Chương 9 - Đám Cưới Đẫm Máu
Tôi mở nắp bút, đổ hết mực lên bản tuyên bố.
Mực đen chảy dọc theo ngón tay ông.
“Từ lâu các người đã không còn là gia đình của tôi nữa.”
Ngày mở phiên tòa, cuối cùng bọn họ cũng không còn là một gia đình.
Chu Tình nói mình khai man chỉ vì muốn bảo vệ anh trai.
Bố nói xử lý chiếc xe là để trả ân cứu mạng của bố mẹ Tô Niệm.
Chu Tự Bạch nói anh chỉ muốn đưa Tô Niệm đi, không cố ý trì hoãn việc cứu chữa cho tôi.
Tô Niệm cười lạnh, nộp toàn bộ lịch sử trò chuyện của từng người.
“Bây giờ còn giả làm người tốt gì nữa? Đôi mắt của cô ta, ai trong số các người cũng có phần.”
Trong giờ nghỉ, bọn họ xô xát ngoài hành lang.
Mẹ lúc thì gọi Tô Niệm, lúc lại gọi tên tôi.
Tôi đi ngang qua bà, không quay đầu.
Cuối cùng, Tô Niệm phải chịu trách nhiệm vì gây tai nạn rồi bỏ trốn cùng những hành vi gây tổn thương sau đó.
Chu Tự Bạch bị xử lý vì che giấu, tiêu hủy chứng cứ cùng những hành vi liên quan.
Bố tham gia xử lý chiếc xe, Chu Tình khai man, mỗi người đều phải trả giá tương ứng.
Mẹ không bị đưa đi.
Nhưng bà mất Tô Niệm.
Cũng vĩnh viễn mất tôi.
Ngày tuyên án, Chu Tự Bạch đứng giữa đám đông nhìn tôi.
Anh gầy đi rất nhiều, môi mấp máy mấy lần.
Tôi không nghe rõ, cũng không bước tới.
Sau đó luật sư của anh gửi cho tôi một lá thư.
Trên phong bì viết:
“Tri Vi thân nhận.”
Tôi tiện tay đưa cho y tá xử lý.
Chu Tự Bạch từng dạy tôi dùng đầu ngón tay cảm nhận những chấm nổi của chữ Braille.
Nhưng bây giờ tôi nhìn thấy rồi.
Không cần phí sức nhận diện một lời “xin lỗi” đến quá muộn.
Nửa năm sau, mắt phải của tôi cũng hồi phục phần lớn thị lực.
Ngày xuất viện, bác sĩ Lâm hỏi nơi tôi muốn đến nhìn nhất là đâu.
Tôi suy nghĩ rất lâu.
Không phải nơi tổ chức hôn lễ.
Cũng không phải chiếc xe gây tai nạn.
Tôi trở về căn nhà bà ngoại để lại.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cũ, soi rõ những hạt bụi li ti trong không khí.
Đêm đầu tiên vừa chuyển về, nửa đêm tôi giật mình tỉnh giấc, theo bản năng đưa tay tìm cây gậy.
Bên giường trống không.
Tôi mở mắt.
Nhìn thấy ánh trăng rơi trên tay nắm cửa.
Sáng hôm sau, tôi không để ai đi cùng, một mình bước xuống hai mươi ba bậc cầu thang.
Cô bán đồ ăn sáng bên kia đường vẫy tay với tôi.
Lần đầu tiên tôi nhìn rõ những bông hoa vàng nhỏ trên tạp dề của cô ấy, cũng nhìn thấy hơi nóng trắng xóa từ cốc sữa đậu nành lượn qua gương mặt cô.
Cô ấy gọi:
“Cô gái, hôm nay không cần người dìu nữa à?”
Tôi nói:
“Không cần nữa.”
Khi câu nói bật ra, lòng bàn tay đặt trên lan can của tôi vẫn đẫm mồ hôi.
Lần đầu tiên tôi nhìn rõ cây hoa quế mới mọc trong sân sau khi bà ngoại qua đời.
Người phục chế mang chiếc váy cưới trở về.
Vạt váy từng dính máu không thể giặt sạch hoàn toàn, lớp ren bị cắt đứt cũng để lại dấu nối.
Tôi không sửa thêm nữa.
Chỉ treo nó trở lại tủ quần áo của bà ngoại.
Tôi tháo bỏ tủ đồ Tô Niệm để lại, sơn căn phòng về màu xanh nhạt bà ngoại thích.
Những cuốn sách chữ nổi từng bị ngâm nước hỏng, tôi phơi khô từng cuốn rồi đặt lại lên giá.
Chúng không phải bằng chứng cho sự yếu đuối của tôi.
Chúng là bằng chứng rằng trong lúc tất cả mọi người hợp sức che kín sự thật, tôi vẫn sống sót.
Có những thứ sau khi bị phá hủy không cần cố ép nó trở lại dáng vẻ ban đầu.
Giữ lại vết sẹo cũng có thể chứng minh nó từng thuộc về tôi.
Thỉnh thoảng bố mẹ vẫn gửi đồ tới.
Canh mẹ nấu, thuốc nhỏ mắt bố mua, còn có từng lá thư không đề tên.
Tôi gửi trả nguyên vẹn toàn bộ.
Chu Tình nhờ người gửi chiếc hộp nhạc đã sửa lại, tôi không nhận.
Thư của Chu Tự Bạch thì ngày càng ít.
Trong lá cuối cùng chỉ có một tấm ảnh.
Trong ảnh, anh đứng tại ngã tư nơi chúng tôi từng tập phục hồi chức năng, tay cầm cây gậy cũ tôi đã bỏ lại.
Tôi nhìn một cái rồi bỏ ảnh vào máy hủy giấy.