Chương 3 - Điều Ước Bất Ngờ Từ Sủi Cảo
12
Mẹ tôi sau khi chứng kiến sức mạnh của tờ vé số mười tỷ đã hoàn toàn ủng hộ quyết định của bà nội.
Bà dạy dỗ ba tôi.
“Anh phải nghe lời bà nhà mình! Bà mới là đại phúc tinh của nhà này!”
Ba tôi bị dọa đến ngơ ngác, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Mẹ tôi cầm tờ vé số mười tỷ, cả người càng trở nên ân cần hơn trước.
Bà ôm cánh tay bà nội.
“Mẹ, mẹ sống đến tuổi này rồi cũng nên hưởng phúc. Mẹ nói xem mẹ muốn gì, chúng con đều mua cho mẹ.”
Bà nội cười híp mắt nhìn bà.
“Căn phòng này của mẹ lâu rồi không có người dọn, mẹ cũng có tuổi rồi, con dâu hay là con giúp mẹ dọn dẹp một chút?”
Nụ cười của mẹ tôi cứng lại trên mặt, bây giờ bà là người sắp trở thành người giàu, sao lại chịu làm chuyện hạ thấp thân phận như vậy.
“Mẹ, con tìm vài người dọn vệ sinh cho mẹ nhé.”
Sắc mặt bà nội không vui, cười khan hai tiếng.
“Theo mẹ thấy thì con chê phòng của bà già này bẩn đúng không. Vậy thì khỏi dọn nữa.”
Mẹ tôi thấy bà nội không vui, sợ bà sẽ không gói sủi cảo nữa, cắn răng kéo cô cả cùng dọn dẹp.
Phòng của bà nội nói bẩn cũng không hẳn, chỉ là đồ cũ tích tụ quá nhiều năm.
Hai người họ mất tròn năm ngày mới dọn xong.
Trong phòng lôi ra được rất nhiều đồ bỏ đi.
Đôi ủng mưa đầy vết răng cắn.
Chiếc áo sơ mi rách đầy lỗ lớn.
Ga giường đầy vết nước tiểu, còn bốc mùi khai.
Đường và muối trong hộp gia vị đã hóa thành thứ nước đục.
Chậu hoa vỡ nát bị nhổ bật cả rễ.
Những mảnh bìa giấy bị xé n/át thành từng mảnh.
Nói khó nghe một chút, nhà bà nội còn giống ổ chó hơn.
Mẹ tôi buồn nôn nhưng thấy bà nội cười híp mắt nhìn mình, bà chỉ có thể cố nặn ra một nụ cười.
Sau khi dọn dẹp xong, bà nội lại nói muốn thay đồ đạc.
Ba mẹ bàn bạc rồi quyết định ngay.
Thay hết.
Số tiền mấy chục vạn hai vợ chồng vất vả tích góp nửa đời người lập tức tiêu mất một nửa.
Từ đồ lớn như giường, tủ, sofa cho đến nồi niêu bát đũa đều mua loại đắt tiền.
Hai người bây giờ tiêu tiền không chớp mắt.
Mỗi ngày ngoài ăn sủi cảo ra thì ngồi cùng nhau bàn bạc xem mười tỷ kia nên tiêu thế nào.
Sau khi đồ đạc được đưa vào, căn nhà nhỏ chật kín.
Bà nội sống cả đời cuối cùng cũng bắt đầu hưởng phúc.
Nhưng khi bà thấy những đồ ăn mẹ tôi mua, bà lại hiếm khi nổi giận.
Bà không thèm ngẩng mắt, chỉ nói một câu.
“Nếu trong nhà này có người ăn thứ khác, thì sẽ không được ăn sủi cảo của tôi nữa.”
13
Mẹ tôi chỉ có thể đau lòng đem toàn bộ đồ ăn vứt đi.
Bà dựa vào lòng ba tôi tủi thân.
“Tôi ăn sủi cảo đến mức muốn nôn rồi.”
Ba tôi an ủi mẹ.
“Chúng ta cứ nghe bà đi, mấy thứ phàm tục đó sao so được với sủi cảo phúc chứ.”
Cô cả cùng ba mẹ lại một lần nữa tôn bà nội lên như thần.
Ba tôi đặc biệt mua một chiếc bồn gội đầu, tự tay gội tóc cho bà.
