Chương 4 - Đêm Trăng Tròn và Kẻ Hái Hoa Tặc
Huống hồ hắn không thích những nữ nhân dính dính nhão nhão, vô cùng làm bộ.
“Nha hoàn không thích, vậy con thấy biểu muội Miểu Nhất thế nào?”
11
Ta đang ngồi trong góc buồn ngủ tới mức chỉ thiếu ngồi móc chân thì đột nhiên nghe thấy tên mình.
Ta mờ mịt ngẩng đầu, vươn cổ muốn nghe lại xem tại sao đột nhiên nhắc tới ta.
Sau đó liền nghe giọng Bùi lão phu nhân.
“Miểu Nhất, tới bên tổ mẫu.”
Ta ngơ ngác đứng dậy, chậm chạp đi đến trước mặt lão phu nhân.
Lão phu nhân đánh giá ta từ trên xuống dưới, không tự chủ được gật đầu.
“Con bé này mấy năm nay càng lớn càng xinh đẹp. Không tệ, không tệ.”
Lời này vừa dứt, ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt rơi lên người ta.
Ta lập tức cảm thấy mình giống miếng thịt lợn trên thớt, để người ta tùy ý xem xét lựa chọn.
“Miểu Nhất quả thật nổi bật hơn đám nha hoàn trong phủ.”
Bùi mẫu bên cạnh cũng phụ họa.
Lão phu nhân vui vẻ ra mặt, vẫy tay bảo ta đến bên mình.
Ta thấp thỏm nhưng vẫn đi tới bên cạnh bà.
Lão phu nhân nắm tay ta.
“Nha đầu, nếu để con hầu hạ biểu huynh, con có bằng lòng không?”
Lúc này ta mới xác định được vì sao mình bị gọi tên.
Hóa ra muốn ta làm thông phòng cho Bùi Huyên.
Cũng bình thường.
Ta tuy mang danh họ hàng Bùi gia đến nương nhờ, nhưng quan hệ đã xa tít mù khơi.
Mặc dù trên danh nghĩa là biểu tiểu thư, nhưng thực tế chẳng khác nha hoàn bao nhiêu.
Cũng chỉ đủ tư cách làm thông phòng cho Bùi Huyên.
Ta không cảm thấy chuyện này có gì.
Bùi gia cho ta cơm ăn, ta nên cảm kích.
Ta ngẩng đầu nhìn Bùi Huyên bên cạnh.
Ta thèm muốn hắn nhiều năm.
Theo lý mà nói, có cơ hội tốt thế này, có thể đường đường chính chính tới bên hắn, ta nên vui mới phải.
Nhưng ta là người thật thà.
Ta không thích chiếm tiện nghi kiểu này.
Hơn nữa ta lại thích kích thích.
Ta thích ở núi sau cùng Bùi Huyên hơn.
Ta cúi người hành lễ với lão phu nhân và mọi người Bùi gia.
Sau đó nhìn lão phu nhân.
“Lão phu nhân, cảm ơn người đã coi trọng Miểu Nhất như vậy. Nhưng Miểu Nhất biết thân phận mình. Biểu huynh là rồng phượng trong loài người, ta thật sự không xứng với huynh ấy. Hơn nữa gần đây ta nhận được thư của thanh mai trúc mã ở quê. Huynh ấy sắp trở về rồi, sau này có lẽ ta cũng phải về quê thành thân với huynh ấy.”
Có lẽ mọi người không ngờ ta lại từ chối.
Dù sao trong mắt bọn họ, ta chỉ là người ở nhờ Bùi gia.
Nếu không được Bùi gia thu nhận, nói không chừng ta đã chết ngoài đường từ lâu.
Vậy mà ta còn từ chối làm thông phòng cho Bùi Huyên.
Lão phu nhân hơi không vui.
“Thanh mai trúc mã? Sao ta chưa từng nghe con nói?”
12
Ngày thường có mấy khi chúng ta ở bên nhau đâu.
Bà nghe ta nói kiểu gì được?
Nhưng vị thanh mai trúc mã này cũng là do ta bịa ra.
Chỉ là một lý do để từ chối làm thông phòng cho Bùi Huyên mà thôi.
“Là hôn sự phụ mẫu định từ lúc ta còn nhỏ. Sau đó vị hôn phu theo người nhà tới Tây Vực buôn bán, mấy năm liền không có tin tức. Sau đó quê ta gặp lũ lụt, phụ mẫu đều mất. Ta cũng lưu lạc mãi mới tới đây. Nhờ lão phu nhân không chê bỏ, thu nhận ta, ta vô cùng cảm kích.”
“Nhưng thời gian trước, vị hôn phu tìm hiểu được ta đang ở đây nên nói muốn thực hiện hôn ước với ta. Đây là di nguyện của phụ mẫu, ta thật sự không dám phụ lòng.”
Ta nói vô cùng chân thành.
Đến lúc quan trọng còn rơi mấy giọt nước mắt vàng.
Có lẽ Bùi Huyên bên cạnh bị hoàn cảnh của ta làm cảm động.
Hắn giơ tay ngăn Bùi lão phu nhân tiếp tục nói.
“Biểu muội đã có người trong lòng, tổ mẫu không cần cưỡng ép. Chuyện thông phòng đừng nhắc lại.”
“Vậy độc của con làm sao?”
Bùi mẫu sốt ruột đến rơi nước mắt.
“Con đã phái người đi mời Phòng thần y. Tin rằng chẳng bao lâu nữa ông ấy sẽ tới kinh thành.”
“Phòng thần y có thể giải độc cho con?”
Bùi lão phu nhân vui mừng.
“Phòng thần y có thể giải vạn độc. Con tin loại độc này không làm khó được ông ấy.”
Mọi người nghe nói có thể giải độc, mây đen lập tức tan hết.
Ta cũng nhân cơ hội rời khỏi viện của lão phu nhân, chuẩn bị trở về ngủ bù.
Tối qua làm quá dữ, bây giờ eo đau lưng mỏi.
Nhưng ta vừa nằm xuống trong phòng, đang nửa tỉnh nửa ngủ thì Ngân Hạnh đã gào lên chạy vào.
“Tiểu thư, chuyện lớn không hay rồi!”
Thiếu ngủ khiến ta bực bội.
“Lại làm sao?”
Ta ngồi dậy trên giường, nhìn thấy gương mặt khổ sở của Ngân Hạnh.
“Tiểu thư.”
Ngân Hạnh mếu máo.
“Vừa rồi nô tỳ đi nhận thức ăn, phát hiện món của chúng ta bị giảm. Nô tỳ tranh luận với Từ ma ma mới biết… là mệnh lệnh bên lão phu nhân. Sau này viện chúng ta chỉ được hai món mặn một món canh.”
Ta còn tưởng chuyện gì lớn.
Từ lúc rời khỏi viện lão phu nhân, ta đã đoán được rồi.
Lão phu nhân dù có lòng tốt tới đâu cũng không thể thật sự nuôi một người hoàn toàn vô dụng mãi.
Nếu hôm nay ta đồng ý làm thông phòng của Bùi Huyên, có lẽ không những không bị giảm món mà sau này còn được tăng món.
“Có gì mà kinh ngạc? Chẳng phải chỉ ít mấy món thôi sao? Dạ dày bé xíu của chúng ta cũng chẳng ăn được bao nhiêu.”
Nói xong ta lại nằm xuống giường.
Ngân Hạnh thấy ta không để ý, rơi nước mắt đi ra ngoài.
Sau đó than lửa cũng bị giảm.