Chương 3 - Đêm Trăng Tròn và Kẻ Hái Hoa Tặc
Cho dù hắn đã cố hết sức nhẫn nhịn, đè nén độc tính trong cơ thể.
Nhưng hai má đỏ bừng, đôi mắt đỏ ngầu cùng vạt áo hỗn loạn đã bán đứng hắn.
Dù đã nhìn hắn trong bộ dạng này hai lần, ta vẫn bị dáng vẻ yêu nghiệt ấy khiến mặt đỏ tim đập.
Ta không nhịn được tặc lưỡi.
Sau đó phi thân lướt đi.
Khoảnh khắc tiếp theo, ta đã vác Bùi Huyên bay lên mái nhà.
Trước khi rời đi, ta không quên cảnh cáo đám ám vệ trong viện.
“Muốn chủ tử các ngươi không sao thì tốt nhất đừng đi theo.”
Ám vệ trong viện nhìn nhau.
Ai cũng nhớ tới dáng vẻ chủ tử nhà mình cố nhịn đến khổ sở.
Thủ lĩnh ám vệ Điền Ngưu thở dài, trực tiếp hạ lệnh:
“Cứ để chủ tử giải độc trước rồi tính.”
Lúc đại phu nói những lời kia, hắn cũng có mặt.
Tuy đại phu nói khá kín đáo, nhưng hắn vẫn hiểu.
Nếu độc phát tác mà không được giải tỏa thì sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc sau này của chủ tử.
Vì hạnh phúc cả đời sau của chủ tử, lần này hắn đành tự quyết một lần.
Chỉ mong chủ tử đừng trách hắn.
Trên núi sau, Bùi Huyên đã rơi vào trạng thái mê ly.
Ý thức hoàn toàn hỗn loạn.
Ta cúi người xuống, đi thẳng vào chuyện chính.
Cùng với một tiếng rên trầm của hắn, khúc nhạc bắt đầu.
Chỉ là tối nay sức bền của hắn rất tốt.
Thậm chí giữa chừng còn đảo khách thành chủ.
Ta tuy kinh ngạc nhưng cũng hiểu được.
Nam nhân mà.
Đối với chuyện này, trời sinh bọn họ đã thích áp chế nữ nhân.
Đây là bản tính đàn ông!
Ta đưa tay ôm cổ hắn, phối hợp theo.
Nhưng rốt cuộc ta vẫn đánh giá hắn quá cao.
Ở phương diện này, hắn vẫn đang trong giai đoạn dò dẫm.
Cho nên cứ chậm chạp dây dưa, thật khiến người ta chịu không nổi.
Huống hồ ta tuy là người thật thà, nhưng lại hơi hiếu thắng.
Ta xoay người một cái.
Nhanh chóng cưỡi lên eo hắn.
“Bảo bối, vẫn để ta làm đi.”
Người ta nói lần đầu lạ, lần hai quen.
Bây giờ ta đã quen tay hay việc, thành thạo tự nhiên, như cá gặp nước.
Đêm ấy, hai chúng ta cùng lên tới đỉnh.
10
Ngày hôm sau, không hề ngoài dự liệu, Bùi Huyên lại được ám vệ tìm thấy trên núi sau.
Vẫn chẳng mặc gì.
Thật sự là sau khi xong việc ta mệt quá, chẳng còn sức mặc quần áo tử tế cho hắn.
Liên tiếp bị cướp đi ba lần, Bùi lão phu nhân cuối cùng cũng ngồi không yên.
Bà gọi Bùi Huyên tới viện của mình.
Đồng thời gọi cả cha mẹ Bùi Huyên, thúc thẩm cùng một đám cô dì họ hàng tới.
Điều khiến ta bất ngờ là ngay cả ta cũng bị gọi đến.
Mặc dù nhờ phúc của Bùi lão phu nhân ta mới có thể ở lại Bùi phủ.