Bà nằm xuống.
Khi ba tôi vụng về xoa tóc mới phát hiện mái tóc đen của bà hóa ra là bẩn mà thành.
Chấy, lông vụn và từng mảng gàu lớn kết lại thành vảy m/áu.
Ba tôi suýt nôn.
Nhưng thấy biểu cảm của bà, ông cố nén ghê tởm, cố nặn ra nụ cười.
Sau bảy tám chậu nước…
Tóc bà nội trở nên mềm hơn, không còn giống cỏ khô nữa.
Bà nội rất hưởng thụ việc ba tôi gội đầu cho mình.
Bà chủ động kể chuyện hồi nhỏ của ba.
“Mẹ nhớ lúc con còn nhỏ có lần bị sốt, sốt bốn năm ngày.
“Mẹ bế con chạy khắp các bệnh viện, thậm chí cả đạo quán bên cạnh cũng đi.
“Bác sĩ lúc đó bảo mẹ đưa con về nhà, nói không cứu được nữa.
“Mẹ không tin, mẹ lấy nước giếng lau người cho con, lau mông cho con, thức liền ba đêm.
“Không ngờ con lại khỏe lại. Không nghĩ đứa trẻ mẹ vất vả nuôi lớn bây giờ cũng đã làm cha, còn có một trai một gái.”
Bà cười.
Ba tôi đứng bên cạnh cười còn khó coi hơn khóc.
“Con trai bây giờ không phải cũng đang hiếu thảo với mẹ sao?”
Bà nội cười híp mắt nhưng không nói gì.
14
Sau khi ba tôi sấy tóc xong, cô cả ân cần bưng tới một chậu sứ lớn.
Bên trong là cái giò heo lớn, bóng dầu nhìn rất ngon mắt.
“Mẹ à, chúng con ăn sủi cảo, nhưng mẹ phải ăn thứ có dinh dưỡng. Cái giò này con hầm cả ngày, mẹ nếm thử đi.”
Không ai ngờ bà nội hiền lành lại trực tiếp hất đổ chậu sứ.
Cái giò cùng nước canh rơi xuống đất.
Biến thành một đống nhão nhoẹt.
Bà lại nổi giận.
Đôi chân nhỏ dẫm mạnh lên cái giò, nghiền nát nó thành từng mảnh.
Trước mặt ba mẹ và cô tôi, bà lại nhặt thịt lên.
“Thịt này không tệ, hôm nay dùng nó gói sủi cảo.”
Ba tôi thử ngăn lại.
“Mẹ, cái này bẩn rồi.”
Bà nội chỉ nói một câu.
“Chê bẩn thì đừng ăn!”
Cô tôi sợ bà thật sự nổi giận.
Biểu cảm nịnh nọt kia trông giống hệt người ăn xin.
“Nếu anh tôi không ăn thì tôi ăn, chỉ cần mẹ làm thì tôi đều thích.”
Đến tối hôm đó.
Đồng xu thật sự bị cô tôi ăn trúng.
Cô hướng về phía bà nội.
Quỳ xuống nhắm mắt ước.
“Tôi muốn trở thành người khiến vạn người mê, để tất cả đàn ông đều say đắm tôi và tiêu tiền vì tôi.”
Ba tôi nhổ mạnh một bãi nước bọt xuống đất.
“Đúng là đàn bà tóc dài kiến thức ngắn. Muốn tiền vẫn thực tế hơn.”
Mẹ tôi ngoài mặt tỏ vẻ khinh thường theo ba.
Nhưng ánh mắt lại tràn đầy ghen tị.
Cô tôi mặc kệ.
Ước xong liền vui vẻ trở về phòng, chờ sáng mai thức dậy biến thành đại mỹ nữ.
Tôi nhân cơ hội chúc họ ngủ ngon rồi lén trở về phòng.
15
Bà nội quen ngủ một phòng.
Ba mẹ ngủ một phòng.
Tôi ngủ chung với cô cả.
Nhưng tối nay tôi có suy tính khác.
Cô tôi hưng phấn đến mức không ngủ được.
Cô đang tưởng tượng mình biến thành đại mỹ nữ, thậm chí còn lên kế hoạch sang Pháp đi diễn thời trang.
Tôi dựa đầu giường đọc truyện trên ứng dụng.
Một lúc sau tôi giả vờ hỏi rất tự nhiên.
“Cô cả, sao dì hai không về cùng cô?”
Cô tôi khó chịu trợn mắt.
Tôi nắm chiếc nhẫn trong túi, tiếp tục hỏi.
“Cô cả, quan hệ giữa bà nội và dì hai không tốt sao?”
Cô tôi lúc này mới để điện thoại xuống nhìn tôi.
“Tiêu Tiêu, hôm nay con sao vậy? Sao cứ nhắc tới dì hai?”
Tôi ngượng ngùng kiếm cớ.
“Chỉ hỏi thôi mà, lâu quá con chưa gặp dì hai, cũng hơi nhớ.”
Cô tôi ghé đầu lại gần.
“Cô nói cho con cũng được, nhưng lần sau nếu con ăn trúng sủi cảo phúc thì phải nhường cơ hội ước cho cô. Con đồng ý thì cô nói.”
Tôi đồng ý.
Dù sao tôi cũng không định dựa vào sủi cảo để ước.
“Dì hai con là người giống bà nội nhất, cũng là người thân với bà nhất.
“Nhưng có một chuyện khiến hai mẹ con suýt đoạn tuyệt.”
16
“Bình thường người ta thương con gái lớn hoặc con út, nhưng bà nội con lại thương dì hai nhất.
“Hồi đó dì hai đi học, bà vốn không đồng ý.
“Sau đó bà vẫn bán hai con bò trong nhà để cho dì đi học.
“Kết quả dì quen một người ở nông thôn trong trường, nhất quyết muốn gả xa vào vùng núi.
“Bà nội sống c/hết không đồng ý, còn ra tay đánh dì.
“Sau đó dì mượn ba con năm nghìn tệ, từ đó không quay về nữa.”
“Vậy lần này dì hai sao không về?”
Cô cả gãi cái đầu mấy ngày chưa gội, rõ ràng rất bực bội.
“Tôi nói rồi, tôi biết gì đâu. Mấy hôm trước nó còn nói trong nhóm sẽ về trước, ai biết con đó đi đâu chơi rồi.”
“Tôi đoán bà nội năm đó chia rẽ nó với người yêu nên nó còn hận.
“Oan của hai người đó đời này chắc không giải được.”
“Đừng hỏi linh tinh nữa, tắt đèn đi. Nếu làm lỡ việc bà đây biến đẹp thì bà l/ột d/a/o con.”
Cô cả tắt đèn đầu giường.
Phòng vốn đã tối, giờ hoàn toàn chìm trong bóng đêm.
Vài giây sau tiếng ngáy vang lên bên cạnh tôi.
Cô đã ngủ.
Nhưng tôi thì không ngủ được.
Trong đầu toàn là lời cô nói.
Tôi lại lấy chiếc nhẫn ra nhìn rất lâu.
Tôi quyết định tối nay không ngủ.
Hôm cô giảm cân thành công tôi ngủ quên vì quá buồn ngủ.
Hôm nay tôi muốn xem cái sủi cảo đó rốt cuộc làm sao khiến người ta biến thành mỹ nữ.
17
Thời gian trôi từng giây.
Đến đúng mười hai giờ.
Ba kim đồng hồ trên tường trùng nhau.
Bên cửa sổ vang lên âm thanh.
Âm thanh không phải tiếng lá cây xào xạc.
Mà là tiếng cào cào.
Âm thanh rất trầm.
Giống như hai tờ giấy thô cọ vào nhau.
Nghe kỹ sẽ nhận ra đó là tiếng phụ nữ nói chuyện.
Cánh cửa vốn đã khóa của phòng bị người từ bên ngoài đẩy mở.
Tôi mở chế độ quay video trên điện thoại.
Không cần chỉnh góc, trực tiếp ném ra ngoài.
Tiếng thì thầm vẫn tiếp tục.
Dưới ánh trăng.
Một cái bóng còng lưng bò lên cửa sổ.
Khe cửa sổ bị mở ra.
Có thể cảm nhận được bên ngoài có người đang cố nhìn vào trong.
Tôi không dám mở mắt.
Bên cạnh cô tôi ngủ say như c/hết.
Dù sao cô cũng không sợ.
Tôi lén kéo chăn trùm kín đầu.
Theo thường thức thì trong chăn là nơi an toàn nhất.
