Chương 8 - Đám Cưới Đẫm Máu
Sau khi vụ án được công khai, Chu Tự Bạch mất việc.
Để giảm nhẹ trách nhiệm, Tô Niệm lại trả lời phỏng vấn rằng bố mẹ tôi tự nguyện bỏ tiền cho cô ta, tự nguyện xóa hồ sơ.
Mẹ đứng sau hàng rào cảnh giới hỏi cô ta:
“Niệm Niệm, vì con mà chúng ta đến con gái ruột cũng không cần nữa, sao con có thể nói như vậy?”
Tô Niệm chỉnh lại tóc.
“Bố mẹ tôi đã cứu hai người. Hai người vốn dĩ nợ tôi.”
Bố lần đầu tiên mắng cô ta là đồ vong ân.
Mắng xong, ông gọi cho tôi.
Không hỏi mắt tôi thế nào, chỉ hỏi tôi có thể làm chứng giúp ông rằng khi sửa xe, ông không biết đó là xe gây tai nạn hay không.
Tôi lập tức giao đoạn ghi âm cho cảnh sát.
Bố mẹ của Chu Tự Bạch đẩy mọi trách nhiệm lên Tô Niệm, muốn tôi viết đơn xin giảm nhẹ cho con trai họ.
Họ dẫn anh tới quỳ trước cửa căn nhà bà ngoại.
Đầu gối Chu Tự Bạch ngâm trong mưa đến trắng bệch.
“Tri Vi, em muốn anh làm gì cũng được.”
“Anh đền đôi mắt cho em.”
Anh giơ nhẫn cưới qua đầu, nước mưa chảy dọc mu bàn tay.
“Chúng ta tổ chức lại đám cưới.”
“Anh không cần Tô Niệm, cũng không cần nhà của em. Sau này chỉ còn hai chúng ta.”
Tôi đứng sau cánh cửa nhìn chiếc nhẫn ấy.
Ba năm trước, tôi từng hỏi anh nếu bắt buộc phải chọn giữa tôi và Tô Niệm, anh sẽ chọn ai.
Anh ôm tôi nói mãi mãi chọn tôi.
Nhưng đêm thật sự cần lựa chọn, anh giấu xe trước, sau đó hủy cuộc gọi cấp cứu, cuối cùng mới đeo nhẫn lên tay tôi.
“Chu Tự Bạch, ba năm trước anh đã chọn xong rồi.”
Tôi đứng trong nhà, không mở cửa.
“Khi tôi cần anh, anh đã thay tôi lựa chọn một lần.”
“Bây giờ tôi không cần nữa.”
Đêm đó, anh vẫn ngồi trước cửa.
Trước đây mỗi lần tôi giật mình tỉnh giấc trong bóng tối, anh đều lập tức bật đèn.
Bây giờ đèn ngoài hiên đã hỏng.
Anh ngồi một mình suốt đêm, cũng không có ai bật sáng giúp anh.
Sau khi vụ án bước vào quá trình xét xử, bố mẹ vẫn tới tìm tôi rất nhiều lần.
Lần cuối cùng mẹ tới, bà vừa đóng xong phí luật sư cho Tô Niệm.
Bà xách một giỏ xoài đặt đầu giường.
“Hồi nhỏ con thích ăn cái này nhất.”
Tôi dị ứng xoài rất nặng.
Năm sáu tuổi tôi ăn một miếng, cổ họng sưng lên không thở được, chính bà đã ôm tôi chạy vào phòng cấp cứu.
Bây giờ ngay cả chuyện ấy bà cũng quên.
Mùi ngọt ngấy của vỏ xoài nghẹn trong mũi, tôi bấm chuông bảo y tá mang cả giỏ đi.
Mẹ lấy album ảnh thời thơ ấu của tôi ra, đặt từng tấm trước giường bệnh.
“Năm tuổi con bị sốt, mẹ ôm con chạy ba con phố.”
“Lúc con học đại học, tối nào bố cũng phải chờ con báo bình an mới chịu ngủ.”
Bố đứng bên cạnh, tóc đã bạc quá nửa.
“Chúng ta chỉ nợ bố mẹ Niệm Niệm một mạng.”
“Chúng ta không biết phải lựa chọn thế nào.”
Tôi nhìn cô bé trong ảnh đang được hai người nắm tay ở giữa.
Cô bé cười cong cả mắt, hoàn toàn không thể ngờ một ngày nào đó bố mẹ sẽ lấy chính đôi mắt ấy để trả nợ thay người khác.
Tôi khép album lại.
“Lần lựa chọn đầu tiên, bố mẹ có thể báo cảnh sát.”
“Lần thứ hai, bố mẹ có thể gọi xe cấp cứu.”
“Lần thứ ba, bố mẹ có thể để con nhập viện.”
“Mỗi lần bố mẹ đều biết phải làm gì, chỉ là lần nào cũng không chọn con.”
Mẹ ôm mặt khóc quỵ xuống đất.
Tôi bảo y tá mời họ ra ngoài.
Đêm trước phiên tòa, bố lại đưa tới một bản tuyên bố.
Chỉ cần tôi ký xác nhận ngày cưới mình bị ảnh hưởng bởi thuốc gây mê, trí nhớ hỗn loạn thì Tô Niệm có thể bác bỏ một phần lời khai, Chu Tự Bạch và Chu Tình cũng có thể được giảm nhẹ trách nhiệm.
Cuối bản tuyên bố viết:
【Bản thân tôi mất thị lực lâu năm, tinh thần yếu đuối, đôi khi xuất hiện ảo tưởng.】
Ba năm trước, họ dùng việc tôi mất thị lực để chứng minh tôi không nhìn thấy sự thật.
Ba năm sau, họ lại muốn dùng chuyện mất thị lực để chứng minh tôi không đủ tư cách nói ra sự thật.
Bố nhét bút vào tay tôi.
“Ký đi, cả nhà chúng ta vẫn có thể sống lại như trước.”