Chương 17 - Cuộc Hôn Nhân Đẫm Nước Mắt
“Bội Văn thích món này nhất. Trước đây mỗi lần về đều bảo tôi nấu.”
“Con biết.” Tần Hoài Sơn nói. “Mẹ ăn đi, ăn giúp cô ấy thêm một chút.”
Mẹ Thẩm cầm đũa, gắp một miếng bỏ vào miệng nhai. Nhai một lúc, vành mắt bà đỏ lên.
“Trước đây mỗi lần ăn thịt kho tàu, nó đều ăn hai bát cơm. Tôi bảo ăn ít thôi, béo lên không gả được, nó nói không gả được thì không gả, ở nhà với mẹ.”
Giọng mẹ Thẩm ngày càng thấp.
“Sau này nó vẫn gả đi.”
Tần Hoài Sơn không nói.
Đêm mưa ấy, lần đầu tiên anh đến nhà mẹ Thẩm, bị bà đuổi ra ngoài.
Trong vô số ngày sau đó, anh đứng ngoài cửa chờ bà mở.
Bây giờ không cần chờ nữa, anh đã có chìa khóa.
Là mẹ Thẩm đưa cho anh.
Một ngày nọ, bà đột nhiên nói: “Cậu cầm đi, đỡ phải lần nào đến cũng gọi cửa.”
Anh xâu chìa khóa vào vòng, treo cùng chìa khóa nhà mẹ Tần. Khi đi đường, chúng va vào nhau kêu leng keng.
Có lúc đi trên đường, nghe tiếng ấy, anh sẽ nhớ đến Thẩm Bội Văn.
Nhớ những ngày cô ở trên đảo, nhớ con tàu đưa cô về Thượng Hải, nhớ ánh mắt cô quay đầu nhìn anh ở bến cảng.
Anh không nói với bất kỳ ai, sau này anh đã đến bến cảng rất nhiều lần.
Đứng ở nơi cô từng đứng, nhìn mặt biển cô từng nhìn.
Có lúc tàu cập bờ, hành khách xách va-li lên xuống, vội vàng tất bật, không ai để ý một người đàn ông mặc quân phục cũ đang đứng đó thất thần.
Anh đứng một lát rồi trở về.
Anh còn phải đo huyết áp cho mẹ Tần, còn phải mua thức ăn cho mẹ Thẩm.
Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, lớp vẫn phải dạy.
Những việc anh đã hứa với cô vẫn chưa làm xong.
Sách y học đã được gửi đến tay từng hộ ngư dân và gia đình quân nhân trên các hải đảo.
Có người viết thư cho anh, nói cuốn sách ấy đã cứu một bệnh nhân bị bỏng trên tàu cá.
Anh đọc lá thư, đọc đi đọc lại rất nhiều lần, gấp lại rồi đặt cùng ảnh của cô.
Thẩm Bội Văn có vui không?
Anh không biết, nhưng anh nghĩ cô sẽ vui.
Chương 21
Ý nghĩ ấy như một hạt giống rơi vào lòng, chậm rãi bén rễ.
Tần Hoài Sơn không nói rõ được bắt đầu từ ngày nào, anh cảm thấy mình nên sống thay cô một lần.
Không phải sống hộ cô, mà là thay cô sống cho ra dáng những ngày tháng cô chưa kịp sống hết.
Lịch học ở Đại học Quân y ngày càng dày.
Lớp cấp cứu của anh trở thành một trong những môn tự chọn được yêu thích nhất, mỗi lần mở lớp đều kín chỗ.
Một sinh viên hỏi anh: “Giảng viên Tần, trên chiến trường phải cứu ai trước?”
“Trước tiên cứu người em có thể cứu.”
“Vậy nếu có quá nhiều người bị thương thì sao?”
“Phân theo mức độ nặng nhẹ, nhưng đừng đứng đó chỉ để phán đoán nặng nhẹ. Hãy ra tay trước, trong lúc em đứng suy nghĩ, sẽ có người chết.”
