Chương 4 - Điều Ước Bất Ngờ Từ Sủi Cảo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

21

Sắc mặt ba tôi xanh như lá cây.

“Hai mươi vạn! Các người đi cướp tiền à!? Cái xe này chỗ nào đáng hai mươi vạn.”

Người kia lộ rõ bộ mặt thật, cười khẩy.

“Nếu ngày mai không thấy tiền, tôi cho người tới tháo hai chân của anh. Địa chỉ nhà anh ở thành phố chúng tôi biết rõ ràng, anh không chạy được đâu.”

Mẹ tôi ngồi phịch xuống đất, ánh mắt đờ đẫn.

“Mấy hôm trước sửa lại nhà cho mẹ đã tốn hơn mười vạn. Lấy đâu ra thêm hai mươi vạn nữa…”

Tôi khuyên ba mẹ.

“Báo cảnh sát đi, chuyện này chắc chắn là lừa đảo.”

Ba tôi lúc này mới phản ứng lại, hồi lâu mới nói một câu.

“Mẹ kiếp. Vé số chắc chắn bị thằng họ Vương kia tráo rồi.”

Trong đầu ông toàn là tiền, hoàn toàn không nghe lọt lời tôi.

Ông cầm d/ao bếp chạy sang nhà bên gõ cửa, đòi liều mạng.

Vợ của chú Vương ra mở cửa.

Ba tôi vừa mở miệng đã chửi.

“Vương Chí Tường đâu rồi! Bảo nó cút ra đây. Dám đổi vé số của tao, hôm nay tao không b/ăm nó thì không xong. Nhà các người phải cho tao một lời giải thích!”

Sau khi nghe xong, sắc mặt bà Vương tái xanh ánh mắt kỳ lạ nhưng không hề sợ hãi.

Bà mắng ngược lại ba tôi.

“Anh bị b/ệnh à! Chồng tôi c/hết hơn một năm rồi, anh tới nhà tôi làm gì!”

Ba tôi nhổ nước bọt xuống đất.

“Phi! Trộm mười tỷ của tao còn giả vờ cái gì! C/hết rồi cũng phải sống lại cho tao.”

Bà Vương thấy nói không thông, lập tức nổi giận.

“Được, được, được! Anh tự hỏi ông ta đi xem tờ vé số chó má đó.”

Bà đẩy cửa lớn ra.

Đập vào mắt là tấm di ảnh.

Người trong ảnh chúng tôi đều quen.

Chú Vương.

Bà Vương lại lấy điện thoại ra, mở vòng bạn bè WeChat, kéo lên một hồi.

Cuối cùng dừng lại ở nửa năm trước.

“Mở to mắt chó của anh ra mà xem!”

Đó là bài viết tưởng niệm chú Vương.

Thậm chí còn có lượt thích của ba tôi.

Con d/ao trong tay ba tôi rơi xuống đất kêu “choang”.

“Rốt cuộc là ai lấy vé số của tôi… tiền của tôi…”

Bà Vương cười lạnh.

“Ma lấy vé số của anh, thì đi hỏi ma đi!”

Ba tôi, mẹ tôi và cô cả cũng ngây người.

“Không thể nào, hôm đó chúng tôi đều nhìn thấy, chính là lão Vương nhà bà. Còn lấy của chúng tôi hai vạn.”

Tôi nhìn sang.

Trong chậu đốt giấy trước di ảnh chú Vương có hai xấp tiền cháy dở.

Ước chừng đúng hai vạn.

Bà Vương tiếp tục chửi bới.

“Theo tôi thấy mấy người các anh đều là súc sinh. Lúc bà già nhà anh còn sống thì không hiếu thảo, c/hết rồi lại ngày nào cũng vây quanh cái nhà rách này giả vờ.”

22

Một câu nói khiến bốn người đứng sững.

Ba tôi nhíu mày.

“Ai c/hết? Mẹ tôi vẫn sống sờ sờ.”

Bà Vương bưng chậu nước rửa mặt bên cạnh, hắt thẳng vào mặt ba tôi.

“Anh bị ma ám rồi à.

“Mở mắt ra!

“Lần trước nhà tôi đi du lịch về đã phát hiện mẹ anh c/hết rồi!

“Trong thôn còn làm tang lễ!

