Kiếp trước, vào đêm đại hôn, trưởng tỷ muốn bỏ trốn cùng một gia đinh.
Ta liều mạng ngăn cản tỷ ấy.
Gia đinh kia bị hộ viện trong phủ chặn lại ở con hẻm phía sau rồi đánh chết tươi.
Trưởng tỷ bị ép ngồi lên kiệu hoa, sau này nhập chủ trung cung, trở thành hoàng hậu tôn quý nhất Đại Ung.
Nhưng tỷ ấy hận ta suốt đời.
Tỷ ấy nói chính ta đã chia cắt tỷ ấy và người tỷ ấy yêu nhất đời này.
Phụ thân nói ta xen vào chuyện của người khác.
Mẫu thân nói lòng dạ ta độc ác.
Bọn họ đưa ta vào Phụ Quốc công phủ, làm thiếp cho một lão quyền thần đã ngoài tám mươi, nửa thân bất toại.
Khi ta chết thảm trong tiểu viện gió lùa ấy, trưởng tỷ đang đội mũ phượng, khoác hà áo, nhận sự triều bái của bá quan.
Mở mắt lần nữa, ta trở về đêm tỷ ấy thay áo cưới, chuẩn bị rời phủ bằng cửa góc phía tây.
Lần này, ta không khóc, không kêu, cũng không lao tới ngăn cản.
Ta chỉ xách đèn đứng bên cửa góc.
Ở đó đã có ma ma tâm phúc của mẫu thân, bà tử canh cửa và một chiếc xe nhỏ được che kín mít chờ sẵn.
Bọn họ đều đang giúp tỷ ấy bỏ trốn.
Vì thế sẽ không có ai ngăn cản tỷ ấy.
Ta nhìn trưởng tỷ, khẽ hỏi:
“Bùi Vân Oản, đêm nay rời phủ là do chính tỷ muốn đi sao?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận