Chương 10 - Đám Cưới Đẫm Máu
Máy quay phát ra những tiếng rắc vụn.
Giống tiếng cửa kính xe vỡ nát ba năm trước.
Lần này, tôi không run.
Khi mùa xuân đến, tôi một mình đi ngắm biển.
Trước khi xuất phát, tôi tới đội cảnh sát giao thông nhận lại cây gậy cũ.
Nhân viên hỏi tôi có định vứt nó đi không.
Tôi gấp nó lại, đặt vào vali.
Tôi không còn cần dựa vào nó để bước đi.
Nhưng tôi cũng không cần phủ nhận rằng suốt ba năm ấy, chính nó đã ở bên tôi, giúp tôi hết lần này đến lần khác đứng dậy từ mặt đất.
Mặt trời mọc lên từ đường chân trời trên biển.
Ánh sáng vàng trải đầy mặt nước.
Xung quanh có người giơ máy ảnh, có người ôm lấy người mình yêu.
Tôi không làm gì cả.
Chỉ đứng ở đó, yên lặng nhìn thật lâu.
Ba năm trước, bọn họ cướp mất ánh sáng của tôi.
Ba năm sau, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ từng gương mặt.
May mà quãng đời còn lại vẫn còn rất dài.
Tôi không bao giờ phải nhắm mắt để yêu bất kỳ ai nữa.
HẾT