Chương 16 - Cuộc Hôn Nhân Đẫm Nước Mắt
Bên đường có người bán kẹo hồ lô, anh dừng lại mua một xiên.
Mẹ Thẩm nhận kẹo hồ lô, nhìn rất lâu rồi đột nhiên hỏi một câu khiến anh sững người.
“Hoài Sơn, cậu nói thật đi, cậu có hối hận không?”
Gió thổi giọng bà hơi tan đi, nhưng anh nghe rõ từng chữ.
“Hối hận.”
“Hối hận điều gì?”
“Hối hận vì đã không đối xử tốt với cô ấy.”
Mẹ Thẩm cắn một miếng kẹo hồ lô, nhai rất lâu, như đang nếm hương vị ấy, cũng như đang nghĩ câu tiếp theo nên nói gì.
“Khi nó đề nghị ly hôn với cậu, cậu đã nghĩ thế nào?”
Tần Hoài Sơn đẩy xe lăn, chậm rãi đi về phía trước.
“Con tưởng cô ấy đang làm ầm.”
Anh không nói nửa câu sau. Cô không làm ầm, cô thật sự đã hết hy vọng.
Là anh tưởng cô sẽ không đi, tưởng cô chỉ nói miệng.
Cả đời cô đều đợi anh quay đầu, nhưng anh chưa từng quay lại.
Đến khi cuối cùng anh muốn quay đầu, cô đã không còn nữa.
Mẹ Thẩm không hỏi thêm. Bà giơ xiên kẹo hồ lô trong tay lên nhìn dưới ánh mặt trời, rồi lại hạ xuống, dùng vạt áo bọc lại, nắm chặt trong lòng bàn tay.
“Về cho mẹ cậu cũng nếm thử.” Mẹ Thẩm nói. “Đây là món Bội Văn thích ăn nhất hồi nhỏ, chắc bà ấy cũng thích.”
Tần Hoài Sơn đẩy xe lăn qua con hẻm dài hẹp.
Ánh mặt trời chiếu từ trên đầu xuống, làm những phiến đá xanh dưới chân sáng lên.
Anh nhớ hồi nhỏ, đi trên con đường này luôn nhảy nhót, chưa từng để ý nó dài bao nhiêu.
Bây giờ đẩy xe lăn, anh mới phát hiện hóa ra nó dài đến vậy, dài như đi mãi cũng không tới cuối.
Cũng giống con đường Thẩm Bội Văn đã đi, từ Thượng Hải đến hải đảo, từ hải đảo về Thượng Hải, đi tới đi lui ba lần.
Lần cuối cùng, cô tưởng mình rốt cuộc đã đi đến tận cùng, có thể sống cuộc đời của riêng mình.
Sau đó tất cả đột ngột dừng lại.
Tần Hoài Sơn không nói gì, tiếp tục đẩy xe lăn về phía trước.
Gió thổi qua lá cây hòe ở đầu ngõ xào xạc, giống như có người ở một nơi rất xa khẽ gọi một tiếng gì đó.
Anh nghe thấy, nhưng không quay đầu.
Chương 20
Ngày sách y học của Thẩm Bội Văn chính thức xuất bản, Tần Hoài Sơn mang cuốn sách mẫu đầu tiên đến nghĩa trang.
Trước bia có một bó hoa, không biết ai đặt, đã khô, cánh hoa co lại thành một cụm, màu từ hồng chuyển sang nâu.
Anh dọn bó hoa cũ đi, đặt bó mới mua lên.
Một bó cúc trắng bọc bằng giấy báo, anh mua ở quầy ven đường, không đắt.
Anh ngồi xổm xuống, mở sách, lật đến trang đề từ. Trên đó viết tay: “Trân trọng dâng tặng cuốn sách này cho quân dân trên hải đảo—Thẩm Bội Văn.”
Anh khép sách lại, đặt dưới bó hoa, sợ bị gió thổi đi nên tìm một hòn đá nhỏ đè lên.