“Lúc c/hết gầy như con chuột.”

“Bà ấy bị đói c/hết!”

22

Sắc mặt ba tôi trắng bệch.

“Sao có thể c/hết đói! Mẹ tôi sống khỏe mà.”

“Trong thôn gọi điện cho các anh bao nhiêu lần, không ai bắt máy.”

“Mẹ kiếp đúng là súc sinh.”

“Hôm đầu thất của bà thì các anh lại lần lượt về. Không biết các anh định làm gì.”

“Cút đi, đừng làm bẩn nhà tôi.”

Ba tôi kéo bà Vương về nhà, nhất định bắt bà phải mở to mắt nhìn rõ bà nội.

Nhưng khi bốn người chúng tôi bước vào sân lần nữa.

Hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.

Thân hình gầy trơ xương.

Gương mặt cười híp mắt.

Ánh mắt âm độc nhìn tất cả mọi người.

Tôi nhớ tới hôm mẹ và cô dọn phòng, kết hợp với lời bà Vương nói.

Lúc này tôi mới hiểu ra.

Đống đồ linh tinh mẹ và cô dọn ra vẫn chất ở góc tường.

Chân tôi mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất.

Muốn khóc cũng không khóc được.

Tất cả đều là đồ dùng sinh hoạt của bà nội trước đây.

Đôi ủng mưa đầy vết răng.

Là bà nội đói quá cắn vào nhưng không nhai nổi.

Chiếc áo rách đầy lỗ.

Là bà nhét vải vào bụng để lấp cơn đói.

Chậu hoa vỡ bị nhổ bật rễ.

Những mảnh bìa giấy bị xé n/át.

Ga giường đầy vết nước tiểu.

Hộp gia vị với đường muối đã hóa thành nước đục.

Bởi vì bà nội đã liệt nằm trên giường.

Còn những đứa con đang hưởng phúc ở thành phố hoàn toàn không biết.

Bà nội.

Tôi từng nghĩ khi đi làm, tới thành phố lớn thì có thể thoát khỏi gia đình này.

Không ngờ bà lại… lại bị c/hết đói như vậy.

Buồn cười.

Hoang đường.

Lại khiến tôi cảm thấy như có hàng vạn con kiến đang gặm tim.

Cảm giác đau đớn khó nói thành lời.

Tôi phát điên chạy vào nhà.

Đẩy cửa phòng bà nội.

Bên trong đầy bụi.

Bên gối bà đặt chiếc điện thoại người già.

Và hai nghìn tệ tôi gửi cho bà.

Trong điện thoại đầy những cuộc gọi bà gọi cho ba người con.

Cuộc gọi dài nhất chỉ năm giây.

Tôi quay lại nhìn ba, mẹ và cô.

Giọng khàn khàn.

“Ba… mẹ… cô…

“Bà nội… đến đòi mạng các người rồi.”

23

Ba mẹ và cô tôi thật sự bị dọa sợ.

Ba người đứng như bị sét đánh.

“Ầm!”

Trên trời vang lên tiếng sấm.

“Ma! Ma aaaaa!”

Cô tôi từ từ lùi sang bên.

Rất nhanh bị bộ quần áo chật bó chặt.

Cơ thể giống con heo bị trói.

Trên khuôn mặt xinh đẹp bắt đầu bong ra từng mảng.

Nhìn kỹ mới thấy đó là lớp vỏ sủi cảo khô.

Hóa ra tất cả chỉ là ảo giác.

Khi ảo giác biến mất.

Hình dạng thật hiện ra.

Không chỉ thân hình cô.

Mà cả sân nhà được mẹ và cô dọn dẹp mấy ngày nay cũng nhanh chóng trở nên tàn tạ.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn.

Bên ngoài vang lên tiếng chửi.

“Con nhỏ kia chính là mày đăng ảnh dụ dỗ chồng tao đúng không! Hôm nay tao l/ột d/a mày!”

Một người phụ nữ tóc đỏ mặc đồ bó sát xông vào.

Đạp cô tôi ngã xuống đất.

“Chính mày lừa chồng tao nạp tiền đúng không! Con heo mập như vậy cũng lừa được đàn ông mấy chục vạn!”

Tôi lặng lẽ lùi lại.

Chuyện này tôi không dám xen vào.

Nếu giúp cô thì tôi cũng dính rắc rối.

