Chương 5 - Đêm Trăng Tròn và Kẻ Hái Hoa Tặc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Càng không cần nhắc tới những thứ cung ứng khác.

Ta hoàn toàn không quan tâm.

Thứ duy nhất ta để ý là đêm trăng tròn sắp tới.

13

Lần trước trước khi rời đi sau khi xong chuyện, ta giật quần lót của Bùi Huyên, cắn rách ngón tay hắn, để lại cho hắn một bức huyết thư.

Ý là trước khi tìm được thuốc giải, đến đêm trăng tròn tốt nhất hắn ngoan ngoãn phối hợp.

Nếu không, ta sẽ khiến nửa đời sau của hắn không còn hạnh phúc.

Không biết Bùi Huyên có nghe lời cảnh cáo này hay không.

Nhưng đến ngày ấy, ta vẫn xuất hiện trên tường viện hắn.

Ta ngồi xổm ở đó một lúc lâu cũng không thấy ám vệ xuất hiện.

Ta liền biết Bùi Huyên quả nhiên đã nghe lời.

Ta vui vẻ bay từ trên tường xuống, chạy thẳng đến phòng ngủ của hắn.

Quả nhiên Bùi Huyên đã nằm trên giường.

Hắn vẫn còn vài phần tỉnh táo.

Thấy ta tới, hắn trực tiếp đưa ra một yêu cầu.

“Có thể đừng lên núi sau không?”

Ta hỏi lý do.

Hắn nói:

“Núi sau nhiều đá nhỏ quá, nằm đau.”

Ta không chiều hắn.

Được ta cưỡi thì sao có thể không chịu chút khổ?

Chỉ muốn hưởng thụ thôi sao?

Làm gì có chuyện tốt như vậy!

Sau khi xong việc, ta vẫn kéo quần lên rồi bỏ chạy.

Còn hắn vẫn trần truồng ở đó, tới ngày hôm sau mới được ám vệ đón về phủ.

14

Thời gian thấm thoắt trôi qua.

Bất tri bất giác, ta đã kéo Bùi Huyên lên núi sau mười lần.

Có lẽ vì quen rồi nên hắn cũng nhận mệnh.

Mỗi lần ta tới đón, hắn đều ngoan ngoãn nằm trên giường đợi ta.

Thậm chí trong lúc làm chuyện ấy, số lần hắn muốn giành quyền chủ động ngày càng nhiều.

Mặc dù lần nào cũng bị ta giành lại, nhưng ta vẫn tinh ý phát hiện thời gian hắn thần trí mê ly dường như càng lúc càng ngắn.

Thậm chí đôi khi đang giữa chừng, ta còn cảm thấy hắn hoàn toàn tỉnh táo.

Tại sao ta lại có cảm giác như vậy?

Hoàn toàn là bởi kỹ thuật của hắn ngày càng thành thạo.

Thậm chí có lúc còn làm ra một số hành động khiến người ta vừa xấu hổ tức giận, vừa kích động.

Nhưng nghĩ lại ta lại cảm thấy không thể nào.

Nếu hắn đã tỉnh, chắc chắn sẽ không bỏ qua kẻ vô sỉ là ta.

Làm sao có thể để ta làm xong rồi bỏ đi?

Ta nghĩ mãi không hiểu.

Nhưng ta không tự làm khó mình.

Nghĩ không ra thì thôi không nghĩ.

Ngay trước khi lần thứ mười một sắp tới, Bùi Huyên bị người ta phục kích khi đang làm nhiệm vụ.

Tin tức truyền về Bùi phủ, trên dưới Bùi gia khóc lóc thảm thiết, loạn thành một đoàn.

Ta đang ngồi trước cửa sổ nghịch hoa cũng chẳng còn tâm trạng.

Nhưng giữa ban ngày ta lại không tiện ra ngoài.

Mặc dù Bùi gia không cấm túc ta, cũng không quy định ban ngày ta không được ra ngoài.

Nhưng mỗi lần ra ngoài, ta phải báo với Bùi lão phu nhân, còn phải tới chỗ Bùi phu nhân ghi danh.

Thật sự quá phiền phức.

Vì vậy ta dứt khoát chờ.

Đợi tới trời tối, đuổi Ngân Hạnh đi ngủ xong, ta mới thay đồ dạ hành, lén lút rời phủ.

Dựa theo tin tức nghe ngóng được, ta đi tới ngoại ô thành.

Ta tìm suốt dọc đường, cuối cùng phát hiện dấu vết đánh nhau bên ngoài một khu rừng.

Ta lần theo dấu vết đuổi tới, cuối cùng phát hiện không ít thi thể trên đường.

Ta biết phương hướng của mình không sai nên tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng rất nhanh trước mặt xuất hiện một ngã rẽ.

Ta đứng ở giao lộ tính toán hồi lâu mới chọn một đường tiếp tục đi.

Nhưng càng đi càng thấy không đúng.

Nơi này hoàn toàn không còn dấu vết đánh nhau.

Ta đành quay về.

May mà đi ngược lại chưa được bao lâu, ta gặp ám vệ của Bùi Huyên.

Chính là Điền Ngưu dẫn theo một đội người.

Vừa nhìn thấy ta, bọn họ theo bản năng rút đao.

Ta vội nói:

“Là ta.”

Điền Ngưu nhận ra giọng ta.

Ta đã nhiều lần giúp Bùi Huyên giải độc.

Điền Ngưu từ lâu đã coi ta như người phe mình, dù hắn vẫn không biết dung mạo và thân phận thật sự của ta.

“Chủ tử các ngươi đâu?”

Ta nhìn quanh một vòng, không thấy Bùi Huyên.

15

“Chúng ta và chủ tử chia thành hai đường. Bọn thuộc hạ phụ trách dẫn kẻ địch đi.”

Nhưng nói tới đây, Điền Ngưu lại nghẹn giọng.

“Rõ ràng đã hẹn địa điểm hội hợp, nhưng khi chúng ta tới đó lại không thấy chủ tử.”

Ta nhíu mày.

“Tối nay là đêm trăng tròn. Có thể mị độc của hắn đã phát tác.”

Ta nói đúng điểm mấu chốt.

Điền Ngưu lúc này mới kinh hô.

“Sao ta lại quên chuyện này! Lần này xong rồi. Chủ tử còn bị thương, tuy không phải trọng thương, nhưng nếu đúng lúc mị độc phát tác, ta sợ…”

Điền Ngưu không dám nói tiếp.

Ta cũng không dám nghĩ tiếp.

“Tìm. Ta tin hắn. Hắn không phải kiểu người dễ dàng nhận mệnh. Chúng ta cứ tìm ở những nơi trong núi có thể ẩn nấp.”

Hắn bị thương, lại biết tối nay là đêm mị độc phát tác.

Chắc chắn trước khi độc phát hắn sẽ tìm một nơi an toàn để trốn.

Chúng ta chia thành mấy đường bắt đầu tìm trong núi.

Cuối cùng ta tới bên một vách núi.

Ta cũng không biết vì sao.

Chỉ cảm thấy trực giác vô cùng mạnh rằng Bùi Huyên ở bên này.

Quả nhiên, ta phi thân xuống vách đá, phát hiện một hang núi trên sườn vách.

Ta chẳng cần suy nghĩ, trực tiếp chui vào trong.

Có lẽ cảm nhận được khí tức của ta, người bên trong đang cố nín thở.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)