Chữ trên bia đã được tô lại, chính tay anh tô vào tiết Thanh minh.
Mấy tháng trôi qua chịu gió thổi nắng phơi, một số chỗ lại nhạt đi.
Anh đưa ngón tay sờ ba chữ “Thẩm Bội Văn”, sờ từng nét từng nét như lần đầu chạm tới.
Anh ngồi trước bia rất lâu, không nói bao nhiêu.
Mặt trời di chuyển từ phía đông sang phía tây. Bóng anh lúc ở bên trái, lúc ở bên phải, chậm rãi kéo dài, chậm rãi nhạt đi.
Khi rời đi, anh rút lớp giấy báo bọc bó cúc trắng ra, để hoa áp trực tiếp lên chân bia.
Hoa sẽ tàn, sách thì không.
Sau khi vào thu, anh nhận được giấy bổ nhiệm chính thức của Đại học Quân y.
Giảng viên lâm sàng, phụ trách cấp cứu và cứu hộ chiến trường.
Giấy bổ nhiệm bìa đỏ, bên trên đóng con dấu đỏ lớn. Anh đọc hết lần này đến lần khác.
Mẹ Tần hỏi: “Con thật sự muốn đi sao?”
Anh cất giấy bổ nhiệm vào ngăn kéo, đẩy vào đánh “cạch” một tiếng, như đóng lại một cánh cửa.
“Con đi. Khi còn sống, Bội Văn muốn làm giáo viên nhưng không làm được, con làm thay cô ấy.”
Mẹ Tần há miệng, muốn nói gì đó rồi lại nuốt xuống.
Ngày Tần Hoài Sơn đến trình diện, anh mặc bộ quân phục có chiếc cúc từng được Thẩm Bội Văn khâu.
Chiếc cúc do Thẩm Bội Văn khâu rất chắc, đến bây giờ chưa rơi một cái nào.
Anh sờ chiếc cúc ở cổ tay áo rồi bước vào cổng Đại học Quân y.
Lớp đầu tiên Tần Hoài Sơn dạy có bốn mươi sinh viên, đều là người trẻ ngoài hai mươi.
Có người hỏi anh: “Giảng viên Tần, trước đây thầy là hạm trưởng, sao lại tới dạy chúng em?”
“Bởi vì trước đây tôi không làm đúng, bây giờ muốn làm điều đúng.”
Sinh viên không hiểu, nhưng không hỏi thêm.
Anh đứng trên bục giảng, cầm phấn viết lên bảng hai chữ: Cứu người.
“Đây là việc sau này các em phải làm, cũng là việc trước đây có người đã dạy tôi.”
Ngoài cửa sổ có một cây ngô đồng, một nửa lá đã vàng, gió thổi qua lá kêu xào xạc.
Ngày tháng trôi qua từng ngày.
Cuộc sống hằng ngày của Tần Hoài Sơn rất có quy luật: sáu giờ sáng thức dậy, đo huyết áp cho mẹ Tần, làm bữa sáng, đạp xe hai mươi phút đến Đại học Quân y lên lớp.
Buổi trưa ăn ở căng-tin, buổi chiều soạn bài, viết giáo án, bốn giờ tan học thì đến nhà mẹ Thẩm.
Giúp bà mua thức ăn, thu dọn nhà cửa, ngồi nói chuyện với bà một lát. Đợi trời tối hẳn mới trở về.
Có lúc mẹ Thẩm giữ anh lại ăn cơm, anh sẽ ăn.
Không giữ thì anh mua một chiếc bánh nướng trên đường, vừa đi vừa ăn.
Có lần mẹ Tần biết chuyện, trách anh “trông ra thể thống gì”, hôm sau nhét cho anh một hộp cơm đầy thịt kho tàu, bảo mang đến nhà mẹ Thẩm ăn chung.
Mẹ Thẩm nhìn hộp thịt kho tàu ấy, im lặng rất lâu.