũng ổn.”

Cô ấy “ừ” một tiếng, lại dặn dò thêm vài câu rồi mới cúp máy.

Hà Mạn luôn như vậy. Hỏi một đống chuyện tưởng như vô ích, nhưng câu nào cũng là quan tâm.

Chiều hôm đó, tôi ra ngoài mua một con gà nướng nhỏ.

Trên đường về, người phụ nữ hay tưới hoa ở ban công bên cạnh lại vẫy tay với tôi.

“Cô sống một mình à?”

“Vâng.”

“Đang mang thai em bé phải không?”

“Vâng.”

“Tôi tên Phương Tình. Sau này có việc gì cứ gõ cửa nhà tôi.”

“Cảm ơn chị.”

Không phải chuyện gì lớn.

Nhưng ở một thành phố xa lạ, có người chủ động nói câu đó, bản thân câu nói ấy đã đủ rồi.

Tối đến, Tề Diễn Châu lại gửi email. Rất ngắn.

“Niệm Đường, chuyện của Ôn Tri Dư anh biết rồi. Là anh sai. Anh không biết em ở đâu, nhưng nếu em bằng lòng nói cho anh một tiếng, cho anh biết vị trí của em, anh sẽ qua trực tiếp xin lỗi.”

Trực tiếp xin lỗi.

Tôi nhìn email đó, ngồi trước màn hình rất lâu.

Anh biết mình sai.

Anh muốn đến xin lỗi.

Theo hiểu biết của tôi về anh trong ba năm qua đây có lẽ đã là sự nhún nhường lớn nhất anh có thể làm.

Nhưng rồi sao?

Anh xin lỗi, sau đó thì sao?

Mẹ Tề vẫn là mẹ Tề.

Mấy giây anh do dự đó vẫn từng tồn tại.

Ôn Tri Dư đi rồi, vậy người tiếp theo thì sao?

Anh có còn đưa WeChat của tôi cho người khác không?

Có còn nói “em đừng vội” không?

Có còn khi tôi nói chia tay, thở dài bảo “được rồi” rồi quay sang đặt vé cho người phụ nữ khác không?

Tôi đóng email lại.

Không phải giận dỗi.

Mà là khi ngồi trong căn hộ thuê ở thành phố xa lạ này, bên ngoài tuyết rơi, hai đứa bé trong bụng tôi lớn lên từng ngày, tôi phát hiện mình đã không còn cần lời xin lỗi của anh nữa.

Thứ tôi cần, anh không cho được.

Thứ anh có thể cho, tôi cũng không còn muốn nữa.

Đơn giản vậy thôi.

Tôi pha một ấm trà đỏ, cầm cốc tựa bên cửa sổ nhìn tuyết.

Điện thoại sáng lên.

Là cô gửi:

“Niệm Đường, tuần sau cô bay qua thăm cháu. Cháu muốn ăn gì?”

Tôi trả lời:

“Sườn kho cô nấu.”

Cô đáp một chữ:

“Được.”

08

“Giống cháu.”

Cô nhìn hai đứa bé vừa chào đời, câu đầu tiên là vậy.

Song thai sinh ở tuần ba mươi bảy, đều là bé gái.

Chị lớn nặng hai cân sáu, lúc ra đời khóc rất vang. Em nhỏ nặng hai cân tư, rất yên tĩnh, y tá vỗ hai cái mới hừ nhẹ một tiếng.

Cô đứng chờ ngoài phòng sinh. Vừa vào nhìn hai bé, mắt bà đã đỏ lên.

“Giống cô thì tốt hơn.” Tôi nói.

Cô vén tóc dính trên trán tôi sang một bên:

“Nếu mẹ cháu còn, chắc còn vui hơn cô.”

Tôi không nói gì, sống mũi cay cay.

“Nghĩ tên chưa?”

“Cô đặt đi ạ.”

Cô nghĩ một lát:

“Bùi Niệm Thư, Bùi Niệm An. Niệm trong tên cháu. Thư là thư thái, An là bình an.”

“Hay lắm ạ.”

“Vậy lấy hai tên đó.”

Tôi ở cữ tại Vancouver.

Cô thuê người chăm mẹ và bé, lại bay qua thăm tôi hai lần. Mỗi lần đến đều mang theo cả một vali đồ, đồ ăn đồ dùng chất đầy nửa kho chứa.

Phương Tình cũng thường sang giúp một tay, bế trẻ giúp tôi.

Có lần chị ấy hỏi:

“Chồng cô đâu?”

“Không có chồng.”

“Ba của tụi nhỏ?”

“Không còn ở đây nữa.”

Chị ấy nghe ra chữ “không còn” ấy không phải nghĩa đã mất, nên cũng không hỏi thêm.

Cuộc sống chuyển sang một nhịp khác.

Rửa bình sữa, pha sữa bột, ba giờ sáng bị tiếng khóc gọi dậy.

Chị lớn không thích uống sữa, em nhỏ không thích ngủ. Hai đứa thay phiên nhau hành tôi.

Mệt.

Nhưng là cái mệt rất thật.

Không giống sự mệt mỏi trống rỗng ngày xưa.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)