Chương 6 - Đêm Khuya Tìm Đến Cái Chết
“Bà ấy cần một đứa con dâu có thể giữ bí mật. Mà ta cần một người vợ sẽ không phản bội ta.” Quân đen hạ xuống, chàng ngước mắt, “Trùng hợp là từ lúc Tiết biểu muội cất gói thuốc đi ngày hôm đó, ta đã biết rồi. Muội có thể giữ vững bổn tâm ở giây phút cuối cùng, kẻ khác chưa chắc làm được.”
Chàng nói nhẹ tựa mây bay, nhưng trong lòng ta lại lật giang đổ hải — hóa ra ngay từ đêm chàng đưa ta về phòng, cho đến lúc cố tình giữ ta lại thư phòng một mình, rồi đem gói thuốc ra thăm dò ta, mỗi một bước đi đều nằm trong tính toán của chàng. Nhưng kỳ lạ thay, ta không cảm thấy bị mạo phạm. Một người cả người đầy vết thương, muốn tìm một người đáng tin cậy trong đêm đen đưa tay không thấy năm ngón, chàng có cẩn thận đến đâu cũng không quá đáng.
11.
Ngày thành hôn cận kề, cả Hầu phủ bận rộn tối tăm mặt mũi.
Di mẫu giống như biến thành người khác, mỗi ngày đều kiểm tra ta từ đầu đến chân một lượt, chỉ sợ chỗ nào không thỏa đáng. Vẻ đắc ý của bà hiện rõ nơi khóe mắt chân mày không giấu được — dùng lời của bà mà nói, bà vốn chỉ mong ta trèo cao được tới nhị phòng, không ngờ ta một bước lên thẳng làm Thế tử phi, một mình ôm trọn cả nhị phòng lẫn phủ Công chúa.
Ta mặc kệ bà vui vẻ, không giải thích những con bài tẩy và ván cược đằng sau cuộc hôn nhân này. Có những chuyện càng ít người biết càng tốt, đối với bà cũng vậy.
Đêm trước ngày đại hôn, trưởng tỷ bất ngờ về phủ. Tỷ ấy gả đi Nam Lăng đã ba năm, làm Thế tử phi chẳng hề sung sướng. Tỷ ấy gầy đi nhiều, gò má nhô cao, nhưng tinh thần vẫn tốt. Tỷ ngồi bên mép giường chải tóc cho ta, chiếc lược từng chút từng chút lướt qua mái tóc dài, tay tỷ vẫn dịu dàng như xưa.
“A Ngu, tỷ nghe một vài lời đồn, nói Thế tử thân thể có bệnh, không tiện thân cận nữ nhân. Chuyện này là thật sao?” Giọng tỷ ấy rất khẽ, nhưng những ngón tay cầm lược khẽ bấu chặt lại.
“Lời đồn thôi, không sao đâu.” Ta nhỏ giọng đáp, “Huynh ấy đối xử với muội rất tốt, những cái khác muội không quan tâm.” Câu này là thật lòng. Thôi Kỳ đối với ta không tính là nhu tình mật ý, nhưng chàng chưa bao giờ lừa gạt ta, chưa bao giờ qua loa có lệ, chưa bao giờ để ta phải chịu khó coi trước mặt người khác. Chàng dùng cách thức chân thành nhất, đưa ta lọt qua toàn bộ những vòng tròn thăm dò và phòng bị của chàng.
Trưởng tỷ đặt lược xuống, ôm nhẹ ta một cái. Vòng tay của tỷ thật gầy gò, nhưng rất ấm áp. “Vậy là tốt rồi. A Ngu từ nhỏ đã giỏi tính toán cho bản thân nhất, giỏi hơn tất thảy chúng ta.” Tỷ ở bên tai ta, rốt cuộc cũng mang theo một nụ cười an ủi, “Ngày tháng sau này, muội nhất định sẽ sống tốt.”
12.
Hôn lễ do chính tay Công chúa Ấu Ninh lo liệu, long trọng mà không phô trương, cửa chính Hầu phủ mở rộng, bảy mươi hai gánh sính lễ từ phủ Công chúa một đường rồng rắn tiến vào nếp nhà cũ của đại phòng, hai bên đường chật ních bách tính xem náo nhiệt. Nhạc hỉ vang dội, lụa đỏ trải kín cả con phố. Ta bị đám đông vây quanh bái đường, dâng trà, vào động phòng, cả một quy trình trọn vẹn diễn ra, hỉ phục đã ướt đẫm mồ hôi từ bao giờ.
Trong động phòng nến đỏ cháy rực, trên giường rải đầy táo đỏ, đậu phộng, nhãn, hạt sen, ta đặt mông ngồi lên, cấn đau điếng. Thôi Kỳ bị người ta dìu vào, trông bộ dạng đã bị chuốc không ít rượu. Đến tận lúc vào cửa chàng vẫn duy trì thái độ khách khí hữu lễ, đợi vị khách nháo động phòng cuối cùng lui ra, cửa vừa đóng, nụ cười trên mặt chàng lập tức thu lại sạch sẽ.
“Uống chút nước đi.” Ta đưa qua một chén trà ấm.
Chàng nhận lấy chén trà, ngồi xuống mép giường, không uống ngay mà rũ mắt nhìn cọng bã trà dưới đáy chén chậm rãi chìm xuống. Im lặng một hồi lâu, chàng đột nhiên đứng dậy đi ra phía sau bức bình phong trong cùng, từ tận đáy rương gỗ kéo ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Mở hộp, chàng lấy ra một vật, là một nửa bàn cờ vây tàn phế.
“Đây là vật duy nhất dưỡng phụ để lại cho ta vào ngày phụ thân ruột của ta qua đời. Ông ấy nói, sự thủ xả trên đời, chẳng qua cũng chỉ là thủ xả, đã hạ quân cờ thì không thể hối hận.” Chàng bốc một quân cờ, đặt vào lòng bàn tay, “Đêm đưa muội về phòng ta đã biết muội là ai. Không phải là biểu muội muốn quyến rũ biểu ca nhị phòng. Mà là Tiết Ngọc Tuế không cam lòng bị vận mệnh an bài.”
Chàng cất quân cờ đi, đóng hộp cờ lại để vào chỗ cũ. Nến đỏ cháy rực, ta nhìn góc nghiêng ngược sáng của chàng, từng nhịp từng nhịp đếm nhịp tim đập loạn xạ của chính mình. Người này cái gì cũng hiểu — những tâm cơ của ta, những toan tính của ta, những thứ hèn mọn và bướng bỉnh không dám phơi bày của ta. Nhưng chàng vẫn chọn.
“Ta biết.” Ta nghe thấy giọng mình cất lên, “Cho nên, Thôi Kỳ, cảm ơn huynh đã chọn ta.”
Chàng xoay người, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng trong ánh nến ánh lên một tầng ánh sáng vụn vỡ màu vàng ấm. Chàng đi tới, lấy từ trong tay áo ra một tấm ngọc bài bằng bạch ngọc đặt vào tay ta. Chạm vào, chất ngọc tự nhiên ấm áp, không có hoa văn chạm trổ cầu kỳ, chính giữa chỉ khắc một chữ: “Quy”, nghĩa là trở về.