Ma không thể chạm vào người trong chăn.
Sau khi cố bỏ qua mùi khó chịu trong chăn.
Thật ra vẫn khá có cảm giác an toàn.
Bên cạnh tiếng rên của cô tôi vẫn không ngừng.
Nếu trước đó tôi còn muốn tìm hiểu sự thật.
Thì lúc này hoàn toàn từ bỏ.
Trước hết cứ sống đã.
Mãi đến khi cô tôi ngừng rên.
Trên đầu lại truyền tới một lực mạnh.
Thứ đó trực tiếp lật chăn của tôi lên.
Tôi không dám kêu.
Cố giả vờ ngủ.
Tim đập loạn như nhảy disco.
May mà tôi không có bệnh tim.
Không thì lúc này chắc đã t/ử v/ong rồi.
Nó dường như đang quan sát tôi.
Một lát sau.
Giống như không có chuyện gì xảy ra.
Nó thậm chí còn đắp chăn lại cho tôi.
Trên đầu vang lên một tiếng thở dài khe khẽ.
Âm thanh này tôi quen.
Là bà nội.
Là m/áu?
Cảm giác đó rất nhanh biến mất.
Tôi vừa sợ vừa mệt.
Cuối cùng vẫn nhắm mắt ngủ thiếp đi.
18
Sáng hôm sau.
Trước khi gà kịp gáy.
Tiếng hét của cô cả đánh thức cả nhà.
Cô thật sự biến thành đại mỹ nữ.
Thậm chí so với minh tinh trong giới giải trí cũng không hề kém.
Bà nội cười híp mắt dặn.
“Hiệu lực của sủi cảo phúc sẽ giữ vài ngày, nửa tháng này đừng rửa mặt.”
Cô cả gần như tôn bà nội như thần.
Tôi lén quan sát bà.
Làn da của bà dường như mịn hơn một chút.
Gần như không còn giống người già nữa.
Nhiều lắm cũng chỉ như người năm sáu mươi tuổi.
Ba tôi trêu một câu.
“Con nói thật, dáng vẻ này của con lại có vài phần giống mẹ lúc còn trẻ.
“Hồi đó mẹ cũng là mỹ nữ nổi tiếng khắp vùng.
“Lúc đó còn có người tìm mẹ đi Hồng Kông đóng phim.
“Đáng tiếc vì cứu con mà mặt mẹ bị ấm nước nóng làm b/ỏng.
“Nếu không có khi bây giờ mẹ đã là đại minh tinh nổi tiếng rồi.”
Tôi thật sự không thể liên hệ mỹ nữ trong lời ba với bà nội tóc như cành cây khô trước mắt.
Nhưng nghĩ lại.
Lúc nhỏ bà nội quả thật không giống bây giờ.
Khi đó bà rất sạch sẽ.
Cho người ta cảm giác dịu dàng và mềm mại.
Cô tôi liếc ba một cái.
“Cần anh nói mấy lời vớ vẩn đó à, bây giờ tôi nhất định sẽ hiếu thảo với mẹ.”
Bà nội phủi bột trên tay.
“Bây giờ tất cả đồng xu các con đều ăn trúng rồi.
“Sau này mẹ cũng không còn gì giúp các con nữa.”
Ba tôi nhíu mày.
Một người đàn ông to lớn đứng đó bẻ ngón tay tính.
“Lúc tới tôi nhớ thấy mẹ gói năm đồng xu.
“Chị cả ăn hai.
“Tôi ăn một.
“Vợ tôi ăn một.
“Không phải còn một sao?”
Tôi nhắc ba.
“Con ăn một.”
Ông lập tức nhớ tới điều ước bị tôi “lãng phí”.
“Nuôi mày còn không bằng nuôi miếng thịt nướng. Đồ vô dụng.”
Cô tôi lập tức nhảy dựng.
“Cái gì mà sống với tôi? Anh không phải con của nó à?”
Ba tôi lười để ý.
“Chính cô nói đó.”
Ông chìm trong cảm xúc của mình.
Không phát hiện ánh mắt bà nội đang nhìn chằm chằm ông.
Bà nội liếm môi.
“Không phải đã nói sẽ ở với bà một tháng sao?
“Bây giờ lấy hết lợi ích rồi muốn đi à?”
19
Ba tôi lại trở về dáng vẻ cũ.
