Chương 6 - Đêm Trăng Tròn và Kẻ Hái Hoa Tặc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nếu không phải từ nhỏ ta từng bái sư, học chút võ công và nội công thì chắc chắn không nghe ra nơi này có tiếng hô hấp.

Ta lấy mồi lửa trong ngực ra, đang chuẩn bị châm lên thì đột nhiên một cây phi tiêu bay thẳng tới yếu huyệt.

May mà tai ta rất thính, vừa kịp né được.

Ta khẽ thở dài, nhanh chóng thổi sáng mồi lửa trong tay.

Trong hang lập tức sáng lên.

Ta nhìn thấy Bùi Huyên đang co người trong góc.

Vì ánh sáng đột ngột, hắn đưa tay che mắt.

“Là ta, đừng sợ.”

Ta lên tiếng trấn an hắn.

Quả nhiên nghe thấy giọng ta, hắn lập tức hạ tay xuống, khó tin nhìn về phía ta.

Ta cũng nhìn hắn.

Mị độc của hắn đã phát tác.

Bởi y phục hỗn loạn, trên mặt cũng đỏ bừng.

Nhưng có lẽ vì ta đã giải độc cho hắn nhiều lần, độc tố trong cơ thể giảm đi một chút.

Cho nên lúc này hắn vẫn còn tỉnh táo.

Chỉ là mỗi khi độc phát tác, toàn thân hắn sẽ mềm nhũn.

Ta đi tới trước mặt hắn, ngồi xổm xuống, đưa tay định cởi y phục.

Trước khi làm việc chính, ta phải xem hắn bị thương ở đâu.

Nhưng ta còn chưa kịp kéo y phục hắn ra, tay hắn đã nắm lấy một góc khăn che mặt của ta.

Chỉ cần hắn khẽ kéo, ta sẽ hoàn toàn lộ mặt trước hắn.

Nhưng ta không vội.

Cũng không lập tức ngăn hắn.

Chỉ nhẹ giọng nói:

“Ngươi kéo xuống chắc chắn sẽ hối hận.”

16

Cuối cùng Bùi Huyên vẫn không kéo khăn che mặt ta xuống.

Ta kéo y phục hắn ra, phát hiện vết thương nằm ở sau lưng.

Ta dùng ngân châm cầm máu cho hắn.

Sau đó băng bó đơn giản xong mới bắt đầu làm chuyện chính với hắn.

Dù sao cũng phải để ý vết thương sau lưng hắn.

Tối nay ta nhường hắn một lần, để hắn nắm quyền chủ động.

Đêm đó hắn như phát điên, giày vò ta rất lâu.

Còn đổi không ít tư thế.

Sau khi xong việc, ta đưa hắn lên trên vách núi, giao cho ám vệ rồi rời đi.

Ta trở về Bùi phủ trước hắn.

Thay y phục, nằm lên giường ngủ.

Ngày hôm sau, Ngân Hạnh tới nói trong phủ có một vị thần y đến chữa bệnh cho Bùi Huyên.

Ta không nhịn được tò mò.

Sai Ngân Hạnh tới nhà bếp nghe hóng chuyện, còn bản thân thì chui tới lỗ chó nghe lén.

Thần y quả nhiên là thần y.

Ông nói có thuốc giải, nhưng không phải uống một thang là khỏi mà phải dùng đủ một liệu trình.

Nghe một lúc ta cảm thấy chán, lại trở về phòng.

Bất kể thế nào, độc của Bùi Huyên cuối cùng cũng sắp được giải.

Ta cũng đến lúc rời Bùi phủ, trở về cùng thanh mai trúc mã “thành thân”.

Đợi Ngân Hạnh trở lại, ta bảo nàng thu dọn hành lý.

Ngân Hạnh còn ngơ ngác, hỏi ta tại sao phải thu dọn.

“Chúng ta phải đi rồi. Hay ngươi muốn ở lại đây? Nếu muốn ở lại, ta có thể tới nói với lão phu nhân. Chỉ là một nha hoàn thôi, bà ấy sẽ không không cho phép.”

Ngân Hạnh lại ôm lấy ta.

“Ta mãi mãi đi theo tiểu thư.”

17

Ta tới viện lão phu nhân một chuyến, cáo biệt bà, tiện thể cảm ơn bà đã thu nhận và chăm sóc ta nhiều năm.

Tuy ta đã không còn giá trị lợi dụng, nhưng lão phu nhân dù sao cũng sống đến tuổi này rồi.

Đợi tới lúc ta thật sự cáo biệt, mắt bà lại đỏ lên.

“Nha đầu con đấy. Tuy thân thể yếu ớt, nhưng tổ mẫu thật lòng cũng có chút yêu thích con. Vốn nghĩ nếu Huyên ca nhi thu con thì cũng xem như một chuyện tốt. Đáng tiếc có duyên không phận.”

Ta cong môi.

“Biểu huynh là trăng trên trời, Miểu Nhất thật sự không dám trèo cao. Lão phu nhân có thể thu nhận ta đã là ân tình lớn lao. Ta không dám lấy oán báo ân.”

Cuối cùng lão phu nhân vỗ vỗ tay ta, sai hạ nhân mang tới một chiếc hộp.

“Con cầm lấy. Coi như của hồi môn ta chuẩn bị cho con.”

Trong hộp có một bộ trang sức đội đầu cùng mấy thỏi vàng.

Tuy không phải của hồi môn quá phong phú, ta vẫn vô cùng cảm kích.

Ta cũng không từ chối mà nhận lấy.

Từ biệt lão phu nhân xong, ta bảo Ngân Hạnh đi mua một chiếc xe ngựa.

Thật ra sau khi rời Bùi phủ, ta cũng không biết mình muốn đi đâu.

Vì vậy ta định vừa đi vừa xem.

Đợi Ngân Hạnh ra ngoài, ta mới lấy một chiếc rương từ dưới gầm giường.

Bên trong đều là những thứ phụ mẫu để lại cho ta từ thuở nhỏ.

Ta vuốt ve chúng, không khỏi nhớ tới chuyện năm xưa.

Ta là người Quảng Phủ phương Nam.

Năm mười tuổi đột nhiên gặp đại hồng thủy.

Phụ mẫu vì cứu ta đã đưa ta lên một cây lớn giữa dòng nước.

Cuối cùng cả hai đều bị nước lũ cuốn đi.

Ta ở trên cây rất nhiều ngày.

Nhiều tới mức chính ta cũng không biết đã qua bao lâu.

Ta chỉ nhớ mình mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, ta đến một nơi khác.

Ta trở thành một người khác.

Nơi ấy có những tòa nhà rất cao, có những hộp sắt chạy nhanh như bay.

Còn có người ở bên trong những chiếc hộp, có thể nói chuyện, có thể cử động.

Tóm lại vô cùng kỳ quái.

Ta ở nơi đó rất lâu, học được rất nhiều thứ.

Chỉ có võ công học cùng sư phụ là không dùng được ở nơi ấy.

Không biết có phải bởi ta đã biến thành một người khác hay không.

Sau đó ta tỉnh lại.

Ta vẫn ở trên cây.

Nước lũ cũng đã rút.

Rất nhanh ta được người cứu xuống.

Chỉ là phụ mẫu ta, khi được tìm thấy đã qua đời.

Ta ôm thi thể họ khóc rất lâu, lúc ấy mới nhớ trước khi bị nước cuốn đi, họ từng dặn ta phải tới kinh thành tìm Bùi gia.

Sau khi an táng phụ mẫu, ta thu gom những món đồ chơi thuở nhỏ trong căn nhà đã tan hoang.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)