Các sinh viên ghi lại.
Anh lại nói thêm một câu: “Đây là điều trước đây có người đã dạy tôi.”
Anh không nói người ấy là ai, sinh viên tưởng đó là một chuyên gia lớn tuổi nào đó, anh cũng không giải thích.
Tan học, anh đạp xe đến nhà mẹ Thẩm.
Cửa không khóa, để hở một khe. Anh biết đó là để dành cho mình.
Đẩy cửa bước vào, mẹ Thẩm đang nhặt rau trong bếp, nghe tiếng động cũng không quay đầu.
“Đến rồi à?”
“Con đến rồi.”
“Cơm chưa xong, cậu ngồi một lát.”
“Để con giúp mẹ.”
Anh rửa tay, định nhận rau trong tay bà.
Mẹ Thẩm không cho, nói: “Cậu nghỉ đi, ngày nào cũng lên lớp, mệt rồi.”
Anh liền đứng bên cạnh nhìn bà nhặt rau.
Tay mẹ Thẩm rất chậm, nhặt từng cọng một, rất cẩn thận, như sợ lãng phí dù chỉ một chút.
“Hôm nay con nhận lương.”
“Ừ.”
“Con mua cho mẹ một chiếc áo bông. Mẹ thử đi.”
Anh lấy từ trong túi ra một chiếc áo bông màu xanh sẫm, dày dặn, nhẹ nhàng.
Mẹ Thẩm nhận lấy, sờ chất vải. “Tốn tiền này làm gì? Quần áo của tôi đủ mặc.”
“Chiếc cũ mỏng rồi, mẹ thử đi.”
Mẹ Thẩm mặc vào, kích cỡ vừa vặn.
Bà kéo tay áo, không nói gì. Một lúc sau đột nhiên buột miệng: “Bội Văn cũng thích mua quần áo cho tôi. Chiếc nó mua, tôi vẫn giữ.”
Tần Hoài Sơn biết, trong cùng tủ quần áo của mẹ Thẩm có treo một chiếc áo khoác vải xám, đã giặt bạc màu, cổ tay áo sờn lông nhưng bà vẫn không vứt.
“Mẹ mặc chiếc mới này, chiếc kia giữ lại làm kỷ niệm.”
Mẹ Thẩm không đáp, cởi áo bông ra gấp gọn, ôm trong lòng.
“Để Tết mặc.”
“Vâng.”
Nồi trên bếp sôi, hơi nước đẩy nắp nồi kêu lục bục.
Mẹ Thẩm đặt áo bông vào phòng, đi ra tiếp tục nấu cơm.
Tần Hoài Sơn ngồi trước bếp thêm củi. Ánh lửa chiếu gương mặt anh lúc sáng lúc tối.
Đốt củi là việc nặng nhọc, nhưng anh làm rất nghiêm túc. Lửa lớn thì ép xuống, lửa nhỏ thì thêm một nắm củi, không nhanh không chậm.
Mẹ Thẩm nhìn anh một cái: “Bây giờ cậu khá hơn trước nhiều rồi.”
“Khá ở đâu?”
“Khá ở chỗ biết sống qua ngày.”
Tần Hoài Sơn không tiếp lời. Trước đây thứ anh trải qua không phải cuộc sống, mà là nhiệm vụ.
Buổi sáng tuần tra hải đảo, ban ngày huấn luyện, buổi tối họp.
Anh tưởng mình rất bận, bận đến mức không có thời gian nghĩ chuyện khác.
Bây giờ anh biết, đó không phải bận, mà là trốn tránh.
Trốn cô, trốn căn nhà ấy, trốn những chuyện anh không biết đối mặt.
Bây giờ anh không trốn nữa, cũng không còn nơi để trốn.
Ăn cơm xong, anh dọn bát đũa. Mẹ Thẩm đột nhiên nói một câu, giọng rất thấp, như tự nói với mình.