Người phụ nữ tóc đỏ chửi xong liền ngồi lên người cô.

Hai tay liên tục t/át.

Móng tay gắn đá mắc vào da mặt cô.

“Rách!”

Da mặt cô bị kéo bật ra.

Cô gào như con heo bị thiến không gây tê.

Lăn lộn trên đất.

Người phụ nữ tóc đỏ sợ hãi.

“Con mập c/hết tiệt, đừng đổ cho tao. Ai bảo mày chỉnh ảnh lừa chồng tao.”

Thấy chuyện lớn.

Bà ta quay đầu bỏ chạy.

Mẹ tôi không quan tâm cô.

Bà kéo tay áo ba tôi.

“Anh mau gọi cho sếp đi! Dự án đó với tiền thưởng cuối năm của anh cũng hơn mười vạn! Vừa đủ trả tiền xe! Nếu thật sự bị sa thải thì chúng ta mất hết!”

Ba tôi như tỉnh mộng.

Ông lập tức gọi điện cho sếp.

“Sếp, sếp, cái đơn xin nghỉ việc trước đó… có thể giúp tôi hủy không?

“Tôi đầu óc có b/ệnh, coi như tôi là cái rắm thả ra đi.”

“Ha ha, tôi không thả cái rắm đó đâu. Anh tưởng công ty là nhà anh mở à? Hội đồng quản trị đã phê duyệt rồi. Người bận rộn, cứ ở nhà chăm mẹ đi.”

“Sếp! Bao nhiêu năm qua tôi cũng có công!”

“Cút.”

Ba tôi bật loa ngoài.

Mọi người nghe rõ.

Mặt ông vốn đã đen.

Giờ đỏ như gan heo.

Bao nhiêu tiền tiết kiệm nhiều năm của ông và mẹ.

Tất cả đều mất sạch.

Bao gồm cả tiền đặt cọc mua nhà cho em trai tôi.

Cô tôi đau đớn bò về phía tôi.

Phía sau kéo theo vệt m/áu dài.

“Tiêu Tiêu… cô nhớ con còn một đồng xu chưa dùng. Con mau ước đi… để mọi thứ trở lại như cũ.”

Ba mẹ tôi cũng tiến về phía tôi.

“Đúng! Con nhỏ c/hết tiệt, mau lấy đồng xu ra. Ước cho mọi thứ trở lại! Tao sẽ không mất việc!”

24

Tôi lắc đầu.

“Đồng xu đó… tôi ném rồi.”

Đồng xu lúc này cùng chiếc nhẫn của dì hai đều ở trong túi tôi.

Tôi nhìn tấm di ảnh của bà nội trên tường.

Bà cười híp mắt.

Tôi ngồi xuống ngang tầm với ba.

“Có lẽ đây chính là sự trừng phạt bà dành cho các người.

“Lúc tôi còn nhỏ ba cũng không nuôi tôi.

“Bây giờ xảy ra chuyện thì tìm con trai của ba đi.”

Ông định đánh tôi.

Nhưng phía sau vang lên tiếng động.

Bà nội đã c/hết đứng sau lưng ông.

Cười híp mắt nhìn ông.

Cô tôi hét lên.

Mẹ tôi ngất xỉu.

Ba tôi run rẩy.

“Mẹ… mẹ là người hay ma?”

Hai dòng m/áu và nước mắt chảy từ mắt bà.

“Con trai… mẹ đói quá.

“Tại sao không về thăm mẹ.

“Mẹ hận lắm.”

Ba tôi hoàn toàn sợ hãi.

Ông ôm mẹ tôi cùng cô bỏ chạy.

Sau khi họ đi.

Tôi vẫn đứng đó.

Đợi họ đi xa.

Tôi mới nhìn về phía “bà nội”.

Giọng khàn.

“Dì hai… là dì sao?”

25

Trong điện thoại của bà.

Cuộc gọi cuối cùng là gọi cho dì hai.

Thời gian năm giây.

Hiển thị đã kết nối.

Dì hai nhiều năm sống một mình ở thành phố.

Ba và cô không quan tâm tới bà.

Nhưng tôi từng thấy tài khoản của dì trên mạng.

Dì hai trước mặt tôi từ từ tháo lớp hóa trang.

