Chương 2 - Định Mệnh Của Những Tấm Biển

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Sợ bố em tìm anh xin tiền?”

“Sợ gia đình em kéo chân anh?”

“Hay sợ người khác biết bố vợ tương lai của anh làm việc trong tiệm sửa xe?”

Anh đột ngột đạp phanh.

Xe dừng bên đường.

Chiếc xe phía sau bấm còi.

Anh quay đầu nhìn tôi, trong ánh mắt cuối cùng cũng không còn ngụy trang.

“Mạnh Tri Ý, em nhất định phải nói khó nghe như vậy sao?”

“Là anh phân người thành ba bảy loại trước.”

“Em chỉ nói đúng theo ý anh mà thôi.”

Khóe môi anh căng cứng.

“Bây giờ tâm trạng em không tốt, hôm khác chúng ta nói tiếp.”

“Không cần hôm khác.”

Tôi tháo dây an toàn.

“Em tự về.”

“Muộn thế này, em còn gây chuyện gì nữa?”

Tôi đẩy cửa xe.

Gió lạnh tràn vào.

Anh đưa tay định kéo tôi.

Tôi tránh đi.

“Đừng chạm vào em.”

Tay anh dừng lại.

Tôi xuống xe rồi đóng cửa.

Cửa kính xe hạ xuống.

Lục Thừa An ngồi bên trong, sắc mặt khó coi.

“Hôm nay em đi thì đừng mong anh dỗ.”

Tôi nhìn anh.

“Em đâu có bảo anh dỗ.”

Nói xong, tôi quay người đi về phía ga tàu điện ngầm.

Phía sau, chiếc xe dừng rất lâu.

Cuối cùng vẫn lái đi.

Đêm đó, khi tôi về đến nhà đã là mười một giờ rưỡi.

Bố nhắn tin cho tôi.

“Về đến nhà chưa?”

Tôi trả lời.

“Con về rồi, bố. Đồ ăn rất ngon.”

Ông nhanh chóng gửi lại một biểu tượng mặt cười.

“Lần sau về, bố lại nấu cho con.”

Tôi nhìn dòng chữ đó, mắt cay xè nhưng không rơi nước mắt.

Sáng hôm sau lúc bảy giờ hai mươi, điện thoại vang lên một tiếng.

Lục Thừa An gửi tin nhắn WeChat.

Chỉ có năm chữ.

“Chúng ta không hợp nhau.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình rất lâu.

Sau đó, điện thoại của bố gọi đến.

04

Khi tôi nghe máy, giọng đã hơi khàn.

Bố hỏi tôi đã ăn sáng chưa.

Giọng ông vẫn giống như ngày thường, mang theo hơi ấm của bếp lửa vừa nhóm lúc sáng sớm.

Tôi nói chưa.

Ông nói trước cửa tiệm mới mở một quán tào phớ, hương vị rất ngon, lần sau tôi về sẽ mua cho tôi.

Tôi nắm điện thoại, hồi lâu không nói gì.

Ông cũng không giục.

Một lúc lâu sau, ông mới nhẹ nhàng hỏi có phải tôi cãi nhau với Tiểu Lục không.

Tôi nói không.

Bố cười một tiếng.

Ông nói từ nhỏ mỗi lần con nói không có nghĩa là đang có chuyện.

Sống mũi tôi lập tức cay xè.

Nhưng ông không hỏi tối qua đã xảy ra chuyện gì.

Ông chỉ nói, Tri Ý, đôi tay của bố có hơi bẩn một chút, nhưng bố chưa từng trộm của ai một đồng, cũng chưa từng nợ ai một phần tình nghĩa.

Tôi ngồi bên giường, các ngón tay dần siết chặt.

Ông nói lúc ăn cơm hôm qua Tiểu Lục không được tự nhiên, bố đã nhìn ra.

Tôi nói: “Bố, con xin lỗi.”

Ba chữ vừa thốt ra, nước mắt tôi suýt rơi xuống.

Bố im lặng bên kia điện thoại vài giây.

Sau đó ông nói, con xin lỗi bố làm gì.

Ông nói người ta coi thường công việc của bố, đó là tầm mắt của người ta, không phải lỗi của con.

Tôi cúi đầu, trước mắt hiện lên cảnh hôm qua ông rụt tay về.

Khoảnh khắc đó, rõ ràng ông rất khó xử nhưng vẫn cười tìm bậc thang cho Lục Thừa An bước xuống.

Tôi hỏi ông: “Hôm qua bố có buồn không?”

Bố nói không buồn.

Ông nói mình sửa xe nửa đời người, âm thanh gì cũng từng nghe qua Ốc vít lỏng, dây curoa cũ, động cơ bỏ máy, mỗi thứ đều phát ra âm thanh khác nhau.

Ông nói trong lòng một người có coi người khác là con người hay không, trên bàn cơm cũng có âm thanh.

Cuối cùng tôi không nhịn được, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

Bố như nghe thấy, lại như không nghe thấy gì.

Ông nói, Tri Ý, linh kiện hỏng có thể thay, người không hợp thì đừng cố vặn vào nhau.

Trước khi cúp máy, ông dặn tôi buổi trưa phải ăn cơm tử tế.

Ông nói hôm nay trong tiệm có việc, lát nữa sẽ gọi lại.

Tôi cúp máy, nhìn tin nhắn của Lục Thừa An rất lâu.

Chúng ta không hợp nhau.

Năm chữ gọn gàng dứt khoát, giống hệt cú đạp phanh tối qua của anh.

Tôi không trả lời.

Hơn mười giờ, chuông cửa vang lên.

Tôi tưởng là đồ ăn giao đến, mở cửa ra lại thấy một nhân viên giao hàng ôm túi giấy màu đỏ.

Cậu ta nói có người nhờ giao đến, ghi chú là trả lại đồ.

Tôi vừa nhìn đã nhận ra chiếc túi giấy.

Trà và bánh bố tôi đưa cho Lục Thừa An hôm qua đều ở bên trong.

Một góc hộp bánh bị ép móp, giấy dầu nhô ra khỏi khe.

Nhân viên giao hàng đưa đồ cho tôi rồi bảo tôi xác nhận trên điện thoại.

Tôi nhìn tên người gửi trên màn hình.

Lục Thừa An.

Tôi ký nhận rồi đặt túi giấy ở lối vào.

Điện thoại nhanh chóng sáng lên.

Lục Thừa An gửi một câu.

“Trả lại đồ cho chú, tránh sau này nói không rõ ràng.”

Tôi nhìn câu đó, đột nhiên cảm thấy hai năm qua mình giống như một trò cười.

Tôi trả lời: “Không cần, em sẽ xử lý.”

Anh nhanh chóng gửi câu thứ hai.

“Tri Ý, chúng ta đều là người trưởng thành, hợp thì đến, không hợp thì chia tay trong êm đẹp.”

Tôi không trả lời nữa.

Tôi mang túi giấy vào bếp, định xếp lại hộp bánh cho ngay ngắn.

Khi mở hộp, hai miếng bánh hoa quế bên trong đã vỡ.

Phía dưới đè một tấm thiệp nhỏ.

Là chữ của bố tôi.

“Tiểu Lục, lần đầu gặp mặt, chú không biết cháu thích ăn gì. Bánh mua ở tiệm lâu năm, mang về cho người nhà nếm thử.”

Chữ viết rất chậm, từng nét đều ngay ngắn.

Tôi ngồi xuống sàn bếp, nhìn tấm thiệp đó, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Buổi chiều, tôi bắt taxi trở về khu phố cũ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)