Nhưng Bùi lão phu nhân biết thân thể ta không tốt, lại chẳng tính là họ hàng thân thiết nên không bắt ta ngày nào cũng đến thỉnh an.
Chỉ đến ngày lễ tết, cả nhà tụ họp dùng bữa, ta mới được gọi tới.
Hôm nay quả thật rất bất ngờ.
Hơn nữa mệt mỏi trên người vẫn chưa tan, ta không tránh khỏi có chút lo lắng.
Chẳng lẽ Bùi Huyên nhận ra ta rồi?
Không thể nào!
Mấy lần chúng ta làm chuyện ấy đều ở nơi tối om.
Ta lại chưa từng tháo khăn che mặt.
Hắn không thể nhận ra ta.
Nghĩ vậy, trái tim ta mới yên được một chút.
Đợi ta tới chỗ lão phu nhân, trong phòng bà đã ngồi đầy người.
Ta hành lễ với mọi người xong thì được sắp xếp ngồi ở một vị trí trong góc.
Lúc này ta mới biết lão phu nhân triệu tập cả nhà là vì chuyện hôn sự của Bùi Huyên.
“Huyên ca nhi, nữ tặc kia thật sự quá ngông cuồng, hết lần này đến lần khác. Nếu không được thì chúng ta cứ cưới vợ đi. Có thê tử rồi, độc của con nàng ấy cũng có thể giúp con giải, con sẽ không cần tiếp tục bị nữ tặc kia khống chế.”
Bùi Huyên sa sầm mặt, không lập tức đồng ý.
Bùi phụ và Bùi mẫu bên cạnh nhìn nhau rồi cũng lên tiếng.
“Đúng vậy, Huyên ca nhi. Đích nữ nhà Diêm đại nhân rất tốt, cầm kỳ thi họa thứ gì cũng tinh thông, dung mạo lại cực kỳ xuất chúng. Nếu con bằng lòng, chúng ta có thể lập tức sắp xếp mai mối.”
“Còn thiên kim nhà Kỳ đại nhân cũng rất khá. Huyên ca nhi, con có thể chọn thử.”
Thúc thẩm hắn cũng phụ họa.
Nhưng Bùi Huyên vẫn không nói một lời.
Lão phu nhân thấy dáng vẻ này của hắn thì không nhịn được thở dài.
“Cháu ngoan, tổ mẫu biết con không quên được nàng ấy. Nhưng nàng ấy rời kinh thành lâu như vậy, chẳng có chút tin tức. Chẳng lẽ con còn muốn đợi mãi?”
“Tổ mẫu, phụ thân, mẫu thân, con không đợi nàng.”
Bùi Huyên cuối cùng cũng mở miệng.
“Con biết mọi người đều vì muốn tốt cho con, nhưng con không có ý với những người này. Nếu chỉ vì giải quyết vấn đề của bản thân mà cưới người ta về thì rốt cuộc vẫn có lỗi với người ta. Cho nên chuyện này đừng nhắc nữa.”
Bùi lão phu nhân sốt ruột.
“Vậy độc của con phải làm sao?”
Bùi mẫu bên cạnh cũng đầy vẻ lo lắng.
“Nếu thật sự không được, Huyên ca nhi, con thu một thông phòng thì sao? Trong phủ chúng ta có không ít nha hoàn điều kiện rất tốt. Nếu con bằng lòng…”
“Không cần!”
Bùi Huyên chẳng cần suy nghĩ đã từ chối.
Nhiều năm qua trong viện hắn chưa từng bố trí thông phòng.
Hắn vốn không có hứng thú với chuyện ấy.
Lại cảm thấy sẽ lãng phí tinh lực nên vẫn luôn không cho người nhà sắp xếp.
Cưới vợ lại càng không cần nói.
Hắn không có thời gian ở nhà bầu bạn, vậy thì chẳng cần cưới người về để nàng chịu thiệt thòi.