Ánh mắt giống hệt bà nội lúc trẻ.

Dì ra hiệu tôi ngồi xuống.

“Tôi về sớm hơn ba mẹ cháu một tuần.

“Tiêu Tiêu cháu biết không.

“Khi tôi nhìn thấy bà.

“Miệng bà toàn nhét cỏ khô.

“Hồi nhỏ bà bán cả của hồi môn chỉ để cho chúng ta ăn một bữa sủi cảo.

“Vậy mà lớn lên lại có thể để bà c/hết đói.”

Tôi im lặng rồi hỏi.

“Vì vậy dì bày ra cái bẫy này?

“Để ba mẹ tưởng mình trúng mười tỷ?”

“Dì làm sao biết tờ vé đó sẽ trúng?”

Dì hai cười.

“Đó là vé của kỳ trước.

“Video mở thưởng ba cháu xem cũng là kỳ trước.”

Lòng tham khiến con người mất hết lý trí.

Dì nhìn tôi.

Ánh mắt đầy hận.

“Nếu không phải trong lòng cháu còn nhớ bà.

“Tôi hận không thể để cả nhà cháu c/hết ở đây.”

“Vậy vì sao cô cả đột nhiên gầy đi? Lại còn đẹp?”

“Cũng không giấu cháu.

“Tôi bỏ một chút th/uốc gây ảo giác vào sủi cảo.”

“Còn việc đẹp lên.

“Tất nhiên là tôi trang điểm cho cô ta.”

“Đêm đó tôi thật sự muốn g/iết cháu.

“Người bà thương nhất chính là cháu.

“Nhưng sau khi lớn lên cháu cũng rất ít về thăm bà.”

Tôi hít sâu.

Bởi vì tôi nhớ lại ánh mắt bà khi tôi ước bà sống lâu trăm tuổi.

Nếu hôm đó tôi không ước điều đó…

“Được rồi Tiêu Tiêu.

“Cháu đi đi.

“Đừng quay lại nữa.

“Chúng ta coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”

Dì quay lưng chuẩn bị rời đi.

Tôi gọi theo.

“Bà nội!”

Dì vô thức đáp.

“Ừ.”

Trong khoảnh khắc.

Hai chúng tôi đều cứng đờ.

24

Dì nghiêng đầu.

Trên mặt lại xuất hiện nụ cười híp mắt.

“Cháu phát hiện ra khi nào?

“Nếu sau này ai nói cháu ng/u.

“Bà nội sẽ là người đầu tiên không đồng ý.”

Giọng bà bình thản.

Thậm chí mang theo chút hiền từ ngày xưa.

Bởi vì tôi biết.

Dì hai chưa từng gửi tiền cho bà.

Sau khi tốt nghiệp bà chưa từng trở về.

Không khí đông cứng.

“Dì hai” tiến gần tôi.

Bàn tay bà chạm vào mặt tôi.

Rất lạnh.

Không phải nhiệt độ của người sống.

“Tiêu Tiêu à.

“Cháu nói sai rồi.

“Dì hai đã trở về.

“Dì hai của cháu giống bà nhất.

“Trái tim cũng mềm nhất.

“Ngày nó về.

“Bà vừa tắt thở.

“Nó nhìn thấy bà nằm trên giường.

“Gầy như bộ xương.

“Nó còn khóc.”

Bà cười.

Buồn bã và tự giễu.

“Nó cảm thấy có lỗi.

“Nó khóc bên tai bà.

“Nó nói.

“Mẹ.

“Đời này con chưa kịp để mẹ hưởng phúc.

“Đời sau con vẫn làm con gái của mẹ.

“Con sẽ hiếu thảo với mẹ.”

“Nếu mạng của con đổi được vài năm phúc cho mẹ thì tốt.”

“Tiêu Tiêu.

“Tại sao chứ?

“Tại sao đời này bà khổ.

“Đời sau còn phải tiếp tục.”

“Bà nợ họ sao?

“Sinh con nuôi con cả đời.

“Nuôi ra ba kẻ thù.

“Đời sau còn muốn hại bà?”

Đồng tử tôi co lại.

“Bà nội… bà đã làm gì dì hai?”

“Đứa ngốc.

“Có những lời không thể nói trước oán quỷ.”

Vì vậy dì hai vừa đến.

