Chương 7 - Đám Cưới Đẫm Máu
“Chị chẳng phải đã có Tự Bạch chăm sóc rồi sao? Niệm Niệm lại chẳng có gì.”
Tôi sờ thấy một vết nứt dưới đáy hộp nhạc.
Ba năm trước, cô ấy nói nó bị rơi vỡ lúc chuyển nhà.
Nhưng cảnh sát nói với tôi, chiếc hộp nhạc này năm đó rơi ngay tại hiện trường vụ tai nạn.
Cô ấy nhặt nó lên, đồng thời cũng lấy đi vật chứng cuối cùng có thể chứng minh Tô Niệm từng xuất hiện ở hiện trường.
Tôi đặt hộp nhạc trở lại trong lòng cô ấy.
“Mười năm là thật.”
“Việc cô lựa chọn hủy hoại nó cũng là thật.”
Chu Tình quỳ xuống túm lấy gấu áo tôi.
Tôi rút váy khỏi những ngón tay cô ấy.
Như phủi đi một hạt bụi.
Tối hôm đó, Chu Tình cắt vụn video tiệc độc thân rồi đăng lên mạng.
Cô ấy nói tôi đã hồi phục thị lực từ lâu nhưng cố tình giả mù để thử lòng mọi người, còn cố ý hãm hại Tô Niệm.
Trong video chỉ còn khoảnh khắc tôi ném cây gậy đi.
Bình luận nhanh chóng chửi tôi tâm cơ, độc ác.
Chu Tự Bạch gọi điện.
“Rút đơn truy cứu Tiểu Tình đi, anh sẽ bảo con bé xóa video.”
Ngón tay tôi dừng trên nút đăng tải.
Đã đến nước này rồi, anh vẫn còn coi tôi là con bài để mặc cả vì người khác.
Tôi đăng video gốc lên.
Hắt rượu vào mắt, đẩy người xuống nước, cướp cáng cứu thương, không thiếu một khung hình nào.
Nửa tiếng sau, tài khoản của Chu Tình bị chửi đến mức phải đóng.
Cô ấy gọi cho tôi hai mươi bảy cuộc.
Tôi không nghe cuộc nào.
Sau đó Chu Tự Bạch đưa tới một chiếc thùng tài liệu.
Bên trong chứa tất cả hồ sơ phục hồi của tôi trong ba năm qua.
Trang nào cũng có chữ viết của anh.
Mấy giờ nhỏ thuốc mắt, đi bao nhiêu bước, ban đêm tỉnh giấc mấy lần, anh nhớ còn rõ hơn tôi.
“Tri Vi, những điều tốt anh dành cho em không phải giả.”
Tôi đặt hồ sơ vụ tai nạn lên trên cùng.
“Anh nhớ mỗi đêm tôi tỉnh giấc bao nhiêu lần.”
“Cũng nhớ ai là người khiến tôi không còn nhìn thấy nữa.”
Anh ôm thùng tài liệu đứng tại chỗ, không nói nổi một chữ.
Sau khi Tô Niệm bị điều tra, cuối cùng Chu Tự Bạch cũng trở mặt với cô ta.
Anh tới gặp, chất vấn tại sao cô ta đẩy hết trách nhiệm lên người mình.
Tô Niệm ngồi sau lớp kính bật cười.
“Không phải anh bảo em đi ngăn chị ấy sao?”
“Không phải anh từng nói chỉ cần chị ấy không nhìn thấy thì sẽ không phát hiện chuyện của chúng ta sao?”
Sắc mặt Chu Tự Bạch khó coi.
“Anh không muốn cô ấy bị thương.”
“Nhưng khi thấy chị ấy chảy máu, anh vẫn bế em lên xe trước.”
Tô Niệm giao bản sao tin nhắn năm đó cho cảnh sát.
Bên trong không chỉ có cuộc trò chuyện trước tai nạn.
Sau khi xảy ra tai nạn, Chu Tự Bạch còn từng nói với cô ta:
【Đừng sợ, anh sẽ cưới Tri Vi. Chỉ cần cô ấy ở bên anh, vụ án này sẽ không bao giờ bị lật lại.】
Tô Niệm còn giao ra một đoạn ghi âm tại hiện trường.
Trong đó bố hỏi:
“Tri Vi còn đang chảy máu, tại sao cậu không gọi xe cấp cứu trước?”
Giọng Chu Tự Bạch rất gần, cũng rất bình tĩnh.
“Nếu tôi cứu Tri Vi trước thì Tô Niệm sẽ không chạy được.”
“Dù sao người cũng chưa chết. Nếu cô ấy thật sự mù, sau này tôi chăm sóc cô ấy.”
Tai nghe áp sát vành tai, mép nhựa cấn đến đau nhói.
Ba năm bóng tối, những lần ngã gãy đầu gối, không nhận ra được mặt bố mẹ, trong miệng anh chỉ còn một câu:
“Sau này tôi chăm sóc cô ấy.”
Anh hủy hoại phần đời còn lại của tôi, rồi lại dùng dáng vẻ chăm sóc tôi để đổi lấy lời khen của tất cả mọi người.
Khi tôi nghe đoạn ghi âm ấy trong văn phòng luật sư, ngoài cửa sổ đang mưa.
Tiếng mưa gõ vào kính giống hệt ngày ba năm trước anh dạy tôi sử dụng gậy.
Ngày ấy tôi ngã hết lần này đến lần khác.
Chu Tự Bạch ngồi xổm dưới mưa, đặt tay tôi lên vai mình.
“Tri Vi, đừng sợ.”
“Anh sẽ làm đôi mắt của em.”
Hóa ra anh chưa từng muốn thay tôi nhìn đường.
Anh chỉ muốn quyết định thứ gì tôi được phép nhìn thấy, thứ gì bắt buộc phải giấu tôi cả đời.