Ông chỉ vào đống đồ đạc trong nhà.
“Mẹ nhìn xem vợ con sắp xếp nhà cửa cho mẹ hoành tráng thế nào, tốn mấy vạn đấy. Bây giờ mẹ ở quê cũng không phải chịu khổ gì nữa. Phúc lớn rồi.”
“Mẹ cũng nên biết đủ. Người sắp xuống mồ đến nơi thì đừng giữ con cái bên cạnh mãi.”
Mẹ tôi kéo tay áo ông.
“Được rồi, đừng nói nữa. Nếu bên bà không có chuyện gì thì chúng ta đi lĩnh thưởng đi.”
Mười tỷ không phải nơi huyện nhỏ có thể lĩnh thưởng.
Hai người mua vé tàu đi trung tâm quản lý vé số cấp tỉnh.
Còn đặt ghế thương gia rất phô trương.
Không cho tôi đi theo.
Sợ tôi nhớ tới tiền của họ.
Ba ngày sau.
Sáng sớm tôi nghe tiếng đá cửa.
Tôi dụi mắt đứng dậy.
Cô tôi vẫn ngủ say.
Bà nội chậm rãi đi mở cửa.
Cửa bị đá văng từ bên ngoài.
Ba mẹ tôi đứng ở cửa.
Hai người mặt mũi xám xịt như gà thua trận.
Bà nội bị đá ngã xuống đất.
Tôi hét lên “Bà nội!”
Tôi vội vàng chạy tới đỡ bà.
Nhưng khi chạm vào tôi lại không thể kéo bà dậy.
Cơ thể bà nhìn gầy yếu nhưng nặng như nghìn cân.
Da lại lạnh buốt.
Bà nhìn tôi.
Đôi mắt đen sâu.
Ba tôi hơn bốn mươi tuổi đứng bên cạnh.
Ông tức đến phát khóc.
“Cái sủi cảo rách của mẹ toàn là giả!
“Tôi tới đó người ta nói vé số này là giả!
“Mẹ kiếp! Tiền đi lại của tôi cũng mất hơn năm nghìn!”
Ông nhổ nước bọt xuống đất.
Tôi không để ý sự khác thường của bà.
Đứng chắn trước bà và mắng ba.
“Sao ba có thể nói bà như vậy!
“Bà sinh ra ba nuôi ba lớn!
“Ba hiếu thảo với bà chẳng phải là điều nên làm sao!”
Ba tôi giơ tay định t/át tôi.
“Cút sang một bên!
“Mười tỷ của tao!
“Mười tỷ!”
Ngoài cổng vang lên tiếng gọi.
“Lý Đại Cường có ở nhà này không?”
20
Ba tôi trút giận lên người vừa tới.
“Tao là Lý Đại Cường, có gì nói nhanh.”
Người kia không quen biết nên cũng không nhịn.
“Chiếc BMW của anh hết thời gian trải nghiệm nửa tháng rồi.
“Chúng tôi tới thu hồi xe.”
Mẹ tôi tròn mắt.
“Nửa tháng cái gì!
“Chiếc xe này là của nhà tôi!
“Sao các anh dám lấy đi!”
Nhân viên đã quen với chuyện này.
Họ mở tờ quảng cáo.
Chỉ vào dòng chữ nhỏ xíu.
“Thời gian trải nghiệm nửa tháng.”
Ba tôi đứng sững.
Rất lâu không nói nên lời.
Nhân viên lúc này còn bực hơn ông lúc nãy.
“Không phải chứ, các anh lái BMW như lái máy cày à?
“Xe bị phá như chó gặm vậy.
“Cái này phải bồi thường.
“Ít nhất phải sửa lại như lúc giao xe.”
Bồi thường?
Từ khi biết mình “trúng mười tỷ”.
Ba mẹ tôi hoàn toàn xem thường BMW.
Đúng là lái như máy cày.
Ba tôi còn định sau khi có mười tỷ sẽ mua Ferrari hoặc siêu xe.
Một chiếc xe vài chục vạn làm sao lọt vào mắt vị “tỷ phú mười tỷ” như ông.
Ba mẹ tôi hoàn toàn chết lặng.
Người kia mỉm cười.
“Thấy các anh cũng khá thật thà.
“Bồi thường hai mươi vạn là được.”