Bà nội vừa c/hết đã chiếm lấy thân thể.

“Lúc nãy bà cho cháu đi.

“Cháu không đi.

“Vậy đừng trách bà.”

25

Trên mặt bà hiện lên tham lam và oán hận.

“Vì sao sinh con nuôi con cả đời.

“Cuối cùng lại c/hết đói.”

Bà tiến từng bước tới.

“Bà nội!”

Tôi gọi bà.

Nước mắt trào ra.

Tôi giơ cao đồng xu đầu tiên.

“Nếu đồng xu thật sự có tác dụng.

“Cháu ước!”

Bà sững lại nhìn tôi.

“Cháu ước bà quên hết đau khổ.

“Cháu muốn bà… được giải thoát.

“Nếu phải có người trả giá.

“Cháu sẵn sàng dùng nửa tuổi thọ của mình.

“Đổi cho bà kiếp sau đầu thai vào gia đình tốt.”

Biểu cảm bà dần dịu lại.

Cuối cùng bà lại xoa đầu tôi.

“Tiêu Tiêu của bà.

“Lớn rồi.”

“Con à.

“Con người cả đời chỉ có thể dựa vào chính mình.

“Bà hối hận vì không hiểu điều này sớm hơn.”

Một lát sau.

Ánh mắt người trước mặt thay đổi.

“Trời ơi!

“Sao tôi lại ở đây!”

Dì hai hét lên.

“Tiêu Tiêu!

“Bà nội biến thành ma rồi!

“Bà muốn mạng tôi!”

26

Sau chuyện đó.

Tôi trở lại thành phố tiếp tục đi làm.

Di sản bà nội để lại.

Tôi đem quyên góp hết cho cô nhi viện.

Ba tôi không xứng.

Cô cả không xứng.

Dì hai cũng không xứng.

Tôi cũng không xứng.

Tôi chỉ mang theo đồng xu cuối cùng.

Mài nhẵn rồi xỏ dây đỏ đeo trên cổ.

Ba tôi nhìn thấy ai cũng nói mình bất hiếu.

Có lỗi với bà nội.

Ông thường xuyên thấy bà đến đòi mạng.

Quỳ xuống dập đầu.

Có lúc lại cười ngây ngốc.

“Mẹ… hôm nay lễ… chúng ta ăn sủi cảo nhé?”

Mẹ tôi đưa ông đi gặp rất nhiều thầy pháp.

Tốn rất nhiều tiền cũng không chữa được.

Người ta chỉ lắc đầu.

“Tội nghiệt quá sâu.

“Quỷ thần không tha.”

Mẹ tôi cuối cùng đưa ông vào bệnh viện tâm thần.

Sau đó bán nhà.

Bỏ trốn với người đàn ông trẻ.

Ngay cả em trai tôi cũng bỏ mặc.

Cô cả cũng chẳng khá hơn.

Sau khi rời nhà bà nội.

Chỉ cần nhìn thấy đồ ăn là nôn.

Đặc biệt là sủi cảo.

Có thể nôn ra cả đồ ăn hôm trước.

Bác sĩ nói cô mắc chứng chán ăn.

Cuối cùng từ mấy trăm cân gầy thành bộ xương.

Gió thổi cũng ngã.

Thẩm mỹ dị dạng đó lại thu hút một nhóm người trên mạng.

Thỏa mãn mong muốn của cô.

Nhưng nhanh chóng bị báo cáo vì ảnh hưởng xấu.

Toàn bộ tài khoản bị khóa.

Còn dì hai.

Tôi không bao giờ gặp lại.

Trong ngăn kéo phòng bà.

Tôi tìm thấy cuốn nhật ký.

Cuốn sổ gần như bị bà ăn hết.

Chỉ còn trang cuối.

Trên đó viết.

“Họ đều quên tôi.

“Chỉ có Tiêu Tiêu gửi tiền.”

“Tôi sắp c/hết rồi.

“Rất đói.

“Rất lạnh.”

“Tôi không cam tâm.”

Trên tờ giấy dán một bức ảnh cũ.

Bà nội trẻ ôm ba đứa con.

Ba tôi.

Cô cả.

Dì hai.

Cả ba đều cười rạng rỡ.

Trên ảnh có ba chữ viết bằng bút đỏ.

“Mạng của tôi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)